Chàng trai bị NTR biết được kết cục của bản thân.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Webnovel - Mạo hiểm giả 10: Tới giờ nghỉ ngơi rồi

Mạo hiểm giả 10: Tới giờ nghỉ ngơi rồi

“Vậy là, hai mươi………… guh.”

Tiếng gầm rú khi Goblin King ngã xuống vang lên.

Kinh nghiệm tuôn trào vào cơ thể, nhưng đẳng cấp của tôi giờ đây không còn tăng vọt một lần được nữa.

Toàn thân tôi bê bết máu, tìm được một chỗ sạch sẽ trên người lúc này còn khó hơn lên trời. Dao găm, kể cả số dự phòng, đều đã nát vụn; cuối cùng tôi phải dùng tay không để cưỡng ép lôi toạc lõi của con Boss ra khỏi cơ thể nó.

Không cho đối phương cơ hội phản kháng, chỉ đơn thuần là giết chóc. Cuộc tàn sát này về sau đã trở thành một quy trình làm việc máy móc, không để lọt ra dù chỉ một tiếng bi than, và tôi cũng dần quen với những hành động mà ban đầu bản thân còn thấy chật vật.

Tuy nhiên, sự kiệt quệ về thể xác là điều không thể tránh khỏi. Vốn dĩ cơ thể này đã chạm ngưỡng giới hạn khi vượt qua con số mười lăm, vậy mà tôi còn cưỡng ép nó hoạt động bằng ma thuật cường hóa, khiến cho việc thở thôi cũng làm toàn thân đau nhức nhưng bị nghiền nát.

Tay chân tôi run rẩy không ngừng. Có thể thấy rõ ngay khoảnh khắc giải trừ cường hóa, tôi sẽ đổ gục xuống ngay lập tức.

Tốc độ hồi sinh của con Boss chậm dần sau mỗi lần bị giết. Giờ đây nó cần vài phút để hồi sinh, và theo quan sát thì đống cát kia vẫn chưa có dấu hiệu rục rịch.

“Cũng đến lúc, kết thúc đi chứ nhỉ…”

Những lời thật lòng từ tận đáy tim thốt ra khỏi miệng.

Chỉ việc phát ra âm thanh đó thôi cũng khiến cơn đau kịch liệt chạy dọc toàn thân, tôi cứ thế nắm chặt rồi lại buông lỏng bàn tay nhiều lần.

Mười phút trôi qua, rồi ba mươi phút trôi qua, đó cũng là lúc cơ thể tôi chạm đến giới hạn và tôi khuỵu xuống.

Thêm một tiếng đồng hồ nữa trôi qua mà đống cát vẫn bất động, tôi thở hắt ra một hơi dài thườn thượt.

Chưa biết mọi chuyện đã thực sự kết thúc hay chưa, nhưng ít nhất thì nguồn ma lực của hầm ngục hiện tại đã cạn kiệt.

Một khi đã bị dồn đến mức cạn kiệt, sẽ phải mất một khoảng thời gian khá lâu nó mới có thể tái khởi động.

Vì nơi này được xem là khu vực hướng dẫn nên chỉ câu giờ được khoảng một ngày cho đến khi Boss hồi sinh, nhưng nếu để đến mức quái vật tràn ra ngoài thì ít nhất cũng cần một tháng.

Hy vọng trong khoảng thời gian đó, Lực lượng Phòng vệ sẽ bắt đầu tiến hành điều tra hầm ngục. Nếu không, tôi sẽ buộc phải đi vào bên trong một lần nữa.

Tôi hiểu rõ cơ thể mình đang khao khát được nghỉ ngơi.

Hiệu lực của phép cường hóa vừa dứt thì cơn buồn ngủ cũng ập đến.

Ngay cả việc ngồi thôi cũng trở nên cực kỳ phiền phức, chỉ cần nằm xuống là tôi có thể du hành vào thế giới của những giấc mơ chỉ trong vài giây.

Nhưng, tôi không được phép ngủ ở một nơi như thế này.

Dùng chút khí lực cuối cùng để thi triển cường hóa lên bản thân, tôi run rẩy vực dậy cơ thể và lê bước đi.

Tôi ý thức từng bước chân mình nện xuống nền đất, rời khỏi phòng Boss và tiến sâu vào trong hang động.

Không có dấu hiệu của đám quái lâu la. Chẳng có lấy một tiếng bước chân nhỏ nào, lúc này thì bất kỳ ai cũng có thể đi một mạch đến phòng Boss.

Và rồi, tôi ngồi phịch xuống bậc cầu thang giữa tầng bốn và tầng năm.

Cầu thang giữa các tầng là một không gian tách biệt với không gian bên trên và bên dưới.

Có lẽ hầm ngục cũng không muốn nơi kết nối các không gian này bị phá hủy, nên nếu ai đó tỏ ý định chiến đấu, họ sẽ bị cưỡng chế dịch chuyển đến tầng trên hoặc tầng dưới.

Trong tương lai, nơi này cũng trở thành địa điểm lánh nạn khẩn cấp.

Giữa các mạo hiểm giả với nhau, việc chiến đấu bị nghiêm cấm tại khu vực này, và nếu là cầu thang của một hầm ngục rộng lớn thì giữa chừng còn có cả những sảnh rộng để cắm trại.

Nói trắng ra thì đây là Khu vực an toàn (Safe Area).

Nơi này tương đối an toàn, và khi quái vật có ý định thoát ra khỏi hầm ngục, ngay khoảnh khắc chúng lao vào cầu thang, chúng sẽ bị cưỡng chế dịch chuyển lên tầng trên.

Chính vì thế, tôi mới có thể buông lỏng cảnh giác ở đây.

Cuối cùng thì cơ thể cũng bắt đầu từ chối hoạt động, mặc kệ việc có dùng cường hóa hay không, tôi đổ gục ngay trên cầu thang.

Tôi thậm chí chẳng còn chút hứng thú nào để kiểm tra Bảng trạng thái.

Tâm trí tôi lúc này chỉ ưu tiên việc nghỉ ngơi lên hàng đầu, và tôi cũng không kháng cự mà để ý thức chìm dần.

Lần tới khi tỉnh dậy, tôi sẽ đi gặp gia đình. Tôi biết rõ địa chỉ, nên giờ có phải đi bộ qua bao nhiêu nhà ga cũng không thành vấn đề.

“Ah, quên cái ba lô rồi.”

Đúng lúc đó, một âm thanh "phụt" vang lên, và ý thức của tôi đứt đoạn.

『Kích hoạt ⟨ΔKμ|7ΩϞ∴λ|ΣF⟩ của Người khiêu chiến』 

『Người khiêu chiến không thể kích hoạt ⟨ΔKμ|7ΩϞ∴λ|ΣF⟩』 

『Sẽ kích hoạt hiệu ứng hỗ trợ của ⟨ΔKμ|7ΩϞ∴λ|ΣF⟩ cho Người khiêu chiến』 

『Hiệu ứng hỗ trợ của ⟨ΔKμ|7ΩϞ∴λ|ΣF⟩ cho Người khiêu chiến đã được kích hoạt』 

『⟨μΔ7|ΩϞΣ∴λ|KF⟩ của ⟨ϞΣΔ·9Kμ|ΩRλ∴X|A7F⟩ bắt đầu tiếp xúc』 

『⟨ΔKμ|7ΩϞ∴λ|ΣF⟩ đã chặn sự tiếp xúc với ⟨μΔ7|ΩϞΣ∴λ|KF⟩ của ⟨ϞΣΔ·9Kμ|ΩRλ∴X|A7F⟩』 

『……』 

『…………』 

『Người khiêu chiến cần được nghỉ ngơi. Nhận định việc đối thoại ngay lập tức là bất khả thi』 

『Bây giờ hãy nghỉ ngơi thật tốt nhé, Sho.』

“――――!”

Ý thức của tôi trồi lên nhanh chóng.

Lưng đau ê ẩm do nằm trên bậc thang đá cứng ngắc.

Tôi cố gắng đứng dậy trong khi buột miệng rên rỉ một tiếng kỳ quặc, nhưng cơ thể vẫn còn lâu mới gọi là đã hồi phục.

Cảm giác uể oải không dứt khiến tôi như vừa trải qua một cơn sốt cao, chỉ đứng thôi cũng chật vật để giữ thăng bằng.

Dù vậy, chỉ cần thi triển cường hóa là sẽ ổn định lại phần nào, cái chức nghiệp Phụ gia sư (Enchanter) mà tôi nhận được quả thực khá hữu dụng.

Vừa thầm nghĩ thật may mắn khi đã chọn nó ngay từ đầu, tôi vừa bước xuống cầu thang quay lại phòng Boss.

Tôi thu hồi chiếc ba lô, lục lọi bên trong và tìm thấy chiếc điện thoại.

Trong trận chiến đó, dù nó có nát vụn cũng chẳng lạ, nhưng kỳ tích thay, dù màn hình có bị nứt thì nó vẫn khởi động bình thường.

Vấn đề chỉ nằm ở vẻ bề ngoài thôi.

Vì không có sóng nên tôi không thể thu thập thông tin từ bên ngoài tại đây, nhưng mấy chuyện đó để sau cũng được.

Thời gian đã trôi qua buổi tối và chuyển sang đêm khuya.

Tôi ngồi xuống lại chỗ mình vừa ngủ, đưa chỗ lương khô vẫn để trong ba lô lên miệng, và mở Bảng trạng thái.

Cấp độ hiện tại là mười ba.

Tôi đã nghĩ sau khi vượt qua cấp mười thì dù đối thủ là Goblin King cũng khó mà thăng cấp nhanh được, nhưng quả nhiên có lẽ do tôi coi việc này như một công việc nên điểm kinh nghiệm nhận được khá ít.

Dù vậy, cấp độ tăng cao hơn dự tính cũng là điều đáng mừng.

Nhờ đó mà tôi sắp đạt đến cấp độ thích hợp để lập tổ đội cho hầm ngục tiếp theo.

Nếu tiếp tục giết đám quái lâu la ở bên trong thì chắc sẽ đạt được cấp độ thích hợp thôi. Mà, đó là tiêu chuẩn cho tổ đội, chứ đi solo thì thế này vẫn hoàn toàn chưa đủ.

“Hm, cái gì đây?”

Trên màn hình trạng thái xuất hiện những dòng chữ lạ lẫm.

Hai chuỗi ký tự trông như bị lỗi font chữ ⟨ΔKμ|7ΩϞ∴λ|ΣF⟩ và ⟨ϞK7·ΔμA9|R3Ω∴Xλ|0FΣ⟩ hiện diện một cách hiển nhiên trong cột Kỹ năng và trông vô cùng nổi bật.

Kể cả trong những thông tin về tương lai, tôi cũng không biết đến hiện tượng như lỗi văn bản này.

Trên mạng cũng không có thông tin, e rằng đây là năng lực quá đặc biệt nên những người xung quanh không thể nhận biết được.

Những kỹ năng loại đó thường bị quốc gia che giấu, và chỉ một số cực ít người được biết đến.

Người sở hữu, bao gồm cả gia đình họ, sẽ được bảo vệ, hoặc được đảm bảo cung cấp ổn định về ăn, mặc, ở.

Đổi lại, họ buộc phải sử dụng năng lực vì quốc gia, và cũng có tin đồn rằng họ bị nuôi nhốt để kìm hãm tự do.

Tôi chạm ngón tay vào kỹ năng đó.

Hầu hết làm vậy là có thể xem được nội dung bên trong, nhưng cả hai kỹ năng này đều hiển thị dòng chữ: Hiện tại không thể sử dụng.

Tôi nhíu mày.

Nhận được kỹ năng thì vui thật đấy, nhưng nếu không biết nội dung thì cũng chẳng biết phải vận dụng thế nào.

Điều kiện sử dụng không rõ ràng cũng là nguyên nhân khiến tôi cau có.

Thế này thì không thể kích hoạt bản thân kỹ năng đó được.

Nếu tìm kiếm kỹ hơn trong những thông tin tương lai, có thể sẽ tìm thấy một hoặc hai manh mối, nhưng hiện tại việc nghỉ ngơi quan trọng hơn.

Nhờ ngất đi một lần mà tình trạng đã đỡ hơn lúc đầu, nhưng cũng chỉ là đỡ hơn thôi chứ còn xa mới bằng người khỏe mạnh.

Rốt cuộc hôm nay tôi sẽ phải qua đêm tại đây.

Nghĩ vậy, tôi dùng ba lô làm gối và nằm xuống.

Trên là đá, dưới cũng là đá. Trái phải đều là đá, ánh sáng duy nhất chỉ đến từ đám rêu phát sáng.

Nếu là một người không biết gì, họ sẽ chẳng bao giờ có thể ngủ ở một nơi như thế này.

Một lần nữa, tôi thầm cảm ơn một tôi khác đã chỉ cho mình biết về tương lai ———— và bất chợt, nước mắt trào ra.

“Hả?”

Những giọt lệ cứ thế lặng lẽ, lặng lẽ chảy xuống.

Không đến mức nức nở thành tiếng.

Nước mắt cứ trào ra thật đột ngột, tôi mất một lúc tìm lý do rồi cũng tự mình chấp nhận.

Vậy là tương lai đã thay đổi.

Ít nhất, vào khoảnh khắc này, gia đình tôi sẽ không bị sát hại, và cánh tay của tôi cũng sẽ không bị mất đi.

Điều đó chắc hẳn hạnh phúc lắm. Hạnh phúc vô cùng.

Chỉ là tôi bỗng muốn khóc mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!