Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5120

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18730

[LN] Vol.1 - Chương 1.1

Chương 1.1

Chuyện xảy ra vào một ngày nắng gắt, cái nóng oi ả đến lạ thường so với tiết trời mùa xuân.

“Masato! Qua buổi sáng rồi, đến tận trưa trật rồi đây này~!”

“Vâng, vâng! em ra ngay đây.”

Đã một tháng kể từ khi tôi bị dịch chuyển đến thế giới này.

Theo những gì tôi tìm hiểu được sau một thời gian ngắn, nơi này có vẻ giống một vũ trụ song song hơn là một dị thế giới xa lạ. 

Chẳng hiểu bằng cách nào mà tôi lại có cả hộ khẩu, cái tên ‘Katasato Masato’ vốn dĩ đã tồn tại ở thế giới này từ đầu, tôi được công nhận là đã tốt nghiệp ngôi trường cấp ba cũ, và ngay cả thủ tục nhập học vào trường đại học mà tôi dự định theo học từ mùa xuân cũng đã hoàn tất.

Tất nhiên, ban đầu tôi đã rất lo lắng không biết mình có thể sống một cuộc đời bình thường hay không, nhưng giờ thì tôi đang sinh hoạt mà chẳng gặp bất kỳ bất tiện đáng kể nào.

Và nếu phải hỏi tôi cần cảm ơn ai vì điều đó…

“Masato, hôm nay cậu có ca làm đấy! Nhớ có mặt ở quán bar lúc 6 giờ tối nhé!”

“Vâng, em sẽ đến đúng giờ.”

Không ai khác chính là Tsukuda Aika-san, người phụ nữ vừa gọi tôi từ bên ngoài nhà. Chị ấy giống như một nữ thần đã cứu rỗi tôi khi tôi gục ngã trong một con hẻm ngay sau khi bị dịch chuyển, và qua vài biến cố, chị ấy đã trở thành người bảo hộ của tôi. 

Nhân tiện thì, chị ấy đã kết hôn, nhưng có vẻ như chị không còn gặp chồng mình nữa. Góc khuất này xem chừng khá sâu sắc đây.

Aika-san không chỉ dừng lại ở việc làm người bảo hộ, chị ấy còn cho phép tôi đi học đại học. Tất nhiên, đó là nhờ học bổng, nên tôi sẽ phải đi làm thêm để tự trả nợ.

Dù sao đi nữa, tôi nợ người phụ nữ này tất cả mọi thứ. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi có thể sống tiếp lúc này chính là nhờ Aika-san.

Khi tôi mở cửa chính, Aika-san đang khẽ vẫy tay.

“Chào buổi sáng ạ.”

“Ừm, chào buổi sáng. Nhưng như chị vừa nói đấy, giờ đã là buổi chiều rồi, biết chưa hả?”

Mái tóc nâu gợn sóng của chị được tết thành một bím lệch sang một bên. Vẫn là kiểu tóc giống hệt lúc chúng tôi gặp nhau lần đầu. 

Chị ấy đã gần 30, nhưng vẫn là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Có lẽ do tính chất nghề nghiệp nên chị ấy chăm sóc diện mạo rất kỹ lưỡng.

Căn hộ tôi đang ở là tòa nhà mà Aika-san thuê cho tôi.

Nó nằm ngay gần quán bar mà Aika-san quản lý, nên thỉnh thoảng chị ấy lại ghé qua vào buổi sáng để gọi tôi như thế này.

“Thế, mọi chuyện sao rồi? Có kết thêm được người bạn nào ở trường đại học không?”

“À… Vâng, em đoán là… có một người ạ?”

“Nghe nghi ngờ lắm nhé. Cậu đừng có để mấy hạng đàn bà quái đản nào lừa gạt đấy. Nếu định đi qua đêm thì nhất định phải báo cho chị! Với lại, bỏ cái kiểu nói chuyện cung kính đó đi!”

“R-Rõ rồi ạ! Em đi đây!”

Cảm thấy ngượng ngùng, tôi quyết định cắt ngang cuộc đối thoại và chuồn lẹ, cứ như đang chạy trốn khỏi lời càm ràm “Vẫn còn dùng kính ngữ kìa!” đang vọng lại từ phía sau.

Dù vậy, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi quen biết, tôi thực sự cảm thấy giữa mình và chị ấy có một sự thân thuộc nhất định. 

Nhưng bảo tôi bỏ lễ nghi ngay thì… thật khó để ngừng dùng kính ngữ với người mà tôi chỉ mới biết được một tháng, nhất là khi tôi lại mang nợ chị ấy nhiều đến thế. Tôi vốn là kiểu người cứng nhắc mà.

Nhưng vẫn phải nói, việc cụm từ “đừng để mấy hạng đàn bà quái đản lừa gạt” xuất hiện trong hoàn cảnh này thực sự khắc sâu việc thế giới này khác biệt với thế giới cũ của tôi đến nhường nào. 

Dưới góc nhìn của Aika-san, tôi hẳn trông giống như một cô thiếu nữ không biết trời cao đất dày là gì—nếu dùng thuật ngữ ở thế giới cũ của tôi để diễn đạt.

Tôi chia tay Aika-san rồi hướng về phía trường đại học. Lúc này là 11 giờ đúng. Ánh nắng đang nung nóng mặt đường một cách không thương tiếc.

Khi mùa hè đã cận kề, nhiệt độ vào tầm này trong ngày cao đến mức nực nội.

Tôi dùng khăn tay lau đi những giọt mồ hôi đang chảy dài trên trán và liếc nhìn chiếc đồng hồ yêu thích của mình.

“Chết tiệt, không kịp tiết hai rồi…”

Tiết hai bắt đầu lúc 11 giờ 10 phút. Nếu cứ đi bộ với tốc độ này, tôi sẽ không thể đến kịp. Nhưng chạy giữa cái nóng này thì đúng là cực hình… mà thôi, chẳng còn cách nào khác ngoài chạy cả.

Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm đối mặt với điều không thể tránh khỏi, chiếc điện thoại trong túi quần rung lên một tiếng tít. Tôi thọc tay vào túi, rút máy ra và thấy một thông báo mạng xã hội hiện lên.

《Koumi》 『Masato, hôm nay cậu học tiết hai ở phòng 104 đúng không? Tớ giữ chỗ cho cậu rồi nè ♪』

“Cứu tinh đây rồi! Có bạn bè đúng là điều tuyệt vời nhất!”

Tôi dừng ngay ý định chạy bộ lại và chuyển sang đi bộ nhanh. Sau khi gửi một chiếc sticker thay lời cảm ơn, tôi nhét điện thoại vào túi quần. Một khi cậu ấy đã giữ chỗ giúp thì dù tôi có đến muộn một chút cũng chẳng sao.

Cái địa ngục thực sự là khi cậu đi trễ mà không có chỗ ngồi, rồi phải bắt đầu buổi học ngay sát sạt trước mũi ông giáo sư nữa!

Tôi thầm cảm ơn Koumi trong lòng và tiếp tục sải bước đến trường.

“Và vì thế, ý nghĩa của câu này là—”

Khi tôi bước vào lớp, buổi học đã bắt đầu.

Tôi đến muộn khoảng 10 phút, nhưng vì đây là giảng đường lớn nên cũng không thành vấn đề. Trường đại học của chúng tôi khá thoải mái trong mấy chuyện này. Giờ thì, việc của tôi là phải tìm ra Koumi, người đã giữ chỗ cho mình.

(Masato! Đằng này, đằng này…!)

Sau khi quẹt thẻ sinh viên vào máy đọc để điểm danh, tôi quay người lại quét mắt một lượt khắp phòng học và bắt gặp một cái đầu màu vàng tro đang nhấp nhô ở tận góc cuối lớp.

Tôi nhanh chóng tiến về phía đó và yên vị tại chỗ ngồi mà Koumi đã dùng túi xách để "đánh dấu chủ quyền" giúp tôi.

“Thật tình, cảm ơn cậu nhiều lắm nhé, Koumi.”

“Hi hi hi… Vì Masato thì mấy chuyện này chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi ♪”

Cô gái với mái tóc bob ngắn đang mỉm cười hồn nhiên với tôi chính là Igarashi Koumi. Nói không ngoa thì cậu ấy là người bạn duy nhất của tôi tại ngôi trường này. Điệu cười “Nishishi” của cậu ấy trông tinh nghịch một cách đáng yêu, còn đôi mắt đỏ rực thì lấp lánh như những viên bi thủy tinh vậy.

Do mớ rắc rối liên quan đến việc dịch chuyển, tôi đã nhập học muộn mất một tháng so với các sinh viên năm nhất khác.

Cái tháng đầu tiên của đại học quan trọng lắm chứ. Mọi người đều đã lập hội nhóm riêng, thậm chí còn quyết định xong xuôi là sẽ tham gia câu lạc bộ nào rồi.

Vì lỡ chuyến tàu đó, tôi đã chuẩn bị tâm lý cho một đời sinh viên cô độc… nhưng đúng lúc đó, Koumi xuất hiện.

Bản thân Koumi với tính cách tươi sáng như thế lẽ ra phải thuộc về rất nhiều hội nhóm, nhưng chẳng hiểu sao cậu ấy lại là một "sinh vật kỳ diệu" đặc biệt tử tế với một kẻ đơn độc như tôi.

Nhưng mà, suy cho cùng, có lẽ một bước ngoặt thuận lợi như vậy chỉ có thể xảy ra ở cái thế giới mà tiêu chuẩn đạo đức bị đảo lộn này chăng. …Hả, chẳng lẽ nào, cô-cô gái này đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên rồi sao!?

…Ối, nguy hiểm quá. Cái gã trai tân ảo tưởng trong tôi suýt chút nữa thì "đăng nhập" rồi.

Ngay khi tôi đang mải suy nghĩ, tôi cảm thấy có ai đó đang kéo nhẹ tay áo phông của mình.

“…Này, vì tớ đã cất công giữ chỗ cho cậu, nên hôm nay cậu phải đi ăn trưa với tớ đấy.”

…Cái sinh vật đáng yêu này là gì thế này?

Sức công phá của cô gái này thật không đùa được, cậu ấy mời tôi đi hẹn hò với một nụ cười ngây ngô và hồn nhiên đến lạ.

Đôi khuyên tai ngọc trai nhỏ nhắn lấp ló dưới mái tóc bob vàng tro tạo nên một sự tương phản cực kỳ đáng yêu với dáng vẻ ngây thơ của cậu ấy. Vì chiếc áo sơ mi trắng Koumi đang mặc là kiểu trễ vai, nên khi cậu ấy ghé sát lại gần, tôi không thể kìm lòng mà thoáng thấy làn da mịn màng ấy, khiến tim tôi lỡ một nhịp. …Bình tĩnh nào, bình tĩnh. Lúc này mình phải thật ngầu. Mình là một gã đàn ông lạnh lùng mà.

“À~… Tớ thực sự xin lỗi nhé, hôm nay tớ có ca làm thêm mất rồi.”

“Ê~. Masato này, thế có nghĩa là thứ Sáu nào cậu cũng chắc chắn phải đi làm à?”

“Ừ, đại loại là thế.”

“Ra là vậy~ Thế thì thứ Hai tuần sau thì sao!”

“Chắc là ổn đấy, ừ.”

“Tuyệt quá!”

Koumi làm một tư thế ăn mừng chiến thắng nhỏ trước khi quay trở về vị trí cũ.

Thật tình, cậu ấy không thấy mình quá đáng yêu sao?

Cậu đang cố tình làm thế đúng không! Tha cho tớ đi chứ!! Nhưng vì cậu dễ thương nên tớ sẽ bỏ qua hết!

…Phù, tôi thở phào một cái rồi tập trung vào bài giảng. Sự thật là, Koumi và tôi học cùng nhau gần như tất cả các tiết.

Đó là bởi vì khi tôi đang loay hoay đăng ký học phần muộn (cái quy trình lựa chọn và đăng ký các lớp học mình muốn tham gia ấy), Koumi đã giúp đỡ tôi hết mình. 

Vì học cùng khoa nên cậu ấy đã rất tử tế khi chỉ cho tôi biết phải học những lớp nào, thậm chí còn chọn luôn cả những lớp mà hai đứa có thể học chung. Cậu ấy không phải là nữ thần thì là gì nữa?

…Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi bắt đầu cảm thấy hơi áy náy.

Cậu ấy là một cô gái xinh xắn như vậy, hẳn là cậu ấy cũng muốn học chung với bạn bè trong hội nhóm riêng của mình chứ…

“…Này, cậu chắc chắn là không sao chứ? Cậu hẳn là muốn học chung với bạn bè của mình hơn là với tớ mà, đúng không…?”

“…Hửm? Không hề nhé. Tớ có thể gặp bạn bè ở câu lạc bộ hoặc mấy chỗ khác mà.”

Chúng tôi đang thì thầm, nên tiếng nói không bị vang vọng khắp phòng học. Sau khi xác nhận âm lượng đã đủ nhỏ để bị tiếng của vị giáo sư át đi, tôi tiếp tục.

“Nếu muốn, thỉnh thoảng cậu cứ đi học cùng bạn bè đi. Tớ ở một mình cũng ổn mà, thật đấy.”

Một cô gái nổi tiếng như cậu ấy chắc chắn phải có một vài người bạn trong lớp này chứ.

Tôi đã nghĩ như thế, nhưng mà.

“Tại sao?”

Trong tích tắc đó, tôi cảm giác như nhiệt độ xung quanh vừa giảm xuống mười độ C.

Koumi vẫn đang mỉm cười, nhưng đôi mắt cậu ấy thì không.

—Hả? Mình vừa mới dẫm phải mìn à?

“Ơ, không, tớ chỉ nghĩ là, biết đâu Koumi lại muốn đi học cùng người khác…”

“Cậu không thích học chung với tớ à, Masato? Hay là, cậu muốn đi học cùng cô nàng nào khác sao?”

“Không, không, không! Hoàn toàn không phải thế! Tớ thực lòng biết ơn cậu còn không hết, lại còn được học chung với một cô gái xinh đẹp như cậu nữa, chẳng còn gì khiến tớ hạnh phúc hơn thế đâu, thật đấy! Với lại, ngoài cậu ra tớ làm gì còn người bạn nào khác đâu!”

Tôi cũng không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh tính mách bảo có nguy hiểm, nên tôi đã cố gắng giải thích với tốc độ ánh sáng.

Trời ạ, tôi chẳng thể hiểu nổi hội con gái. Tôi đã làm sai chỗ nào chứ? Đáng sợ thật đấy.

Tuy nhiên, bắt đầu từ lúc tôi thốt ra từ “cô gái xinh đẹp”, sắc mặt Koumi dần dần rạng rỡ trở lại.

“X-Xinh đẹp? Cậu thấy vậy sao? Thế à? Dưới góc nhìn của cậu thì tớ đáng yêu chứ, Masato?”

Cậu ấy đột nhiên trở nên thẹn thùng.

“Ừ-Ừm. Tất nhiên là cậu đáng yêu rồi. Cậu hoàn toàn có thể tự tin về điều đó, biết chưa?”

“Ra vậy~ Hi hi… Vậy là tớ đáng yêu sao…”

Phù… Có vẻ như tôi vừa thoát khỏi cửa tử.

Tôi thực sự không hiểu nổi con gái thời nay… hay đúng hơn là con gái ở thế giới này thì đúng hơn.

Rốt cuộc là tôi đã làm sai cái gì cơ chứ?

Nhìn dáng vẻ của Koumi lúc này—đang mỉm cười rạng rỡ như muốn tan chảy vì hạnh phúc—tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

i-027-1-722x1024.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!