Chương 52: Một người phụ nữ đặc biệt(1)
Silverna đứng bất động, đăm đắm nhìn theo cỗ xe của Helmut cho đến khi nó hoàn toàn khuất dạng.
Mọi người xung quanh đều đã quay trở lại với nhịp sống thường nhật, duy chỉ có Silverna vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Có vẻ như cô sẽ còn đứng đó mãi cho tới khi bóng dáng cỗ xe tan biến hẳn khỏi tầm mắt, thấy vậy Anna bèn nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô.
“Tiểu thư? Cứ đà này thì mắt người rơi ra ngoài mất thôi.”
“Hừm, ta cảm thấy lạ lắm.”
“Sao cơ? Vừa mới chia tay mà người đã thấy nhớ anh ta rồi à?”
“Phải.”
“Ôi trời, người thành thật quá đấy.”
Anna hơi ngỡ ngàng trước câu trả lời bạo dạn ngoài dự kiến.
Giờ đây khi Isaac đã rời đi rồi, Silverna dường như chẳng còn ý định che giấu tình cảm của mình nữa, điều này khiến Anna phải lên tiếng nhắc nhở.
“Dù sao thì người cũng sẽ gặp lại anh ta tại đại hội Ngũ Kiếm Đế mà.”
“......”
“Nếu đã cảm thấy như vậy thì sao lúc nãy người không dứt khoát tỏ tình với anh ta thêm lần nữa đi?”
Chẳng phải trước đó cô đã cố tình nhấn mạnh vào cái mác “bạn bè thân thiết” sao?
Đó vốn là khoảng thời gian cô định dùng làm bước đệm cho những dự tính lớn lao sau đại hội Ngũ Kiếm Đế.
Anna vốn chỉ định trêu một chút thôi, nhưng Silverna lại thở dài cay đắng trước khi đáp lại.
“Nếu ta tỏ tình bây giờ, thì ta đã biết rõ câu trả lời sẽ là gì rồi.”
“...Em xin lỗi.”
Anna lên tiếng xin lỗi vì đã lỡ lời bông đùa về tình cảm chân thành của Silverna.
Nhưng Silverna chỉ thản nhiên gạt nó sang một bên như không có chuyện gì.
“Không sao đâu. Vả lại cô cũng nói đúng, bọn ta sẽ sớm gặp lại nhau tại đại hội Ngũ Kiếm Đế mà.”
“Đúng thế! Lúc đó hãy chinh phục anh ta hoàn toàn nhé! Em đã chuẩn bị cho người những bộ trang phục đặc biệt rồi.”
“...Trang phục?”
“Vâng! Theo những gì em quan sát bấy lâu thì Isaac có vẻ thích kiểu phụ nữ dễ thương.”
“......”
Bất chợt, Silverna chống hai tay lên eo, khẽ đẩy hông về phía sau rồi nháy mắt.
“Ta... có dễ thương không?”
“Trông người giống một bà cô trung niên đang cố tỏ ra đáng yêu vậy.”
“Ta vẫn còn đang ở độ tuổi đôi mươi đấy nhé!!!”
Silverna đùng đùng bỏ vào trong với vẻ mặt hầm hầm, để lại Anna cười nắc nẻ phía sau vì trò đùa của mình.
“Nhưng tiểu thư ơi, người học cái trò đó ở đâu thế?”
“Hả? À thì, Sharen thỉnh thoảng hay làm vậy mà. Cô biết đấy, ‘Em đáng yêu quá đi mà!’ kiểu kiểu vậy.”
“Phụt! Thật sao? Sao em lại chưa thấy bao giờ nhỉ?”
“Nhưng quan trọng hơn, sao cô lại nghĩ Isaac thích kiểu người dễ thương?”
“Vì Rihanna chẳng phải là kiểu người vừa xinh đẹp vừa dễ thương sao?”
“Cô ta á?”
Silverna cảm thấy khó mà đồng tình khi nhớ lại ngoại hình của Rihanna.
Cái vẻ mặt vô cảm và thái độ lạnh lùng đó thì có chỗ nào được coi là dễ thương chứ?
“Ôi tiểu thư của em ơi. Người nên nghĩ rằng anh ta thích phụ nữ dễ thương đi. Nếu anh ta có gu khác thì người chắc chắn không có cửa đâu.”
“Gu gì khác?”
“Ví dụ, nếu anh ta thích phụ nữ ‘phẳng lỳ’ chẳng hạn, thì người chắc chắn thua đứt thôi.”
“......”
“Vậy nên người nhất định phải đi theo phong cách dễ thương. Thử bắt chước em này: Ta-da!”
Anna đột ngột nhấc một chân lên, đồng thời đưa tay làm dấu chữ V bên cạnh mắt.
Silverna nhìn với vẻ mặt ngơ ngác trước khi ngập ngừng bắt chước theo.
“Ta... ta-da?!”
Khuôn mặt cô đỏ bừng lên khi lồng ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp cử động.
Thấy cảnh này, Anna tặc lưỡi.
“Tsk, nếu Isaac mà nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn là sẽ bị đổ ngay lập tức.”
“Ta đang thấy xấu hổ đến chết đi được đây này.”
“Đại hội Ngũ Kiếm Đế chính là thời điểm quyết định. Khi Isaac thấy người ở đó, anh ta sẽ phải thốt lên rằng: ‘Ơ? Hóa ra cô ấy vốn dễ thương như thế này sao?’. Người rõ chưa?”
“Ta-da?!”
“Đúng là tiểu thư của em, người học nhanh lắm.”
Anna – người học về yêu đương qua sách vở, và Silverna – người chưa từng biết yêu là gì, cứ thế tiếp tục trao đổi đủ loại ý tưởng kỳ quái để chuẩn bị cho đại hội Ngũ Kiếm Đế theo cách riêng của họ.
…
…
…
“Thường thì ngài Isaac thích kiểu phụ nữ như thế nào vậy?”
“......”
Lộp cộp, lộp cộp.
Ba ngày sau khi rời khỏi Rào chắn Mallidan.
Trời đã sập tối nên họ phải dừng xe lại và cắm trại qua đêm.
Ngồi trước đống lửa trại, Jonathan bất ngờ đưa ra một câu hỏi không tưởng.
“Tôi nghe nhầm đâu đúng không?”
Isaac cố tình đánh trống lảng bằng một câu nhận xét bâng quơ, nhưng gã Jonathan thiếu tinh tế này lại lặp lại câu hỏi một cách nghiêm túc.
“Không, thần đang hỏi về gu phụ nữ của ngài mà.”
“...Cậu có nhận thức được việc tôi là người đàn ông đã có gia đình khi hỏi những câu này không?”
“Chẳng phải vợ ngài và gu phụ nữ nói chung là hai chuyện khác nhau sao?”
Có phải vì mang trong mình dòng máu Transcendent không?
Cậu ta luôn nhạy bén một cách đáng kinh ngạc trong những khía cạnh không ngờ tới.
“Tôi không biết là cậu lại quan tâm đến phụ nữ đấy. Sao? Cần tư vấn gì à?”
Isaac đã định đáp lại rằng thật lạ khi một người đã trở thành hiệp sĩ nhà Helmut, kẻ lẽ ra phải chế ngự được bản năng của mình, lại đi hỏi về phụ nữ.
Nhưng Jonathan chỉ ngây người rồi trả lời.
“Thần chỉ hỏi vậy thôi. Hồi còn ở giáo hội, cánh đàn ông thường hay tán gẫu về những chuyện này.”
“......”
“Và bây giờ chúng ta cũng chẳng có chuyện gì khác để nói.”
Cậu ta nói không sai.
Nãy giờ thì hai người bọn chỉ ngồi im lặng bên đống lửa.
“Jonathan, chúng ta đấu tập một chút nhé?”
Isaac đột ngột đứng dậy.
Jonathan nhanh chóng bật dậy và chộp lấy thanh đại kiếm của mình.
Isaac mở một bọc đồ cất trong xe ngựa ra, bên trong là vài thanh kiếm kiểu Nhật.
Tất cả đều do Antonio rèn ra, và Isaac đã nhận lấy chúng vì dù sao thì cũng chẳng còn ai sử dụng.
Anh cầm lấy một thanh và đứng trước đống lửa. Thấy vậy, Jonathan liền nhíu mày bĩu môi.
“Ngài không định dùng Bạch Tuyết sao?”
Thanh kiếm Nhật làm từ Băng Ngân, Bạch Tuyết.
Đó là cái tên mà anh đã vất vả lắm mới đổi được sau khi hết lời nịnh nọt Silverna trong quãng thời gian còn lại ở phương Bắc.
Dù sao thì anh cũng không thể cứ dùng cái tên “Nữ thần Silverna Đáng Kính và Xinh Đẹp” được.
“Nếu tôi cứ chỉ dùng thanh kiếm đó thì tôi sẽ trở nên phụ thuộc vào nó mất.”
Khi Isaac mỉm cười trả lời, Jonathan hít một hơi thật sâu và căng cứng cơ thể.
“Grrraaah!”
“Làm quá thế.”
Luồng Red Aura của Jonathan, vốn thường đầy rẫy sơ hở, giờ đã chuyển hóa thành thứ gì đó đặc quánh như một đầm lầy.
Lý do nó trông gần như màu đen rõ ràng là vì cậu ta đang sử dụng sức mạnh của Transcendent.
“Hôm nay thần sẽ đánh bại ngài!”
Jonathan tuyên bố đầy tự tin với đôi nanh nhọn hoắt, nhưng Isaac chỉ mỉm cười khi rút kiếm ra.
“Chừng nào cậu còn vung thanh kiếm của Helmut thì việc đánh bại tôi sẽ không dễ dàng đâu.”
…
…
…
Vài ngày sau đó.
“......”
Lãnh địa Helmut nơi họ trở về mang một bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với lúc họ rời đi.
Hương hoa hồng nở rộ lan tỏa nồng đậm khắp điền trang, và tiếng người nói cười không bao giờ dứt.
Dọc con đường dẫn đến dinh thự Helmut, các gian hàng san sát nhau ở hai bên đường, náo nhiệt như thể lễ hội đã bắt đầu.
“Oa, đây là lần đầu tiên thần được tận mắt thấy đại hội Ngũ Kiếm Đế, không ngờ nó lại hoành tráng đến nhường này!”
Jonathan nhìn quanh với nụ cười rạng rỡ.
Trong khi cẩn thận điều khiển dây cương, Isaac cũng mở to mắt ngạc nhiên.
“Tôi cũng là lần đầu thấy cảnh này đấy.”
“Thật sao?”
“Phải, hồi tôi kết hôn bốn năm trước thì đại hội Ngũ Kiếm Đế đã kết thúc rồi.”
Và vào khoảng thời gian này ở kiếp trước, đôi chân của anh đã bị tàn phế, khiến anh tự nhốt mình trong phòng mà không gặp gỡ bất cứ ai.
Đó là quãng thời gian anh muốn quên đi hơn bất cứ điều gì, cũng là lúc anh cảm thấy bản thân mình thảm hại nhất.
“Chúng ta đi tham quan một chút nhé? Một khi đã bước chân vào dinh thự thì chúng ta sẽ không còn cơ hội ra ngoài khám phá đâu.”
Trước lời đề nghị của Isaac, Jonathan háo hức tìm nơi đỗ xe.
Cậu mượn một tấm bạt lớn từ một thương nhân gần đó và phủ kín cỗ xe để giấu nó đi.
“Lễ hội... Đây thực sự là lần đầu của thần.”
“Thật sao? Sẽ vui lắm đấy.”
Isaac định bụng sẽ cho cậu ta ít tiền tiêu vặt, nhưng Jonathan giờ đã là một hiệp sĩ thực thụ.
Lương của cậu ta cũng đủ dùng nên cậu ta vừa ngân nga vừa vui vẻ nhìn quanh.
“Ngài Isaac thường xuyên đi lễ hội chứ ạ?”
“Trước khi kết hôn tôi cũng có đi vài lần. Thỉnh thoảng khách khứa hay mời, hoặc bạn bè gọi tôi ra ngoài.”
“Ồ......”
Jonathan dừng bước và ngập ngừng hỏi.
“Những vị khách và bạn bè đó có phải là phụ nữ không ạ?”
“Sao?”
“Không, chỉ là thần cảm thấy vậy thôi.”
Khi Isaac không trả lời mà cứ thế bước tiếp, Jonathan cười toe toét đuổi theo.
“Đúng là ngài Isaac mà, cái vẻ đẹp trai đó đúng là không để phí chút nào.”
“Tôi thấy chúng ta có vẻ hơi quá thân thiết rồi đấy. Cậu bắt đầu thấy thoải mái quá rồi phải không?”
“Thần xin lỗi ạ!”
Dù nói vậy nhưng nụ cười vẫn ở mãi trên khuôn mặt Jonathan. Isaac cười khẽ khi họ tiếp tục khám phá lễ hội.
...
...
...
“À, không. Ta không cố ý đâu.”
Đó là một người phụ nữ kỳ lạ.
Với ngoại hình nổi bật và làn da hoàn mỹ cho thấy cô chưa từng phải trải qua gian khổ.
Mái tóc cô mang màu vàng phổ biến, nhưng có một sự khác biệt khó tả khiến mọi người xung quanh trông như hàng “kém chất lượng” khi so sánh với cô.
Mái tóc dài đến tận thắt lưng. Trang phục và phụ kiện như thắt lưng khiến cô trông giống như một mạo hiểm giả dày dạn kinh nghiệm, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.
Dường như cô đang có một cuộc tranh cãi với chủ sạp hàng.
“Thôi nào tiểu thư, cô trông quyền quý thế này mà lại định quỵt tiền sao?”
“Ta đã nói là không định quỵt mà.”
“Thế thì tiền đâu?”
“Chỉ là có một tai nạn ngoài ý muốn thôi. Không phải là ta không có tiền. Chỉ là hiện tại ta không mang theo thôi.”
“...Cô đang nói cái gì thế?”
“Nhưng ta không thể cứ thế mà đi được. Vậy nên ta sẽ đưa cho ông thứ gì đó quý giá hơn cả tiền bạc.”
Thứ gì có thể quý giá hơn tiền bạc đối với một chủ sạp hàng chứ?
“Ông bán xiên thịt giòn, nhưng thịt lại chẳng giòn chút nào cả. Ông dùng thịt gà đúng không? Chẳng có gì đặc biệt cả. Thực ra là nó còn hơi có mùi hôi nữa.”
“Vị cháy cũng quá nồng vì ông đã nướng sơ qua từ trước khiến miếng thịt bị nguội và khô. Thêm nữa, vì ông nướng cả que xiên nên tôi đã ăn phải cả vụn gỗ từ chúng đây này.”
“Gia vị thì không đồng đều, chất lượng thịt thì kém mà giá cả lại quá chát so với mớ điểm trừ này.”
“Ta còn nhiều điều muốn nói lắm, nhưng ta nghĩ những lời khuyên này còn đáng giá hơn cả tiền xiên thịt đấy—”
Người phụ nữ nháy mắt và ra hiệu với chủ sạp hàng.
“Nếu ông nghe theo lời khuyên của ta và cải thiện thì sạp hàng của ông có thể trở thành nơi nổi tiếng nhất chỗ này đấ—!”
“Trả tiền đây, đồ khốn!”
“Ái?! Chủ quán?! Tôi vừa trả bằng lời khuyên rồi mà! Á á?! Đau quá!”
Chủ sạp hàng điên tiết túm lấy tóc người phụ nữ và khiến cô hoảng loạn vật lộn tìm cách thoát thân.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
