Chàng trai bị NTR biết được kết cục của bản thân.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2001

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2094

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13658

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 874

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2266

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85427

Webnovel - Mạo hiểm giả 30: Ngàn dặm sóng lớn

Mạo hiểm giả 30: Ngàn dặm sóng lớn

Trong căn phòng rộng lớn, tôi và Sakakibara đứng đối diện nhau.

Những người khác đã dạt hết sát vào tường, ngay cả ông lão lần này cũng chỉ đơn thuần đóng vai trò khán giả theo dõi.

Khoảng cách giữa hai bên có hơi rộng một chút. Quá xa để lập tức lao vào tấn công bằng vũ khí cận chiến, nhưng rõ ràng lại quá gần nếu muốn dùng vũ khí tầm xa.

Thầm nghĩ sau này chắc phải kiếm thêm một sân tập ngoài trời, tôi rút một thanh dao găm giắt bên hông ra rồi ném về phía cô ấy.

Sakakibara chẳng thèm nhìn, vung tay bắt gọn lấy cán của thanh đao đang xoay tít trên không rồi thủ thế ngay tại chỗ.

Vẻ mặt cô cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt nhìn thẳng về phía này không chút dao động. Rõ ràng cô đang bước vào trạng thái tập trung cao độ, có vẻ như chỉ cần tôi có bất kỳ động tác tấn công nào, cô sẽ lập tức lao đến.

Tôi cũng rút dao găm ra, lặng lẽ vào thế. Nếu là những trận đấu tập bình thường thì chẳng cần phải cất công thủ thế làm gì, nhưng riêng lần này, ai biết được sẽ có biến số bất ngờ nào xảy ra cơ chứ.

“Điều kiện phân định thắng thua là ép đối phương tuyên bố đầu hàng, hoặc đẩy đối phương vào tình thế không thể lật ngược. Miễn là không giết người, còn lại cô có chặt tay hay cắt chân tôi cũng chẳng sao. Có câu hỏi nào không?”

“Không có!”

“Vậy thì――”

Bắt đầu.

Ngay khoảnh khắc tôi lầm bầm thì thầm, Sakakibara đã lao thẳng về phía tôi như một mũi tên.

Tốc độ và sự quyết đoán ấy vẫn không hề thay đổi so với lúc đầu. Dù đang cầm trên tay một công cụ giết người thực thụ, những bước giậm đà của cô vẫn cực kỳ sắc bén và đẹp mắt.

Tôi dùng dao găm đỡ lấy nhát đâm nhắm thẳng vào tim, hất văng nó lên trên.

Trước quỹ đạo đòn đánh bị lệch hoàn toàn, gương mặt cô thoáng qua vẻ không cam tâm, nhưng nhanh chóng xốc lại tinh thần và bật người nhảy lên.

Tiến sát đến mức tưởng như dính chặt lên trần nhà, Sakakibara nhảy vọt qua đầu tôi rồi tiếp đất. Lần này, cô không nhắm thẳng nữa mà bắt đầu chạy zíc zắc khắp bốn phía.

Rõ ràng là cô đang muốn làm rối trí tôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với một người hiện tại chỉ có thể tăng tốc độ như cô, cố dùng sức mạnh để áp đảo là một hạ sách.

Chính vì không phải là chiến binh nên thứ cô cần lúc này là kỹ thuật. Nếu cô chọn lối đánh thiên về sức mạnh vào thời điểm này, tôi đã đánh ngất cô trước khi kịp nhìn thấy thành quả nào rồi.

Không khí xung quanh đã ngập tràn sự buông xuôi.

Như mọi người đều biết, sự chênh lệch về năng lực cơ bản do khác biệt cấp độ mang lại là cực kỳ tàn nhẫn. Chỉ cần cách nhau ba cấp, một bên đã nắm chắc ưu thế, và nếu con số đó giãn ra đến mười, khoảng cách đẳng cấp sẽ hiển hiện một cách tuyệt vọng.

Thực tế, trước đây cũng từng có người thử dùng cách giống cô. Kết quả của kẻ đó là bị bắt bài đòn tấn công, bị tóm lấy một trong tứ chi rồi quật mạnh xuống sàn hoặc ném lên trần nhà.

Lần này cũng sẽ như vậy. Hoặc mọi người đều đang nghĩ rằng, nếu tôi không định nương tay thì hậu quả sẽ còn thê thảm hơn nhiều.

Trong mắt tôi, chuyển động của cô vẫn hiện ra rõ mồn một. Quỹ đạo xẹt qua dù đã vượt quá tốc độ mà người thường có thể đạt được, nhưng đối với một mạo hiểm giả thì nó vẫn chưa vượt qua mức bình thường.

Động tác né tránh cũng quá đơn điệu. Đã nhìn thấu rồi thì những đòn tấn công cô tung ra thi thoảng cũng chỉ cần khẽ vặn mình là tôi có thể né được một cách dễ dàng.

Cứ tiếp tục né tránh thế này cũng được, nhưng như thế thì chẳng giống một trận đấu chút nào.

Đã cất công tổ chức một trận đàng hoàng rồi. Nếu phe tôi mà nương tay, những người xung quanh hẳn sẽ xem thường cô ấy.

Do đó, tôi bước lên. Dồn lực vào đôi chân, tôi cũng bắt đầu chạy đón đầu hướng di chuyển của cô.

Bị bắt kịp sóng vai chỉ trong tích tắc, Sakakibara kinh ngạc vung đòn tấn công theo phản xạ. Tôi nghiêng đầu né mũi dao nhắm thẳng vào mặt, tiện đà mượn lực vung sống dao đánh mạnh vào mạn sườn cô.

Cô lanh lẹ đưa dao găm ra đỡ đòn phòng ngự, nhưng chút tài mọn ấy làm sao có thể lấp đầy sự chênh lệch cấp độ.

Một chấn động nhỏ lan ra xung quanh. Con dao bị bật ra, cánh tay bị hất văng, và thân dao của tôi nện sâu vào sườn cô.

Mượn đà đó, tôi quăng mạnh Sakakibara từ cửa bay tuốt vào góc trong cùng của căn phòng. Cơ thể cô nảy lên một hai nhịp trước khi lăn lông lốc trên mặt đất.

“Hộc... !”

Dù cố gắng tận dụng lực văng để gượng ép đứng dậy, nhưng sắc mặt cô lại cực kỳ khó coi.

Chỉ một đòn duy nhất cũng đủ để gây ra một lượng sát thương khá lớn. Nếu đối thủ là quái vật thì tình trạng này đã bị phán định là phải rút lui, việc cô vẫn cố chấp đứng vững chẳng qua chỉ là vì sự bướng bỉnh mà thôi.

Vũ khí của cô đang rơi ngay dưới chân tôi. Chắc hẳn cô đã đánh rơi nó vào khoảnh khắc bị sống dao nện trúng sườn. Đã tay không tấc sắt lại còn ôm đồm thương tích, tình thế của cô bây giờ là bất lợi tận cùng.

Việc cô để lại dù chỉ một vết xước trên người tôi lúc này đã là chuyện bất khả thi. Phán quyết cô thất bại cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Chính vì vậy, cô buộc phải lật ngược tình thế ngay tại đây. Tuy người dồn cô vào chân tường là tôi, nhưng cô vẫn phải chứng minh được sức mạnh vượt qua nghịch cảnh.

Và trong tay cô, thực sự tồn tại khả năng đó. Sức mạnh phá vỡ bàn cờ của chức nghiệp đặc thù, dù là theo nghĩa tích cực hay tiêu cực, đều là một mối đe dọa.

Ánh mắt của Sakakibara bừng lên sức sống.

Trước đây, tôi từng nhờ cô một việc. Tôi đã bảo rằng nếu cô làm được điều đó, chắc chắn cô sẽ lột xác, và ôm một chút kỳ vọng vào lần gặp gỡ tiếp theo, chính là lúc này đây.

Cho tôi xem đi. Thứ sức mạnh mà ở đó sự tồn tại của tôi là dư thừa. Thứ sức mạnh để cô có thể tự bước tiếp mà chẳng cần đến tôi.

Vì tôi cũng chỉ là một thứ gỗ vụn mà thôi. Những lời khuyên từ một kẻ gió thổi cái là bay như tôi, thực chất với cô vốn chẳng cần thiết chút nào.

Bay đi. Vút qua đi. Trong giới hạn những gì có thể làm lúc này, hãy san lấp đi khoảng cách cấp độ ấy.

Ma lực tuôn trào. Ánh sáng xanh tụ lại nơi đôi chân cô, và trong khoảnh khắc tiếp theo, cô tăng tốc bứt phá.

Vẫn làm ra vẻ như đang đánh lạc hướng giống lúc nãy, nhưng số lần vung quyền nhắm vào tôi đã tăng lên một cách bùng nổ.

Né tránh, gạt đòn, đôi lúc chen vào những pha phản công. Tôi giáng nắm đấm vào mặt, đấm mạnh vào thân mình cô. Mỗi lần ăn đòn, cơ thể cô lại hơi khựng lại, nhưng ngay giây tiếp theo cô lại vung chân đá tới.

Cứ thế, những yếu tố đổi khác dần dần lộ diện.

Quỹ đạo di chuyển đã biến thành một đường thẳng rõ rệt đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Động tác tấn công trở nên sắc lẹm hơn hẳn ban nãy, và số đòn đánh giáng xuống trong mỗi giây đều đang được làm mới qua từng khoảnh khắc.

Dù có sự trợ lực của khả năng tăng tốc đi chăng nữa, thì mức tăng tiến tốc độ rõ rệt này không thể nào là chuyện bình thường được.

Về cơ bản, kỹ năng đầu tiên học được sau khi nhận chức nghiệp không mạnh đến mức này. Hơn nữa, tỷ lệ cường hóa vốn được cố định sẵn, dù cho độ hiệu quả có tăng lên chăng nữa thì việc dần đào thải nó là điều hiển nhiên.

Thế nhưng, tốc độ của cô ấy lại đang tăng lên mà không hề thấy điểm dừng.

Tăng lên, tăng lên, tăng lên, và tiếp tục tăng lên nữa. Những đòn tấn công ban đầu tôi còn nhìn thấu, giờ đây đã dần dần, dần dần trở nên mờ ảo.

“...Xii!!”

“...!!”

Tôi mở to mắt. Khóe miệng bất giác nhếch lên.

Đúng rồi, dòng suy nghĩ trào dâng từ sâu trong lồng ngực. Chính vì thế, với mong muốn cô đạt được bước nhảy vọt xa hơn nữa, tôi liền tăng cường nhịp độ tấn công.

Tung cú đấm. Bồi thêm cú đá. Ngay khoảnh khắc cô vừa né xong hai đòn, tôi vung tiếp một cú thiết đầu công hòng cản bước chân cô, thế nhưng Sakakibara đã nhận ra sự thay đổi trong hành động đó của tôi.

Rằng cô đã bắt đầu nhìn thấy được đòn tấn công của tôi. Rằng nếu không cản lại, việc tung ra một đòn trúng đích không phải là bất khả thi.

Thế nên cô lại sang số. Trái tim gào thét bảo hãy chạy đi. Ngọn lửa trong lồng ngực bùng lên dữ dội, bản năng phát ra mệnh lệnh rằng dẫu có thiêu rụi chính bản thân mình thì vẫn phải tiếp tục lao lên phía trước.

Cú đấm của tôi trượt vào hư không. Bằng cách ngả phần thân trên ra sau, cô né tránh nắm đấm đang chực chờ ngay trước mắt, đồng thời dùng bàn tay còn trống vung mặt lưỡi sắc bén của con dao găm ra.

Nhưng trước đường chém ngang đó của tôi, dù không hề nhìn thấy, cô vẫn bật lùi lại một bước, ngay sau đó lại là những pha lao tới và những cú đá dồn dập ập đến.

Sakakibara không dựa vào thị giác để né đòn tấn công của tôi.

Mà là bằng một giác quan nhạy bén hơn thế――cô đang đối phó với hiểm nguy chỉ bằng trực giác của mình.

Rất hiếm mạo hiểm giả có thể ngay lập tức lĩnh hội được kỹ xảo nhường này. Dù có là tôi trong tương lai thì cũng chưa chắc đã làm được.

Một thiên tài thực thụ đang hiện diện ở nơi đây. Trụ cột chống đỡ cho thời đại mạo hiểm giả mai sau, đang đứng ngay trước mắt tôi.

Vui sướng. Thực sự, cực kỳ vui sướng. Sự xuất hiện của một nhân tài kiệt xuất như vậy ngay trước mặt, sao vận may của tôi lại tốt đến nhường này cơ chứ.

Cảm ơn, cảm ơn cô. Sakakibara-san, cô thật sự là tuyệt nhất đấy.

――――Vì thế, cũng đến lúc tôi dùng toàn lực để nghiền nát cô rồi.

“...!?”

Tôi dùng tay bắt gọn lấy nắm đấm của cô.

Sự sắc bén của đòn đánh tạo ra một luồng gió rít gào lướt ra sau lưng tôi, nhưng cô không tài nào rút nắm đấm về được.

Đương nhiên rồi. Vì tôi đang siết chặt lấy tay cô cơ mà.

Một lực bóp chặt không thể vùng thoát, dù có là mạo hiểm giả thì đây cũng là trải nghiệm đầu tiên của cô. Đồng thời, chắc hẳn cô cũng đã nhìn thấy ánh sáng xanh lam đang vương trên bàn tay ấy.

“Gia tăng toàn bộ Năng Lực.”

Tôi lầm bầm với giọng nhỏ xíu, kéo giật cánh tay đang duỗi thẳng của cô về phía mình.

Bị kéo sát đến mức hai khuôn mặt tưởng chừng như sắp chạm vào nhau, cô mở to hai mắt kinh ngạc, nhưng vẫn cố gắng xốc lại biểu cảm với ý nghĩ phải làm một điều gì đó.

Tuy nhiên, thế là đủ rồi. Cô đã thể hiện quá đủ sức mạnh của mình cho những người xung quanh thấy.

Yểm ma lực vào vũ khí. Kích hoạt đồng thời cả Gia tăng Sức mạnh Tấn công và Gia tăng toàn nộ Năng Lực, tôi đập mạnh cán dao găm thẳng vào bụng Sakakibara.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!