Chàng trai bị NTR biết được kết cục của bản thân.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11297

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Webnovel - Mạo hiểm giả 23: Thường thức của Mạo hiểm giả

Mạo hiểm giả 23: Thường thức của Mạo hiểm giả

Phòng tập luyện ở tầng trên không hề có dụng cụ.

Toàn bộ mặt sàn rộng lớn được trải đầy thảm tập, chỉ chừa lại một khoảng trống chừng một mét sát mép tường, với mục đích giảm thiểu tối đa sát thương lên cơ thể người trong các trận đấu tập.

Tuy nhiên, thảm tập này được thiết kế để giả lập nền đất nên khả năng hấp thụ xung lực khá thấp. Dù vẫn đỡ hơn là bị đập người xuống sàn cứng, nhưng nếu không phải là Mạo hiểm giả thì chắc chắn sẽ rất dễ bị thương.

Nơi này cũng mới toanh, không gian vắng vẻ chưa có hơi người trông cứ như hàng nguyên seal. Đứng trên tấm thảm màu xanh mới tinh tươm trong khi vẫn mang giày, tôi và mười lăm người kia đứng đối mặt nhau.

Ông lão đứng ở lối vào quan sát diễn biến sự việc. Ông ta đang mong chờ xem tôi sẽ huấn luyện đám người này như thế nào.

Tất nhiên, tôi làm gì có kinh nghiệm làm người hướng dẫn. Đến tôi của tương lai cũng chẳng có ai muốn học hỏi từ một Supporter, nên ký ức về việc dạy dỗ người khác là con số không.

Nói thật lòng thì tôi muốn về nhà hơn. Dù chưa từng học cách làm người hướng dẫn nhưng lại bị bắt làm những việc tương tự, tôi chỉ muốn hét lên cho bõ tức.

Chắc chắn tôi sẽ đòi thù lao. Đã bị lôi đến đây mà không nói một lời thì chắc ông lão cũng định trả rồi, nhưng tôi nhất định sẽ bắt ông ta trả gấp đôi.

Lúc này, vị thế của bản thân thế nào cũng chẳng quan trọng nữa. Đã bị chơi một vố đau thế này thì dù có phải dùng biện pháp mạnh, tôi cũng phải lấy được thù lao xứng đáng. Đó mới là phán đoán bình thường của một Mạo hiểm giả.

“Cảm ơn mọi người đã chấp thuận yêu cầu lần này.”

Mười lăm người khoác lên mình bộ đồ tập màu đen bó sát cơ thể, tất cả đều đã đồng ý để tôi chứng minh thực lực.

Chắc cũng có người chỉ hùa theo đám đông, nhưng tôi không quan tâm chuyện đó. Bởi nếu không muốn dính líu thì lẽ ra họ phải lên tiếng.

Họ cũng có quyền từ chối. Nếu đứng sang một bên quan sát cùng ông lão thì sẽ chẳng bị thương tích gì.

Tôi cúi đầu rồi bắt đầu giải thích nội dung cuộc chứng minh.

Lần này là cuộc đấu thực lực thuần túy. Hai bên sẽ không công khai chức nghiệp, và trên cơ sở đó sẽ tiến hành đấu tập một chọi một.

Thắng thua chỉ tính trong một hiệp. Nếu thua sẽ đổi người tiếp theo, nếu tôi đầu hàng thì ngay lúc đó mười lăm người sẽ thắng. Ngược lại, nếu tôi khiến tất cả bọn họ đầu hàng thì tôi thắng, hơn nữa tôi còn chấp họ luôn.

“Lần này tôi sẽ không sử dụng kỹ năng. Ngược lại, các vị có thể thoải mái sử dụng kỹ năng tùy thích. Dùng bất cứ cách nào cũng được, trước tiên hãy thử hạ tôi một lần xem sao.”

“……Đã rõ.”

Về mặt nghề nghiệp, khả năng Cường hóa của tôi có thể buff hoặc debuff cho bản thân và đối tượng khác, nhưng trong tình trạng vốn đã chênh lệch cấp độ mà còn tăng cường chỉ số cơ bản thì sẽ có người chết thật đấy.

Nên lần này, thay vì nói là sẽ không dùng, thực lòng là tôi không được phép dùng.

Thế nhưng, từ góc nhìn của đối phương, cũng chẳng lạ gì nếu họ nghĩ rằng tôi đang coi thường họ.

Nếu họ để cơn giận lấn át lý trí thì việc trấn áp sẽ rất dễ dàng. Tuy nhiên, gã đàn ông to lớn bước ra đầu tiên tuy trừng mắt nhìn tôi nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.

Chắc là kinh nghiệm dày dạn. Hoặc có lẽ gã thường xuyên bị những kẻ phiền phức gây sự chăng.

Mấy lời khiêu khích kiểu đó có vẻ không xi-nhê gì với gã, trong khi những người khác thì đã cau mày lộ rõ vẻ tức giận.

Ngay cả người phụ nữ đã im lặng lúc nãy cũng hướng sự thù địch về phía tôi. Không bị yêu thích nữa kể ra cũng là điều đáng mừng.

Giải thích xong, những người khác lùi ra khỏi thảm tập, chỉ còn lại tôi và gã to con.

Sự chênh lệch về thể hình là quá rõ ràng. Kinh nghiệm chiến đấu đối kháng đơn thuần bên kia cũng vượt trội hơn.

Nhìn tư thế nắm chặt nắm đấm thủ thế của gã, ông lão cất tiếng xin làm trọng tài.

“Vậy thì ―― Bắt đầu!”

“Haa!!”

Khoảnh khắc ông lão hô bắt đầu, gã to con lao thẳng về phía tôi như một mũi tên.

Phán đoán này không tồi. Khi không biết nghề nghiệp của đối thủ, thay vì quan sát vụng về thì việc nhanh chóng trấn áp sẽ có tỷ lệ thành công cao hơn.

Giả sử có không kịp thì sự quyết đoán đó cũng đủ khiến đối phương phải cảnh giác.

Hai cánh tay gã vươn ra định tóm lấy áo khoác của tôi, ý đồ muốn thực hiện đòn vật lộ rõ mồn một.

Với sức mạnh của Mạo hiểm giả, nếu tung đòn vật thì xương cốt chắc chắn sẽ gãy nát.

Nếu chênh lệch cấp độ quá lớn, chỉ cần vậy thôi là trận đấu kết thúc, và thất bại của đối thủ coi như đã được định đoạt.

Bị ném đi thì xin kiếu. Hơn nữa, ở đây không phải chỗ để dùng đòn vật.

Tôi lách qua dưới cánh tay đang dang rộng của gã, nương tay một chút.

Luồn qua nách đang để hở toang hoác và chiếm lấy vị trí sau lưng, sau đó tôi dùng chân phải đạp mạnh vào lưng gã.

Gã to con đang lao tới hết tốc lực có vẻ không ngờ mình bị chiếm lấy lưng, chẳng kịp phản ứng gì ra hồn thì cả người đã bị đá bay đi.

Một âm thanh va đập không nên phát ra từ cơ thể người vang vọng khắp phòng, gã lăn lóc trên tấm thảm như mới.

Theo phản xạ, gã to con bật dậy, nhưng tôi đã di chuyển đến nơi rồi.

Đôi mắt gã mở to trước sự thật rằng khuôn mặt tôi đang ở ngay trước mắt, và khoảnh khắc tiếp theo, một cú đấm thọc vào bụng khiến gã đổ gục ngay tại chỗ.

“Dừng lại.”

Tuy không có tuyên bố đầu hàng, nhưng gã to con đã mất ý thức.

Tôi mặc kệ gã đang ôm bụng bất tỉnh dưới chân mình, mỉm cười với những người còn lại đang nhìn tôi với vẻ kinh ngạc.

“Người tiếp theo.”

Dịu dàng như đang dỗ dành trẻ thơ.

Tạo ra vẻ mặt nhân từ thật phiền phức, nhưng chắc chắn họ sẽ càng cảm thấy tôi nguy hiểm hơn.

Người tiếp theo vừa bắt đầu đã kích hoạt kỹ năng, toàn thân bao phủ bởi luồng ánh sáng mờ ảo.

Những kỹ năng có thể đạt được ở cấp độ thấp, trừ khi là loại đặc biệt, hầu hết đều là hệ cường hóa.

Tốc độ lao tới cùng lúc với bước chân đạp đất khác hẳn so với gã to con lúc nãy đã chứng minh điều đó.

Người thứ hai cũng hành động theo hướng trấn áp.

Hẳn là muốn nhắm vào tay chân, khóa khớp để khiến tôi mất khả năng hành động.

Tôi xin kiếu trò đó, nên ngược lại tôi áp sát, dùng một tay tóm lấy cánh tay đối phương rồi quăng đi.

Vì đã nương tay nên chắc sẽ không chết đâu, nhưng người bị đập lưng vào tường rên rỉ, toàn bộ oxy trong phổi bị tống ra ngoài, co quắp lại.

Vẫn còn ý thức. Chưa chịu đầu hàng.

Phán đoán rằng đối phương chưa có ý định bỏ cuộc, và để ngăn chặn việc hắn làm điều gì đó giống như lúc nãy, tôi giẫm lên tấm lưng đang co quắp trong tư thế bò bốn chân ấy.

Đối phương rên rỉ cố gắng vùng vẫy thoát ra, nhưng mỗi lần như thế tôi lại dồn thêm lực, thậm chí còn từ từ nghiền nát xuống.

Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên từ cơ thể hắn.

Cứ đà này thì xương sẽ gãy, nội tạng sẽ bị dập nát.

Kết cục chờ đợi phía trước là cái chết, có vẻ như hắn cũng muốn tránh điều đó nên đã lí nhí nói lời đầu hàng.

Tôi nhấc chân ra.

Cơ thể được giải phóng thở hổn hển liên tục để tìm kiếm oxy, đôi mắt không chớp lấy một cái.

Ông lão nói “Dừng lại” và kết thúc trận đấu.

Ánh mắt ông ta như muốn nói điều gì đó, nhưng có lẽ đã quyết định giao phó cho tôi nên đến cuối cùng vẫn không phàn nàn lời nào.

“Tiếp.”

Người thứ ba tập trung vào việc di chuyển ra khỏi tầm nhìn của tôi.

Thoăn thoắt đạp vào tường, trần nhà, sàn nhà để di chuyển liên tục, rồi tung ra những cú đá bay hay những cú chặt tay từ góc chết.

Tôi né tránh tất cả trong gang tấc, nhưng không hề ra tay phản công.

Kết quả của việc để mặc cho hắn làm gì thì làm là ma lực, nguồn gốc của kỹ năng, cạn kiệt, tốc độ của đối phương giảm xuống rõ rệt.

Chắc cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời rồi.

Trong tình trạng này đáng lẽ không nên chiến đấu nữa, vậy mà vẫn cố tấn công thì chẳng khác nào cái dũng của kẻ thất phu.

Cuối cùng, một cú đá bay theo quán tính lao tới từ phía sau, tôi tóm lấy cái chân đó và ném thẳng lên trần nhà.

Người bị đập đầu xuống mất ý thức, rơi tự do xuống thảm.

Chắc là có quan hệ tốt, một người khác chạy lại, nhìn thấy đồng đội chảy máu đầu bất tỉnh liền tái mặt.

“Dừng lại.”

Giọng nói của ông lão vang lên vô tình.

Cả ba người, không ai chạm được vào tôi ngoài lúc tôi tấn công họ.

Tất cả đều kết thúc trong thảm hại, ánh mắt họ đồng loạt nhuốm màu sợ hãi.

Thế này chắc họ sẽ tin ngay tôi là người tiên tri, nhưng làm vậy thì chẳng phải người hướng dẫn mà chỉ là một kẻ bắt nạt đơn thuần.

Tôi không muốn ngược đãi ai cả.

Chỉ là tôi muốn họ hiểu rằng Dungeon tàn khốc đến mức nào.

Dù tôi gọi “Tiếp”, nhưng không ai bước ra.

Có vẻ như họ thực sự hết muốn chiến đấu rồi, tôi thở dài giữa bầu không khí im lặng bao trùm.

“Sao thế? Không lẽ các vị nghĩ có thể thắng được tôi? Rằng dù một hai người không làm được, nhưng đến người thứ ba thứ tư thì sẽ khiến tôi đầu hàng ―― suy nghĩ ngây thơ quá đấy.”

Tôi hiểu rõ suy nghĩ của họ như lòng bàn tay.

Chắc họ nghĩ tôi là đồ giả, hoặc dù có là Mạo hiểm giả thì cũng chỉ cùng đẳng cấp với họ thôi.

Nhưng khi sự thật phơi bày, tôi lại đang chà đạp những người đã trở thành Mạo hiểm giả dễ dàng như bẻ tay một đứa trẻ.

Vì tôi đã nương tay nên chắc họ vẫn nhìn thấy chuyển động, nhưng dù vậy họ vẫn không thể đoán được động tác tiếp theo.

Chỉ với một chân mà đá bay gã khổng lồ kia thì ngoại hình của tôi rõ ràng quá mảnh khảnh.

Dùng một tay ném đối phương đi cũng là điều khó khăn với thể trạng của tôi, chưa kể ném tới tận trần nhà thì lại càng tưởng như bất khả thi.

Dù biết đây là kết quả của chỉ số cơ bản, nhưng đầu óc họ vẫn không thể theo kịp.

Nên họ nghi ngờ đôi mắt của chính mình.

Thường thức ngăn cản họ tin vào điều đó.

Và rồi, họ cầu nguyện rằng đây chỉ là một giấc mơ.

“Nào, mau lên đi chứ. Tôi sẽ cho các vị thấy rõ sức mạnh của kẻ đã chinh phục Dungeon là như thế nào.”

Và tôi đã tặng thêm cho họ một cơn ác mộng nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!