Chương 02: Nũng nịu đòi yêu
"Nè~, I-kun."
Với dáng vẻ điệu đà, cô bạn thuở nhỏ sáp lại gần tôi.
Khi nhận ra thì cánh tay tôi đã bị cô quấn lấy.
"Gì thế?"
"Cho tớ miếng bít tết của I-kun đi?"
"Không nhé. Tự đi mà lấy."
"Tớ muốn miếng của I-kun cơ!"
Cô bạn thuở nhỏ phồng đôi má đang ửng hồng lên.
Rồi liên tục kéo tay áo tôi, mè nheo như trẻ con.
Tôi vô thức nhìn về phía các vị phụ huynh, nhưng họ chỉ nhìn chúng tôi với nụ cười tủm tỉm đầy ẩn ý.
Xem ra chẳng trông mong gì được ở họ rồi.
"A, rồi rồi. Biết rồi."
"Woa~i!"
Thấy tôi đồng ý, cô bạn thuở nhỏ nở nụ cười rạng rỡ.
Rồi cô ấy há miệng thật to.
"A~ nào."
"Không, cậu tự..."
"A~"
Cô há miệng to như chim non đòi ăn.
Tôi bất giác thở dài.
Rồi đưa miếng bít tết vào miệng cô ấy.
***
Sáng sớm ngày mùng Một Tết.
Tôi ── Kazami Ibuki ── đang có mặt tại nhà Kamishiro bên cạnh.
"Ibuki-kun, mừng tuổi cháu nhé."
"Cháu xin cảm ơn ạ."
Tôi cất phong bao nhận được từ bố của Airi vào túi trong.
Vậy là cuối cùng tôi cũng có được số tiền mặt tối thiểu trong tay.
Giờ chỉ cần thu hồi nợ từ Airi nữa là dịp Valentine trắng và sinh nhật sẽ ổn thỏa.
Tôi không thể tặng "phiếu đấm bóp vai" lần thứ hai được.
"Việc học hành vẫn thuận lợi chứ?"
"Vâng, vẫn thuận lợi ạ."
Không hiểu sao mỗi lần gặp, bố của Airi đều hỏi về chuyện học hành.
Không, thật ra tôi biết lý do.
Ông ấy muốn tôi kết hôn với Airi và kế thừa bệnh viện.
Tôi muốn nói là bác hãy kỳ vọng vào Airi chứ đừng kỳ vọng vào cháu... nhưng mà.
Airi lại định chuyển sang khối Xã hội, nên không được.
Thành thử sự kỳ vọng đặt lên vai tôi có lẽ đã tăng gấp đôi.
Tự dưng cảm thấy hơi nặng nề nhỉ.
"Tiện thể thì... Ibuki-kun. Chuyện với Airi thế nào rồi?"
Ông ấy hỏi một cách khách sáo nhưng lại đi thẳng vào vấn đề.
Miệng cười nhưng mắt không cười. Trả lời không khéo là đi cả sải đấy.
"Cũng không thay đổi gì nhiều so với trước đây đâu ạ."
"Vậy sao? ...Hồi Giáng sinh bác thấy hai đứa thân mật lắm mà?"
Chuyện Giáng sinh lại bị đào xới lên rồi.
Lúc đó đúng là khổ sở thật...
Sai lầm là ở chỗ tôi đã lỡ ăn sáng tại nhà Kamishiro theo dòng sự kiện.
Bố của Airi đã căng thẳng hơn tôi tưởng.
Dù ông ấy không nói gì, nhưng trông có vẻ như muốn nói rất nhiều điều.
Việc ông ấy bỏ qua cho tôi chắc chắn là vì nghĩ rằng tôi sẽ cưới Airi và kế thừa gia nghiệp.
Nếu là một gã trai ất ơ nào đó không rõ lai lịch, chắc chắn ông ấy đã nổi trận lôi đình rồi.
"Chuyện đó thì, ừm, cháu không phủ nhận là có thân mật, nhưng chúng cháu không làm chuyện gì không lành mạnh đâu ạ? Chỉ là ngủ cạnh nhau thôi."
"Bác có nói câu nào là hai đứa làm chuyện không lành mạnh đâu."
Cách nói cứ như thể tôi vừa tự thú vì bị nói trúng tim đen vậy.
Tất nhiên, chẳng có gì là trúng tim đen cả.
"Chà, bác hồi trẻ cũng từng nghịch ngợm, nên bác không thể cấm đoán gì... nhưng mà."
"Cháu thực sự không làm gì mà."
"Hy vọng cháu giữ chừng mực tối thiểu. Bác nghĩ Ibuki-kun thì không cần nói cũng hiểu rồi, nhưng mà... nhớ tránh thai cẩn thận đấy nhé?"
Ông ấy hoàn toàn không chịu nghe.
Có nói gì cũng không được tin, nên tôi đành gật đầu "Đương nhiên rồi ạ".
Câu trả lời của tôi có vẻ làm bố Airi hài lòng.
Vẻ mặt ông ấy dịu đi.
Đúng lúc đó.
"Xin lỗi, Ibuki-kun. Tớ chuẩn bị mất thời gian quá."
Airi bước vào phòng khách.
Chỉ là đi lễ đầu năm thôi mà, có cần kỹ thế không?
Thắc mắc đó được giải đáp ngay khi tôi nhìn thấy Airi.
"Chúc mừng năm mới, Ibuki-kun."
Cô bạn thuở nhỏ nói với vẻ e thẹn, trên người khoác bộ Kimono Furisode tuyệt đẹp.
Thiết kế hoa lệ theo phong cách hiện đại với tông màu đỏ trắng chủ đạo.
Mái tóc vàng óng ả được búi lên gọn gàng, cài trâm cài tóc.
Thảo nào mà tốn thời gian.
"Ibuki-kun?"
"A, ừm... ờ, chúc mừng năm mới. Airi."
Mải ngắm nhìn nên tôi phản ứng hơi chậm.
Tôi gãi gãi má đang hơi nóng lên.
"Hợp lắm...Đẹp thật đấy."
Tôi chỉ có thể thốt lên những lời đơn giản như thế.
Tuy nhiên, cảm xúc thì có vẻ đã được truyền tải trọn vẹn.
"Cảm ơn cậu."
Airi cười tươi rói.
***
Sau đó, chúng tôi chụp ảnh kỷ niệm rồi rời khỏi nhà.
Điểm đến là ngôi đền lớn nhất trong thành phố.
Đi tàu mất 10 phút, từ ga đi bộ thêm 10 phút nữa.
"Xin lỗi nhé, Ibuki-kun...Bố tớ phiền phức lắm nhỉ?"
Trên đường đi, Airi đột ngột xin lỗi.
Khó mà khẳng định người thường xuyên giúp đỡ mình và vừa mới cho tiền mừng tuổi là "phiền phức" được.
"À... ừ, thì bác ấy lo lắng cũng là đương nhiên mà."
"Nhưng mà dai quá mức rồi đấy? Nè, nghe tớ kể này!"
Và rồi, Airi bắt đầu màn than vãn.
Có vẻ sau Giáng sinh, cô ấy đã bị bố mẹ tra hỏi đủ điều.
Đặc biệt là ông bố, cứ liên tục xác nhận "Có tránh thai tử tế không đấy?".
"Hỏi con gái đang tuổi dậy thì đến mức đó sao? Vô duyên quá thể!"
"A, ừm... thì bác ấy lo lắng và coi trọng cậu đến mức đó thôi."
"Thế thì hãy tin tưởng tớ chứ! Vốn dĩ chỉ ngủ cùng thôi chứ có làm gì đâu. Tớ đã nói đi nói lại rồi mà..."
Đừng có nói với tớ.
Tôi muốn nói thế nhưng tôi hiểu cảm giác đó.
Vừa nãy tôi cũng mới bị bố Airi dồn vào chân tường xong.
"Bố mẹ tớ cũng kiểu thế đấy."
"...Gì cơ? Hai người đó nói với cả bố mẹ Ibuki-kun à?"
"Không... chắc không phải thế đâu, nhưng con trai đi chơi Giáng sinh mà sáng hôm sau mới về thì, chà..."
Con trai đi dự tiệc Giáng sinh ở nhà con gái mà sáng hôm sau mới mò mặt về... thì đương nhiên người ta sẽ nghĩ là đã làm chuyện đó rồi.
Airi có vẻ cũng hiểu ra, lộ vẻ mặt phức tạp.
"A, ừ, đúng ha... Chúng ta sơ suất quá."
"Để không bị nghi ngờ, cả hai cùng cẩn thận nhé."
"Ừm..."
Airi gật đầu với vẻ hơi buồn bã.
Làm cái mặt đó khiến tôi lại ảo tưởng lung tung kiểu "chẳng lẽ cô ấy muốn ngủ chung lần nữa?".
"Tiện thể, Airi này. Sao lại mặc Furisode thế?"
Năm nào tôi cũng đi lễ đầu năm với Airi, nhưng mọi năm cô ấy đều mặc quần áo bình thường.
Không biết lí do nào đã khiến cô ấy đổi tính, tôi hơi tò mò.
"Có sao đâu...Tại tớ muốn mặc thôi."
Airi quay mặt đi trả lời câu hỏi của tôi.
Đôi má cô ấy ửng hồng.
Đang ngại à? Hay là đang dỗi?
"...Trông lạ lắm ầ à?"
"Đâu có. Nãy tớ nói rồi mà, hợp lắm. Đẹp, và ừm, dễ thương."
"Hừm, vậy sao."
Nói y như lúc nãy, nhưng Airi vẫn có vẻ vui.
Trái với thái độ lạnh lùng, tâm trạng cô ấy có vẻ khá tốt.
"Nhưng mà, cậu mà báo trước là tốt rồi."
"Vậy á? Tại sao?"
"Nếu cậu nói thì tớ cũng sẽ mặc đồ truyền thống luôn.”
Đi bên cạnh một cô gái mặc Furisode mà mình lại mặc đồ âu bình thường thì cảm giác hơi lệch tông.
Nhất là khi Airi lại là một mỹ thiếu nữ xuất sắc, sự chênh lệch càng rõ.
"Ra thế...Vậy năm sau cùng mặc đồ truyền thống nhé."
Nghe tôi nói, Airi mỉm cười vui vẻ.
Vừa đi vừa nói chuyện, chúng tôi đã đến ga.
Như mọi khi, chúng tôi leo lên cầu thang.
Nhưng mà...
"A...!"
"Cẩn thận!"
Airi loạng choạng trên cầu thang, tôi vội vàng đỡ lấy cô ấy.
Mùi nước hoa ngọt ngào thoang thoảng bay tới.
"V-Vâng... cảm ơn cậu."
May mắn là không bị thương, Airi nhanh chóng lấy lại tư thế.
Tôi nhìn xuống chân Airi.
Để hợp với bộ Furisode, Airi đi tất Tabi và dép Zori.
Thế này thì khó đi là phải.
...Đành chịu thôi nhỉ.
"Airi, đưa tay đây."
"Hả?"
"Nắm lấy tay tớ đi."
Tôi vừa nói vừa chìa tay ra.
Lại ngã nữa thì khổ.
Nắm tay đi sẽ an toàn hơn, và dễ điều chỉnh tốc độ bước chân hơn.
... Chứ không phải là tôi muốn nắm tay đâu nhé.
Tuyệt đối không.
"V-Vậy à...Cảm ơn."
Airi nắm lấy tay tôi với thái độ ngoan ngoãn lạ thường.
Qua lớp găng tay, hơi ấm cơ thể thoáng truyền qua.
"Đi nào."
"...Ừ."
Chúng tôi nắm tay nhau bước lên tàu.
***
Sau khi xuống tàu và đi bộ khoảng mười phút, chúng tôi đã đến ngôi đền cần đến.
Vì là sáng sớm mùng Một nên ngôi đền đông nghịt người.
Tuy nhiên, cũng chưa đến mức chen chúc ngạt thở.
Vắng quá thì mất không khí lễ hội, nên thế này là vừa đẹp.
"Vào cầu nguyện trước nhé."
"Ừ."
Nhưng mà cầu gì đây nhỉ.
An toàn nhất là "Cầu cho đỗ nguyện vọng 1", nhưng thi cử là chuyện năm sau chứ không phải năm nay.
Hơn nữa tôi cũng không cảm thấy cần thiết phải cầu xin điều đó lắm.
…Thú thật, không cần thần linh phù hộ tôi cũng tự tin là sẽ đỗ.
Airi sẽ cầu gì nhỉ?
Để tham khảo... à không, phải rồi.
Airi, hả.
──Cầu cho con thắng được Airi. Cầu cho con khiến cô bạn thuở nhỏ xấc xược bên cạnh này phải nói ra câu "Làm người yêu em đi".
Hoàn hảo.
Khấn xong, tôi tự tán thưởng chính mình.
"...Ibuki-kun, cậu cười tủm tỉm gì thế? Ghê quá. Mới xin cái gì biến thái đấy hả?"
"Đâu có. Thế cậu cầu cái gì?"
Kiểu như "Cầu cho việc chuyển khối thuận lợi" chăng?
Tôi đang nghĩ thế thì Airi mỉm cười.
"Bí mật."
"Vậy sao."
Điều tôi muốn cũng đâu có nói ra được với Airi, nên không thể đào sâu thêm.
Sau đó, chúng tôi quyết định rút quẻ bói được bán ở quầy ngay bên cạnh.
Kết quả là... hừm.
"...Ibuki-kun, thế nào?"
"Tiểu Cát."
"Đâu đâu, xem nào... Hãy truyền đạt cảm xúc chân thật hơn tới đối phương, à. Hể~, cậu nên thành thật hơn đi?"
"Đừng có tự tiện đọc chứ."
Tôi vội vàng giấu tờ quẻ đi.
Trong khi đó, Airi cười tủm tỉm. Vẻ mặt đắc thắng.
...Dù chỉ là ngẫu nhiên, nhưng nội dung trúng phóc luôn.
"Thế cậu thì sao?"
"A, ừm, cái đó..."
"Tớ cho cậu xem rồi, cậu cũng phải cho xem chứ."
"...Đây. Mạt Cát.”
Airi miễn cưỡng đưa tờ quẻ ra.
Vừa trêu người ta xong, kết quả của cậu còn tệ hơn kìa.
Để xem nào, tình duyên là...
Nếu không muốn thua tình địch, hãy truyền đạt rõ ràng tình cảm với đối phương. Nếu bỏ lỡ cơ hội, sẽ không thể cứu vãn.
...Lời lẽ trong quẻ bói đền này cụ thể một cách kỳ lạ nhỉ.
Airi làm gì có tình địch, trật lất rồi.
Khoan, thực tế thì tôi giống như kẻ địch à?
"Thôi, đủ rồi!"
Airi hừ mũi một cái rồi gấp tờ quẻ lại.
Bộ có tình địch thật à?
Định trêu cô ấy câu đó, nhưng thấy cô ấy có vẻ quạu nên tôi thôi.
"...Chắc tí nữa mua bùa hộ mệnh quá."
Airi lẩm bẩm.
Có vẻ cô ấy để tâm đến nội dung quẻ bói.
"Đừng bận tâm quá mà."
"Tớ không có bận tâm."
Vừa cãi nhau, chúng tôi vừa buộc tờ quẻ lên giá treo trong khuôn viên đền.
Vậy là xong phần lễ...
Giờ mới là phần hội chính.
"Ăn gì đây?"
"Trước mắt thì cái gì ấm ấm đi... Amazake thì sao?"
"Duyệt."
Chúng tôi mua ngay tại quầy hàng đập vào mắt đầu tiên.
Hai người chung một cốc.
"Nóng... Ibuki-kun, thổi nguội đi."
"Rồi rồi."
Tôi thổi vài hơi vào cốc.
Đợi hơi nước bốc lên ít đi, tôi mới đặt môi vào từ từ uống một ngụm.
"...Uống được rồi đấy. Nè."
"Cảm ơn."
Airi nhận lấy cốc rượu nếp từ tay tôi.
Rồi cô ấy xoay cốc đi một chút để tránh chỗ tôi vừa uống, và đặt môi vào.
"Ấm quá..."
Airi thở phào nhẹ nhõm, rồi uống thêm hai, ba ngụm nữa.
Đến ngụm thứ tư, tôi phải lên tiếng ngăn lại.
"Để lại phần tớ với chứ."
"A, ừm...Vậy, cho cậu hết phần còn lại đấy."
Tôi nhận lại cái cốc từ Airi.
Trong cốc hầu như chẳng còn tí rượu nào.
Cái con nhỏ này...
Tôi uống cạn chỗ rượu nếp bắt đầu nguội ngắt, rồi ném cái cốc vào thùng rác gần đó.
"Tiếp theo ăn gì, Ibuki-kun quyết định đi."
"Ưm, để xem nào."
Đang nhìn quanh các quầy hàng xem có gì ngon không, tôi thấy biển hiệu hình con bạch tuộc quấn khăn đầu.
“Takoyaki nhé."
"An toàn đấy."
"Không thích thì chọn món khác."
"Không. Tớ cũng muốn ăn."
Có vẻ không phản đối gì, nên tôi mua Takoyaki.
Loại Takoyaki bình thường ở các quầy hàng, mềm nhũn vì nước sốt, chẳng ngon cũng chẳng dở.
Tôi thổi cho nguội bớt rồi bỏ vào miệng.
Miếng bạch tuộc to ra phết đấy.
"Nè, Ibuki-kun. Cho tớ nữa."
"A, ừ?"
Cậu làm gì thế.
Tôi định nói vậy.
Bởi vì Airi đang há to miệng chờ đợi.
"...Bỏng thì ráng chịu nhé."
"Thổi đi chứ."
"Tớ cảnh báo rồi đấy."
Tôi thổi vào viên Takoyaki cho nguội.
Thổi kỹ hơn cả lúc tự ăn, rồi tôi đưa đến miệng Airi.
"Hafuu... ưm, nóng thế."
Airi trợn tròn mắt.
Rồi vừa lấy tay che miệng, cô ấy vừa từ từ nhai.
"Ngon quá."
"Thế thì tốt."
Tôi gắp thêm một viên nữa bỏ vào miệng.
Độ ấm vừa phải.
Và ăn xong tôi mới nhận ra.
Đây là hôn gián tiếp rồi.
...Mà thôi, cũng chẳng có gì to tát.
Hôn gián tiếp với Airi đâu phải chuyện bây giờ mới có.
Thậm chí hôn trực tiếp cũng làm rồi còn gì.
"Ibuki-kun, tớ nữa."
Airi lại chìa tay ra.
Chắc do lúc nãy nóng quá, lần này cô ấy định tự ăn.
"Bạch tuộc to phết nhỉ."
Airi nheo mắt thưởng thức viên Takoyaki.
Tiếp theo, cô ấy gắp thêm một viên nữa.
Đừng có ăn hết đấy.
Ngay khi tôi định cảnh báo.
"Nè, Ibuki-kun."
"Hả?"
"A~ nào."
Như thể bảo tôi há miệng ra mà ăn, Airi đưa viên Takoyaki đến gần miệng tôi.
Thú thật là tôi muốn tự ăn hơn...
Nhưng cứ thế này thì tôi sẽ hôn viên Takoyaki mất.
Tôi đành chịu thua và há miệng.
"Sao, ngon không?"
"A, ừ. Ngon lắm."
"So với lúc nãy thì sao?"
Sao trăng gì, cùng một vị cả mà.
Tuy nhiên, tôi không phải kẻ thiếu tinh tế đến mức trả lời thành thật như thế.
"Ngon hơn lúc nãy."
"Ê~, ghê quá."
"Cái con nhỏ này..."
Thấy tôi lườm, Airi cười khanh khách vui vẻ.
...Airi vui là được rồi.
Sau đó chúng tôi vừa đi vừa ăn thêm vài món, cũng bắt đầu thấy hơi no rồi.
"Về thôi nhỉ."
"Ừ...A, đợi chút."
Tôi định nắm tay cô ấy để cùng về, nhưng bị hụt.
Hơi buồn một chút.
"Sao thế?"
"...Đi hái hoa.”
Airi nói xong liền rời đi ngay.
...Đằng đó có nhà vệ sinh à?
Trong lúc nghịch điện thoại đợi Airi...
"A, Kazami-san. Chúc mừng năm mới."
Có người gọi tôi.
Ngẩng lên, tôi thấy một cô gái dễ thương mặc Furisode đang đứng đó.
Thoáng chốc tôi không nhận ra là ai, nhưng...
"Hửm? A... Hazuki à. Chúc mừng năm mới."
Đó là bạn chung của tôi và Airi, Hazuki Hina.
Hết Airi rồi lại đến Hazuki, năm nay mốt mặc Furisode à?
"Hợp lắm đấy, bộ Furisode đó. Trông người lớn hơn mọi khi."
Thiết kế nhã nhặn với tông màu xanh lục đậm chủ đạo.
Hazuki vốn là người khá năng động, nên bộ trang phục nào tạo nên sự tương phản khá tốt.
"Hả? A... cảm ơn cậu."
Hazuki ngượng ngùng vân vê lọn tóc.
Một biểu cảm khá hiếm thấy.
"Hazuki đi một mình à?"
"Không, đi cùng gia đình. Hiện tại đang tách ra đi riêng chút thôi."
Hazuki nói rồi dáo dác nhìn quanh.
"Kazami-san thì... ừm, chẳng lẽ cậu đi một mình ạ?"
"Ô kìa? Hina-chan?"
Bất chợt Airi xuất hiện sau lưng Hazuki.
Hazuki giật bắn mình, rồi từ từ quay lại.
"...Chúc mừng năm mới. Airi-san."
"Ừ, chúc mừng. Hina-chan cũng đi lễ đầu năm à? Một mình?"
"Không, với gia đình. Còn Airi-san thì..."
"Với Ibuki-kun, hai bọn tớ."
"Ra vậy. Hôm nay hai người cũng mặn nồng nhỉ."
"...Có phải thế đâu."
"Lại còn, cứ nói thế đi."
Bỏ mặc tôi, hai cô nàng bắt đầu rôm rả nói chuyện.
...Thằng đàn ông bị kẹp giữa hai người phụ nữ thì chỉ đến thế thôi.
"Tiện thể, hai người nói chuyện gì thế?"
"Không có gì. Gặp nhau nên chào hỏi thôi."
"Hừm."
"Hai cậu định đi tiếp ạ?"
"Không, giờ bọn tớ về."
"Vậy à. Tiếc quá... vậy hẹn gặp lại ở trường nhé."
"Ừ, gặp ở trường."
Airi vẫy tay chào Hazuki đang rời đi.
Sau khi Hazuki đi khuất, Airi quay lại nhìn tôi.
"Rồi, vừa nãy nói chuyện gì?"
"Chào hỏi thôi mà."
Lúc nãy Hazuki vừa nói xong còn gì.
"Thật không? Trông như đang mải mê nói chuyện lắm mà?"
"Không đến mức mải mê nhưng... chắc là nói chuyện phiếm thôi."
"Hừm, chuyện gì?"
"Chuyện gì là..."
Chúc mừng năm mới.
Nói xong câu đó thì nói gì nữa nhỉ...
"Tớ bảo là Furisode hợp lắm... chắc là nói chuyện đó."
"Hừm, vậy sao. Chà, đúng là hợp thật."
"Furisode đang là mốt à?"
"Tớ không nghĩ thế..."
Airi thoáng suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu mạnh.
"Đúng rồi, Ibuki-kun...Cái này, quà tặng."
"Hửm?"
Tôi nhận lấy vật Airi đưa ra.
Đó là một lá bùa màu đỏ.
Trên đó viết Tình duyên viên mãn.
"Tớ đã gửi gắm lời cầu nguyện mong cho Ibuki-kun trai tân cũng sớm có được một cô người yêu tuyệt vời đấy."
Airi quay mặt đi nói.
Nhưng lại liếc nhìn tôi như để thăm dò sắc mặt.
...Khó phản ứng ghê.
"A, à... thế à. Cảm ơn."
Mau tỏ tình với tớ đi!
Ý là thế đấy hả?
Đối với Airi thì đây là một cách "thả thính" khá e thẹn rồi.
Tuy nhiên, nếu tôi tỏ tình thật thì chắc chắn cô ả sẽ lên mặt kiểu "Ê~, cậu muốn làm người yêu tớ đến thế à? Làm sao bây giờ ta~".
Đó là biện pháp cuối cùng.
"Cậu không mua cho mình à?"
"Tớ không cần."
Airi đảo mắt, đút tay vào túi.
...Kiểu này là mua rồi.
"Vậy, về thôi."
"Ừ."
Một lần nữa, chúng tôi nắm tay nhau ra về.
"A, đúng rồi. Ibuki-kun."
"Gì thế?"
"Tớ và Hina-chan, ai..."
Airi nói đến đó rồi im bặt.
"Ai làm sao?"
"...Không, không có gì."
Airi lắc đầu nguầy nguậy.
***
Ngày 3 tháng Một.
"Ưm! Ngọt quá, ngon ghê á!"
"Cậu ăn tráng miệng ngay từ đầu luôn đấy à..."
Tôi và Airi đang dùng bữa tại nhà hàng của một khách sạn cao cấp.
Không chỉ có tôi và Airi, mà còn có cả bố mẹ hai bên.
Tiệc tân niên chung của nhà Kazami và nhà Kamishiro.
Năm nay cũng tổ chức ở địa điểm như mọi năm.
Các ông bố bà mẹ thì tụ tập lại với nhau, bỏ mặc con cái mà say sưa trò chuyện.
...Bị bắt chuyện cũng phiền phức nên tôi không quan tâm lắm.
"Có sao đâu. Buffet mà, thích ăn gì thì ăn chứ."
Airi bĩu môi trước lời cằn nhằn của tôi.
Đúng là ăn cái gì theo thứ tự nào là quyền của Airi, nhưng thấy cô ấy bắt đầu bữa ăn bằng một núi đồ ngọt thì tôi cũng muốn đốp chát lại một hai câu.
"Ibuki-kun nghiêm túc quá đấy? Buffet hiếm hoi thế này mà ăn salad á? Có bao nhiêu thứ khác để ăn kìa. Thịt này, đồ ngọt này, cá này, đồ ngọt này."
"Ăn salad trước thì đường huyết khó tăng đột ngột hơn đấy."
Cái gì cũng phải có sự cân bằng.
Dù là buffet, tôi vẫn muốn ăn theo thứ tự salad, súp, món cá...
Tất nhiên, tráng miệng là cuối cùng.
"Tớ ghét cái tính đó của Ibuki-kun lắm đấy."
"Vậy sao. Xin lỗi vì không hợp tính cậu nhé."
Đang cãi nhau với Airi thì có tiếng chen vào: "Hôm nay hai đứa cũng thân thiết nhỉ~".
Là mẹ tôi.
Mặt bà đỏ bừng, có vẻ rượu đã ngấm rồi.
"Mẹ thực sự muốn có con gái. Nên nếu một cô bé dễ thương như Airi-chan làm con gái mẹ thì mẹ vui lắm~"
Bà cô này nói cái quái gì trước mặt con trai ruột thế không biết...
"Không được! Không cho đâu, con gái rượu nhà tôi đấy!"
Đột nhiên, một tiếng hét lớn vang lên.
Cùng lúc đó, Airi lộ vẻ mặt khó chịu.
"Dù là Ibuki-kun thì tôi cũng không cho con gái đâu! Nên là, hãy trở thành con trai tôi đi!!"
Bố của Airi say bí tỉ rồi.
Biết tửu lượng kém mà sao cứ uống thế nhỉ...
"Bố, im lặng đi. Con xin bố đấy."
Airi gằn giọng.
Trông như sắp quát ầm lên đến nơi.
"Bình tĩnh nào, Airi...Đừng chấp lời người say. Đi lấy đồ ăn thôi."
"...Phải ha. Cậu nói đúng."
Airi khẽ thở dài.
Rồi lườm bố mình một cái và đứng dậy.
Hai đứa đi lấy đồ ăn thì nghe tiếng vọng từ phía sau.
"Mẹ nó ơi... Airi lạnh lùng quá... Ngày xưa con bé từng nói muốn làm cô dâu của ba mà..."
"Bố mà làm trò cười trước mặt người yêu của con gái thì nó lạnh lùng là phải rồi. Đang tuổi dậy thì mà."
Airi có vẻ cũng nghe thấy.
Chân cô ấy khựng lại.
Tôi vòng tay qua lưng Airi, cưỡng ép đẩy cô ấy rời khỏi chỗ đó.
"Nè, Ibuki-kun. Cái ông đó, không làm gì được à?"
"Nhìn bộ dạng đó thì sắp gục rồi. Kệ ông ấy đi."
Vừa nói tôi vừa đặt món đồ ngọt lên đĩa của Airi.
***
Đúng như tôi dự đoán, bố của Airi say gục ngay lập tức.
Và mẹ tôi, người vừa nãy còn hưng phấn tột độ, giờ cũng bắt đầu gà gật.
Trong bốn vị phụ huynh thì hai người đã bị rượu đánh gục...
"Cơ mà, cúp học đi hẹn hò ở công viên giải trí, lãng mạn ghê. Ghen tị với Airi quá đi. Khác hẳn ông chồng nhà tôi. Quả không hổ danh Ibuki-kun."
"Fufu, chà, nó giống tôi nên lớn lên đẹp trai mà lị. Con trai đáng tự hào của tôi đấy."
Mẹ Airi và bố tôi đang trò chuyện vui vẻ.
Hai người này lát nữa phải lái xe nên không uống rượu.
Nhưng mà phụ huynh lại đi khen chuyện cúp học thì có ổn không đấy?
Mà, tôi là người làm thì nói cũng hơi kỳ.
"Giá mà cô trẻ hơn chút nữa thì cô đã muốn cưới Ibuki-kun rồi."
Mẹ Airi bắt đầu nói linh tinh.
Người này thật sự không uống rượu đấy chứ?
"Mẹ nói cái gì thế! Mẹ!!"
Y như rằng, Airi phản ứng ngay.
Airi mặt đỏ bừng lườm mẹ mình.
Rồi ôm chặt lấy tôi.
...Hửm?
"I-kun là của Airi!"
"Này, Airi. Cậu làm cái gì đột ngột thế..."
"I-kun sẽ cưới Airi!"
Tình trạng của Airi rất lạ.
Lời nói hành động lạ là một chuyện, nhìn kỹ thì sắc mặt cũng lạ.
Mặt đỏ lựng một cách kỳ lạ, mắt ươn ướt.
Và từ miệng thoang thoảng mùi cồn.
"Cậu, không lẽ nào, nhầm rượu với nước ngọt..."
"Không cho mẹ đâu!"
Airi lè lưỡi "Bleh~" trêu mẹ mình.
Trong khi đó, mẹ Airi bị con gái lè lưỡi thì bối rối.
Con gái say xỉn nói năng lung tung thì cũng buồn cười đấy, nhưng say xỉn thì đáng lo, và quan trọng hơn là dù vô tình thì trẻ vị thành niên uống rượu cũng là chuyện không hay.
Vụ này, tính sao đây.
Bà ấy đang có vẻ mặt như vậy.
"Nè~, I-kun."
"Gì thế."
"Cho tớ miếng bít tết của I-kun đi?"
"Không nhé. Tự đi mà lấy."
"Tớ muốn miếng của I-kun cơ!"
Nãy giờ cứ thấy cách nói chuyện trẻ con thế nào ấy.
Có vẻ Airi thuộc kiểu say rượu là quay về làm em bé.
...Chỉ là cách dùng từ trẻ con và thành thật hơn thôi, chứ nội dung nói thì không đổi.
"A, rồi rồi. Biết rồi."
"Woa~i!"
"A~"
Airi há to miệng.
Ý bảo tôi đút cho ăn.
Không phải tôi chưa từng làm thế với Airi, nhưng đây là trước mặt phụ huynh.
Thực lòng tôi không muốn làm.
"Không, cậu tự..."
"A~"
Tuy nhiên, Airi say xỉn đã vứt bỏ hết liêm sỉ và sĩ diện nên cô ấy là vô địch.
Cô ấy há miệng sáp lại gần tôi.
Hết cách, tôi đành tống miếng bít tết vào miệng Airi.
"Ngon quá!"
"À, thế à, tốt quá ha."
"Nè, I-kun."
"Gì nữa...Không có miếng nữa đâu đấy?"
Như thể không nghe thấy lời tôi, Airi ngước mắt nhìn tôi chằm chằm.
Và đôi môi căng mọng đó cử động.
"Hôn em đi?"
"Hả?"
Nhỏ này, sao tự nhiên lại!
"Hôn em đi, I-kun!"
"Này, ơ, đồ ngốc này... Trước mặt bố mẹ mà làm cái gì thế!"
"Hông có ngốc! Nè, hôn đi? Được không?"
"Không được! Ở, ở chỗ này sao mà làm..."
"Hồi trước anh làm rồi mà!"
"Tránh ra, thôi đi, này!"
Tôi cố gắng gỡ Airi đang bám dính lấy mình ra.
Nhưng cô ấy khỏe bất ngờ.
Nếu dùng hết sức thì có thể gỡ ra được, nhưng tôi không thể làm cô ấy bị thương.
"Nè, I-kun."
"Chờ, chờ đã..."
"Iu anh."
Lời nói của Airi khiến tôi vô thức thả lỏng tay.
Cùng lúc đó, vật gì đó mềm mại chạm vào má tôi.
"I-kun, yêu anhhh..."
Nói rồi Airi đổ ập người vào tôi.
Nặng bất ngờ.
"Này, Airi...Airi?"
Nhưng tình hình có vẻ lạ.
Vừa nãy còn ôm chặt thế mà giờ như rối đứt dây.
Tôi thận trọng gỡ Airi ra và lay lay.
"Ưm... yêu anhhh..."
Nhắm nghiền mắt, Airi lẩm bẩm.
Nói mớ.
...Ngủ gật mất rồi.
"Ibuki-kun, con bé bảo 'Hồi trước anh làm rồi' là sao... ở đâu? Làm như thế nào?"
"Kể chi tiết cho bác nghe nào, Ibuki."
"A, không, chuyện đó..."
Tôi rơi vào cảnh phải một mình giải thích với các phụ huynh.
...Cậu nhớ mặt đấy nhé.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
