Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5120

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18730

[LN] Vol.1 - Chương 1.4

Chương 1.4

Tôi yêu bóng rổ.

Tôi vốn đã luôn thích vận động cơ thể, và cái âm thanh xoẹt đầy sướng tai mỗi khi quả bóng đi xuyên qua lưới khiến tôi nhanh chóng trở nên say mê môn thể thao này.

—Nhưng, có lẽ tôi đã hơi quá sa đà vào nó mất rồi.

“Yuka-cchi, hôm nay vất vả rồi nhé~ Tớ về đây~”

“À, ừ! Tạm biệt cậu!”

Nhà thi đấu của trường tiểu học.

Vì đang là kỳ nghỉ xuân nên nơi này được mở cửa tự do cho những học sinh vừa tốt nghiệp như chúng tôi sử dụng. Vậy nên, tôi đã chơi bóng rổ cùng bạn bè mình, nhưng…

Mọi người bắt đầu kéo nhau ra về từ đầu giờ chiều.

(Mình đoán là cũng chẳng còn cách nào khác.)

Tôi vẫn muốn tập luyện thêm một chút nữa, nhưng việc phải hòa nhập với mọi người cũng rất quan trọng. Tôi đành miễn cưỡng thu dọn đồ đạc để ra về.

“Cái gì! Rika, cậu đang hẹn hò với Shouya-kun hả!?”

“Tớ đã tỏ tình với cậu ấy vào lễ tốt nghiệp, và cậu ấy đã đồng ý rồi đó~!”

Trên đường về nhà, ai nấy đều hào hứng bàn tán về chuyện tình cảm với các bạn nam.

“Hả? Nhưng không phải Shouya-kun đang quen với Suzuka sao?”

“Chắc là họ chia tay rồi chăng? Mà kể cả chưa thì tớ thấy cũng chẳng sao cả~”

Rơi vào lưới tình, tỏ tình, hẹn hò, rồi trở thành một cặp.

Tôi cũng khao khát những điều đó, nhưng tôi chẳng có ai để muốn ở bên cạnh theo cách như vậy cả. Trong lớp hay trong đội bóng rổ cũng có con trai đấy, nhưng tôi chẳng thấy họ có chút sức hút nào.

“…? Cậu đang thẫn thờ cái gì thế Yuka? Cậu không tỏ tình với ai à?”

“Hả? Tớ á? Ừm, tớ chẳng có ai mình thích cả, nên là…”

Đó là sự thật.

Mấy đứa con trai cùng lứa thì vừa trẻ con, ấy thế mà lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt coi thường người khác. Tôi không thích chút nào…

“Yuka đúng là một đứa cuồng bóng rổ chính hiệu mà~”

“Nể thật đấy. Tất nhiên là tớ vào câu lạc bộ bóng rổ vì muốn chơi bóng rồi, nhưng nói thật lòng thì một phần trong tớ cũng là nhắm đến mấy bạn nam nữa cơ.”

“Cậu dám nói thẳng ra thế luôn à? Mà thôi, tớ cũng từng hy vọng như vậy đấy!”

Bóng rổ là môn thể thao mà một số lượng nam giới nhất định cũng tham gia. Tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe thấy có những người gia nhập câu lạc bộ chỉ để tìm cơ hội tiếp cận với các bạn nam lớp khác.

Nhưng tôi thì chỉ muốn chơi bóng rổ thôi. Và dù không nói ra với ai, tôi còn muốn thắng thật nhiều trận đấu nữa.

Mọi người đều biết tính cách của tôi là như vậy, nên chắc họ sẽ không lôi tôi vào mấy chủ đề kiểu này đâu… Ngay khi tôi đang nghĩ như vậy thì.

“Nhưng mà biết gì không~ Yuka cứ giả vờ là đứa cuồng bóng rổ thế thôi, chứ thực ra cậu ấy là ‘dâm ngầm’ chính hiệu đấy.”

Một quả bom vừa được ném ra.

“C-Cái gì…! Không phải như thế đâu nhé!?”

“Cậu không phải giấu đâu~ Ai mà chẳng biết cậu là đồ dâm ngầm hả Yuka.”

“Kh-Không phải mà! Tớ bình thường! Đã bảo là tớ cực kỳ bình thường mà!”

Tôi nhìn quanh và thấy đám bạn mình đều gật đầu đồng ý… Hả?! Sao trông đứa nào cũng như kiểu đang nắm thóp được sự thật hiển nhiên thế này?!

“Hểèè~? Thế chẳng phải Yuka lúc nào cũng đọc mấy cuốn sách bậy bạ trong lớp rồi cười tủm tỉm sao?”

“!?”

“Này, nhắc mới nhớ, hồi tớ đến nhà Yuka, tớ thấy có thứ gì đó khả nghi ở dưới gầm giường cậu ấy nhé…”

“Oa, oa! Dừng lại đi! Thật đấy!”

Đầu tôi sắp nổ tung đến nơi rồi!

Tôi cũng là con gái mà, nên tất nhiên là tôi cũng có chút hứng thú với con trai chứ!

“Đúng rồi, cậu ấy là đồ dâm ngầm.”

“Chính là Yuka-cchi dâm ngầm.”

“Thôi đi mà~…!”

Tớ là người bình thường! Bình thường thôi!

“Hẹn gặp lại nhé~!”

“Lên cấp hai gặp lại nha~!”

Tôi chào tạm biệt đám bạn của mình. Hầu hết bọn tôi đều sẽ vào cùng một trường trung học cơ sở tại địa phương, nên dù tốt nghiệp tiểu học thì cũng chẳng phải xa nhau.

“Ừm…”

Sau khi vẫy tay, tôi nắm rồi lại mở bàn tay phải của mình.

Thú thực là tôi vẫn chưa vận động đủ. Nghĩ vậy, tôi ngước nhìn bầu trời và thấy một màu xanh rực rỡ.

“Có lẽ mình nên ra công viên.”

Và cứ thế, tôi quyết định hướng về phía công viên gần đó, nơi có cột ném bóng rổ.

Tưng, tưng, tưng.

Tôi yêu cái âm thanh của quả bóng rổ khi nó đập xuống mặt đất.

Thế nhưng, việc âm thanh đó vang lên từ trước khi tôi kịp đến đích… có nghĩa là đã có ai đó ở đó rồi.

(Hiếm khi thấy có người ở đây vào giờ này…)

Chỉ vì có người ở đó không có nghĩa là tôi sẽ rụt rè đi về nhà. Nếu chỉ có một hay hai người, chúng tôi có thể thay phiên nhau ném bóng, chẳng có vấn đề gì cả. Nghĩ vậy, tôi tiếp tục bước đi.

Tôi bắt đầu nhìn thấy dáng người đang chơi bóng rổ.

“…Một người con trai sao?”

Người đang chơi bóng rổ là một người con trai. Có lẽ là học sinh cấp ba hoặc sinh viên đại học.

Sự hiện diện của con trai thì không hẳn là quá lạ lẫm. Nhưng việc một người con trai lại đi tập luyện một mình thế này, có lẽ là chuyện hiếm thấy…?

Tôi tiến lại gần sân bóng, đủ gần để nhìn rõ khuôn mặt anh ấy. Và rồi… tôi nhận được một cú sốc lớn nhất trong đời.

“Hừm…!”

Cú dẫn bóng của anh ấy thật nhanh. Cách anh ấy xử lý cứ như thể quả bóng được dính chặt vào tay vậy. Dẫn bóng đổi tay, vòng bóng sau lưng. Đó toàn là những kỹ thuật mà tôi hằng khao khát làm chủ.

Và sau đó, anh ấy lướt về phía rổ nhanh như một cơn gió…

“Hụp.”

Một cú lên rổ. Và không chỉ là từ phía chính diện, mà là từ phía sau rổ, cứ như đang giả định có một hậu vệ đứng đó vậy—một cú lên rổ ngược.

“…”

Tôi hoàn toàn bị hớp hồn.

Tôi đã từng thấy những pha bóng kỹ thuật trong video và những thứ tương tự. Nhưng chuyện này hoàn toàn khác biệt. 

Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến một người đàn ông chơi bóng thanh thoát đến thế ngay trước mặt mình.

Anh ấy thật ngầu, tôi nghĩ vậy, một cách đơn giản và thành thật.

“Hửm…?”

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Anh ấy có những đường nét khuôn mặt rất rõ ràng, một chàng trai đẹp mã. Bất thình lình, lồng ngực tôi bắt đầu đập thình thịch.

“À, anh đi bây giờ đây, nên em cứ tự nhiên dùng sân nhé!”

“…Hả? À, vâng, em cảm ơn…”

Anh ấy đi luôn sao!?

À, có phải vì tôi vừa đến không? Đứng đây kẹp quả bóng bên hông thế này, dĩ nhiên là anh ấy biết tôi đến để chơi bóng rổ rồi. Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ, anh ấy đã cất bóng vào ba lô, chuẩn bị rời đi.

Phải nói gì đó, mình muốn nói gì đó.

Nếu bỏ lỡ cơ hội này, có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội khác nữa! …Chỉ một lần thôi, mình muốn được trò chuyện với anh ấy…!

“Ư-Ừm!”

“…?”

Anh ấy quay lại nhìn tôi.

…Nhưng, mình nên nói gì đây?

Anh vừa nãy ngầu lắm ạ? Không, nếu nói thế, chắc chắn anh ấy sẽ thấy phiền phức cho xem!

Cho em xin thông tin liên lạc được không? Thế thì lộ liễu ý đồ đen tối quá rồi!

Anh chơi bóng rổ cùng em nhé? Không, không được, mới gặp lần đầu mà rủ rê thế là không thể nào~!

“Kh-Không có gì đâu ạ…”

“? Vậy sao? Thế anh đi đây nhé!”

Aaa… mình làm hỏng bét rồi.

Mình chỉ muốn nói chuyện một chút thôi mà…

Dáng người ấy cứ thế đi xa dần, xa dần, và cuối cùng khuất hẳn khỏi tầm mắt. Chỉ còn mình tôi đứng lại cô đơn trên sân bóng.

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể đang nóng bừng của mình bắt đầu hạ nhiệt.

Thình thịch, thình thịch, tim tôi đập liên hồi.

Anh ấy thật ngầu.

Nhưng không chỉ có thế. Cảm giác như khí chất, giọng nói, mọi thứ thuộc về anh ấy đều đã xuyên thấu qua tôi.

“Tại sao… tại sao mình lại chẳng nói được câu gì cơ chứ… mình đúng là đồ ngốc.”

Vừa tự trách sự bất lực của bản thân, tôi vừa lẩm bẩm một mình. Nhưng tất nhiên, tôi không bỏ cuộc.

Làm sao tôi có thể bỏ cuộc được chứ! Tôi là Maeda Yuka, một cô gái không bao giờ biết lùi bước!

Hôm nay chính là ngày tôi sẽ gặp lại anh chàng ngầu lòi đó!

“Được rồi, tớ về đây!”

“Hả!? Yuka, đợi đã, hôm nay có buổi giới thiệu các câu lạc bộ mà!”

“Dù sao tớ cũng sẽ vào câu lạc bộ bóng rổ thôi, nên không sao đâu!”

Kể từ ngày hôm đó, cứ hễ có thời gian rảnh là tôi lại đến công viên ấy. Tôi đã thấy anh ấy vào khoảng 3 giờ chiều. Trông anh ấy như thể đã tập luyện được một lúc rồi, nên nếu tôi đến sớm hơn một chút, cơ hội gặp được anh ấy sẽ cao hơn!

Suốt cả tuần sau đó ngày nào tôi cũng đến, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng anh ấy đâu. Nhưng hôm nay là thứ Sáu, cùng ngày trong tuần mà tôi đã gặp anh ấy lần đầu, nên xác suất chắc chắn sẽ rất cao!

“Dạo này cậu bị làm sao thế hả Yuka?”

“Cậu bắt đầu đi đu idol hay gì à?”

Đám bạn cùng lớp đang ném về phía tôi những nghi ngờ quái đản, nhưng tôi chẳng quan tâm. Bởi vì hiện tại, tôi đang bận lắm!

“Anh ấy kia rồi…!”

Lúc đó là 2 giờ 30 phút chiều.

Cuối cùng… cuối cùng tôi cũng được gặp lại anh ấy!

Đã có lúc tôi thực sự lo sợ rằng mình sẽ không bao giờ được gặp lại anh ấy nữa. Tôi đã lo lắng không biết phải làm sao nếu hôm đó anh ấy chỉ là người từ nơi xa tình cờ ghé ngang qua đây…

Kỹ thuật của anh ấy vẫn giống như trước. Tư thế ném bóng cũng thật đẹp.

Anh ấy thực sự quá ngầu…

Tôi hạ quyết tâm và tiến về phía băng ghế gần sân bóng. Ngay khi tôi vừa làm vậy, anh chàng đang mải mê tập luyện đã nhận ra tôi.

“Này, chẳng phải em là cô bé hôm trước sao…”

Thình thịch. Tôi cảm thấy trái tim mình như nhảy hẫng một nhịp.

Không đời nào, anh ấy nhớ mình sao? Dù chỉ gặp nhau trong thoáng chốc thôi ư?

Dù trong lòng nghĩ điều đó khó mà là sự thật, nhưng niềm hạnh phúc vì được ghi nhớ đã khiến mặt tôi nóng bừng lên.

Hôm nay! Hôm nay mình nhất định phải lấy được thông tin liên lạc của anh ấy mới được…!

Suốt một tuần qua, trong khi tìm kiếm anh ấy, tôi đã lo lắng đến phát điên vì nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ được gặp lại anh ấy nữa. Ý tôi là, tôi biết cơ hội không gặp được là cao hơn, nhưng tôi không muốn bỏ cuộc.

Tôi không muốn phải nếm trải cái cảm giác sợ hãi khi không bao giờ được nhìn thấy anh ấy thêm lần nào nữa!

“Ư-Ừm…!”

Tôi cố gắng rặn ra từng chữ một. Tôi phải nói gì đó. Bất cứ điều gì cũng được.

“Em, ờm, em thường xuyên tập luyện ở đây lắm.”

“Ồ! Vậy sao?”

Hả, khoan đã? Mình đang nói cái gì khác hoàn toàn với kế hoạch thế này?

Em muốn chơi bóng rổ cùng anh. Nên anh cho em xin thông tin liên lạc được không… Á, nhưng nói thế thì chẳng khác nào đang tán tỉnh anh ấy sao? Liệu mình có bị báo cảnh sát hay gì không nhỉ?

Phải làm gì đây, phải nói gì đây…

“Nên là, em cũng muốn, tập ở đây nữa.”

“Anh hiểu rồi, anh hiểu rồi! Xin lỗi em nhé, vậy thì để anh đi ngay bây giờ đây!”

“Ơ, không phải, ý em không phải thế!”

Thôi xong, giọng tôi hơi quá lớn rồi. Nhưng tôi không muốn lặp lại sai lầm như lần trước nữa…!

Anh ấy trông cũng có vẻ ngạc nhiên… Mình phải xóa tan sự hiểu lầm này ngay lập tức.

“Ư-Ừm, anh có thể… cùng em…”

Phải nói ra thôi. Phải nói cho anh ấy biết một cách đàng hoàng…! Từ lúc nào không hay, anh ấy đã hơi cúi người xuống để nhìn thẳng vào mắt tôi. Anh ấy đang lắng nghe tôi nói.

Phải nói đi nào, ‘chơi bóng rổ với em’, phải nói ra đi…!

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Anh có thể! Đấu với em một trận được không!”

“Hảaa!?”

Khoảng một tiếng sau.

“Chà, Yuka-chan, em giỏi thật đấy!? Anh ngạc nhiên luôn.”

“Cảm… ơn anh…”

Tôi hoàn toàn không phải là đối thủ của anh ấy. Tôi đã biết điều đó khi đứng xem anh ấy chơi, nhưng anh ấy thực sự chơi bóng rổ quá tốt.

Tôi chưa bao giờ thua bất kỳ đứa con trai nào cùng lứa, vậy mà tôi còn chẳng thể chạm vào bóng của anh ấy. Nhưng thế cũng tốt. Thực ra, như thế lại hay hơn.

Trận đấu diễn ra rất vui, và trong lúc giải lao, tôi đã hỏi được tên của anh ấy. Katasato Masato. Đó chính là tên của người đàn ông này.

Và còn một điều nữa.

“Ha ha ha! Nhưng em vẫn chưa thắng được anh đâu nhé~. Theo như đã hứa, có nghĩa là anh vẫn có thể tập luyện ở đây đúng không?”

Chừng nào tôi còn dốc hết sức thách đấu và chừng nào tôi còn thua, chúng tôi đã có một lời hứa rằng anh ấy sẽ quay lại đây. Có hơi lắt léo một chút, nhưng đó là lời hứa chỉ của riêng tôi và anh ấy.

Mỗi khi nghĩ về điều đó, lồng ngực tôi lại thắt lại.

“Lần, lần tới, em sẽ không thua đâu.”

“Ha ha, em đang thở không ra hơi rồi kìa? Em nên uống chút nước đi, Yuka-chan.”

Đúng thật, tôi vẫn chưa uống giọt nước nào kể từ khi đến đây. Theo lời giục của anh ấy, tôi tiến về phía băng ghế và ngồi xuống.

Từ trong ba lô, tôi đưa tay với lấy chai nước của mình…

“Hửm…?”

Bình nước không có ở đây. Mình để quên ở trường, hay là ở nhà rồi nhỉ…?

“Có chuyện gì vậy em?”

“À, dạ không, hình như em quên mang theo bình nước rồi ạ.”

“Ồ.”

“Nhưng không sao đâu! Em có mang theo tiền tiêu vặt, em sẽ đi mua ngay ạ!”

May quá, trong ví tôi vẫn còn vài đồng xu. Gần đây có một máy bán hàng tự động, tôi sẽ mua một chai nước uống thể thao.

“Ơ, thế thì lãng phí quá. Nếu em không chê đồ của anh thì dùng tạm cái này đi. Đây nè.”

“…Dạ?”

Ngay khi tôi vừa định đứng dậy, anh ấy đã chìa ra một chai nước nhựa. Khi cầm lấy, tôi nhận ra lượng nước bên trong… đã vơi đi một phần.

Điều đó có nghĩa là nó đã được mở nắp. Nói cách khác, anh ấy đã uống nó rồi.

…Hả?

Chẳng phải đây là "hôn gián tiếp" sao? Đúng là vậy rồi, phải không!?

Không không không không đời nào không đời nào, nhưng mà tệ thật đấy! Nếu anh ấy biết tôi đang làm quá lên thì chắc chắn anh ấy sẽ thấy kỳ quặc cho xem! Mình muốn uống nó! Thực sự muốn uống nó! Theo rất nhiều nghĩa khác nhau! Nhưng nếu anh ấy nhận ra tôi đang để ý chuyện đó, có khi anh ấy sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa mất!

Nhanh lên! Phải dứt khoát lên! Mình phải uống nó! Thật tự nhiên! Nếu có thể, phải thật tự nhiên vào! Bình tĩnh lại đi tôi ơi!!

“C-C-C-C-C-Cảảảảảả m-m-m-m-mơn a-a-a-a-anh.”

“Sao thế!? Mặt em đỏ như quả cà chua rồi kìa!”

Hoàn toàn không thể nào bình tĩnh nổi. Hai tay tôi đang run lẩy bẩy.

Phải mở nắp ra, và uống cái này, thật nhanh.

Tôi từ từ đưa chai nước lại gần môi mình. Tiếng nhịp tim đập to đến mức chói tai.

Nóng quá. Nóng quá. Trái tim tôi như đang bốc hỏa.

Khoan đã, tầm nhìn của mình, đang…

“U-nyaa…”

i-067-1-722x1024.jpg

“Yuka-chan!? Hảaa!?”

Ý thức của tôi đang dần tan biến… Ôi… nụ hôn gián tiếp của mình… Nhìn dáng vẻ cuống cuồng của Masato-san, tôi chợt nghĩ.

Yêu một ai đó… hóa ra lại là một điều hạnh phúc đến thế.

Tôi chắc chắn rằng, ngay từ lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Trái tim tôi đã hoàn toàn bị người đàn ông này đánh cắp mất rồi, chẳng còn cách nào cứu vãn nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!