Câu chuyện kết thúc của tiểu thư kỳ dị

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 22

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01: Dệt nên những lời dối trá - Chương 24: Tiến Sĩ, Nghệ Sĩ, Biểu Diễn Gia

Chương 24: Tiến Sĩ, Nghệ Sĩ, Biểu Diễn Gia

Khi nhìn thấy bức ảnh mà viên cảnh sát đưa cho mình, phản xạ đầu tiên của Lạc Linh là ngăn không cho chị gái nhìn thấy.

Bởi vì nếu chị nhận ra diện mạo sau khi biến đổi của cô, chị sẽ biết ngay người mà cảnh sát đang truy tìm… chính là cô.

Nhưng đã quá muộn chị gái cô đã kịp nhìn thấy bức ảnh.

Tim Lạc Linh đập thình thịch trong lồng ngực. Cô không biết chị mình sẽ phản ứng thế nào.

Tô Uyển chăm chú nhìn bức ảnh giám sát, quan sát rất kỹ.

Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng đối với Lạc Linh, cuối cùng chị cô mới lên tiếng:

“Ừm… tôi chưa từng gặp cô bé này.”

“Còn em thì sao?” viên cảnh sát quay sang hỏi Lạc Linh.

Lạc Linh ngẩng đầu lên, chậm rãi nói:

“Em cũng chưa từng gặp.”

“Được rồi, cảm ơn sự hợp tác của hai người. Nếu có bất kỳ manh mối nào, xin hãy báo cho cảnh sát ngay lập tức… Cô bé này rất nguy hiểm, tuyệt đối không được tiếp cận.”

Viên cảnh sát thu lại bức ảnh từ tay Lạc Linh.

“Chúc hai người một ngày tốt lành.”

Nói xong, họ quay người rời đi, tiếp tục sang nhà kế bên mà không ngoái đầu lại.

Sau khi cảnh sát rời khỏi, Tô Uyển nhanh chóng đóng cửa rồi kéo Lạc Linh vào trong.

Lạc Linh cúi đầu, đầu óc quay cuồng, cố gắng nghĩ xem phải giải thích với chị thế nào.

Tô Uyển kéo kín toàn bộ rèm cửa, rồi đứng trước mặt Lạc Linh, hạ giọng:

“Tiểu Linh, nói thật với chị đi, em có đang giấu chị chuyện gì không?”

“Em…”

Lạc Linh vừa mở miệng thì đã bị ánh mắt của chị chặn lại. Tô Uyển hỏi nhỏ:

“Em… có quen cô bé tóc trắng kia không?”

“Hả?”

Lạc Linh vốn đã chuẩn bị tinh thần để nói ra một phần sự thật hoàn toàn sững sờ.

Chẳng phải chị đã thấy diện mạo sau khi biến đổi của cô rồi sao?

Sao lại không nhận ra?

Thấy Lạc Linh im lặng ngơ ngác, Tô Uyển thở dài:

“Nếu cô bé đó là bạn em, thì em nên khuyên em ấy ra đầu thú. Tự thú lúc nào cũng là lựa chọn tốt nhất, nhất là khi cô bé còn là trẻ vị thành niên… À mà, bố mẹ cô bé đâu rồi?”

Lạc Linh vẫn im lặng, không biết phải trả lời thế nào.

Chị cô… thật sự không nhận ra cô trong hình dạng kia?

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra…?

“Vâng…”

Lạc Linh do dự gật đầu.

“Không ngờ chị lại biết, phải không?” Một nụ cười đắc ý xuất hiện trên môi Tô Uyển. “Tiểu nha đầu, chị nhìn em lớn lên từng ngày. Biểu cảm của em lúc nhìn bức ảnh đã nói lên tất cả rồi. Em chắc chắn quen cô bé đó.

“Chỉ là chị tò mò đấy, rốt cuộc cô bé ấy đã làm chuyện gì mà khiến cảnh sát phải đi gõ cửa từng nhà thế này?”

Lạc Linh lắc đầu, đáp:

“Em… không rõ.”

Sau khi bình tĩnh lại và suy nghĩ kỹ, Lạc Linh đã hiểu vì sao cảnh sát truy tìm mình.

Là vụ án mạng ở bệnh viện!

Dù người giết hai bác sĩ là [Đứa Trẻ Của Dòng Sông Lãng Quên], nhưng trong mắt người thường, chỉ có mình cô là có thể nhìn thấy được, lại còn có trưởng khoa Lý làm nhân chứng. Cảnh sát điều tra cô là chuyện rất bình thường.

Mặc dù khi rời nghĩa địa trở về cô đã biến lại thành hình dạng bình thường, nhưng trên đường đi, cô vẫn ở trong hình thái “Bạch”.

Camera giám sát sẽ không nói dối…

May mà đây là khu ngoại ô. Camera chỉ ghi nhận được cô rời khỏi khu vực này, chứ không xác định được vị trí cụ thể của cô.

“Được rồi, Tiểu Linh, đừng lo nghĩ quá nhiều nữa.” Tô Uyển xoa đầu Lạc Linh. “Trước mắt cứ tập trung học hành cho tốt, những chuyện khác để sau hãy tính.”

“…Vâng.”

Lạc Linh cúi đầu.

Dù không hiểu vì sao chị mình không nhận ra diện mạo sau khi biến đổi của cô, nhưng chuyện này… dường như là một điều tốt.

Tốt cho cả chị cô, lẫn chính cô.

“Em lên phòng học bài đây.”

Lạc Linh nói xong liền quay đi. Cô không dám ở lại lâu thêm nữa bởi vì chị cô quá hiểu cô, có thể dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ của cô.

Có quá nhiều chuyện, cô không thể để chị biết.

“Ừ, đi đi.”

Tô Uyển vỗ nhẹ lên vai cô.

Lạc Linh đi lên cầu thang, ngoái đầu lại nhìn, thấy chị mình vẫn đứng đó nhìn theo.

Ánh mắt ấy xa xăm, lưu luyến, như thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng cô.

“Sao thế? Quên gì à?”

“Không, không có gì…”

Lạc Linh vội vàng đóng cửa phòng lại.

Sau khi ổn định tinh thần, cô mở sách giáo khoa, tạm thời gác lại mọi chuyện về [Người Thức Tỉnh], bắt đầu bù lại mấy tháng kiến thức đã bỏ lỡ.

Dù thế nào đi nữa… cô cũng phải thi đậu vào một trường đại học tốt, để chị mình có thể yên tâm.

“Làm ơn, hảo tâm … làm ơn…”

Dòng người tấp nập qua lại trên con phố đông đúc, phớt lờ lão ăn mày cụt chân đang ngồi ven đường xin bố thí. Mái tóc bết dầu cùng gương mặt bẩn thỉu khiến ai nấy đều tránh xa.

Ngay khi lão tưởng rằng hôm nay lại phải ra về tay trắng, lão nhìn thấy một người phụ nữ đang đi về phía mình.

Lão hé mở đôi mắt phủ đầy bụi bẩn, cúi đầu thấp hơn.

“Phu nhân hảo tâm… phu nhân hảo tâm… xin thương xót cho ít đồ ăn, lão già này đã mấy ngày chưa được ăn rồi…”

“Ngẩng đầu lên.”

Giọng nói của người phụ nữ dịu dàng, tao nhã, mang phong thái của một tiểu thư danh môn.

Lão ăn mày nghĩ rằng vận may cuối cùng cũng mỉm cười với mình, liền ngẩng đầu lên, nhìn về phía người phụ nữ.

Rồi lão chết sững.

Người phụ nữ này… trông còn điên loạn hơn cả lão, lang thang ngoài đường trong bộ đồ bệnh viện. Tuy bộ đồ sạch sẽ, nhưng vẫn phảng phất một mùi khó chịu.

“Nhìn vào mắt ta.”

Người phụ nữ lại lên tiếng.

Lão ăn mày theo bản năng muốn kháng cự, nhưng chẳng hiểu vì sao, lại không thể không ngẩng đầu lên thêm chút nữa, đối diện với ánh mắt của cô ta.

Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, biểu cảm của lão trở nên trống rỗng.

Sau đó, lão lại nghe thấy giọng nói của người phụ nữ.

“[Nghệ Sĩ], lâu rồi không gặp.”

[Nghệ Sĩ]?

Lão một lão ăn mày tàn phế ngoài đường lại được gọi là [Nghệ Sĩ]?

Chưa kịp nói gì, một cơn đau khủng khiếp bùng nổ trong đầu lão, như thể có thứ gì đó bị cưỡng ép nhét vào trong não.

“Ồ, chẳng phải là [Biểu Diễn Gia] sao? Dạo này ngươi phát triển tình cảm và sự nghiệp ở đâu vậy?”

Lão kinh hoàng nhận ra miệng mình đang tự nói ra những lời mà bản thân không thể hiểu, như thể có kẻ khác đang mượn thân thể lão để nói chuyện.

“Có chút việc phát sinh.”

“Phương pháp của ngươi thất bại rồi sao? Trông ngươi bây giờ chẳng khá hơn ta là bao.”

“Bớt mỉa mai đi. Ta đang ở huyện Giang Thành, khu vực Hoa Trung. Ở đây xuất hiện một [Dị Thể Nguy Hiểm], ước chừng thứ hạng số 120. Ta tin rằng ‘Ngài ấy’ sẽ rất hứng thú.”

“Thật sao?” Giọng của [Nghệ Sĩ] trở nên nghiêm túc. “[Biểu Diễn Gia], ngươi biết cái giá phải trả nếu lừa dối ‘Ngài ấy’ không?”

“Ta trông giống kẻ thích đùa sao?”

“Được rồi, ta sẽ đi cùng [Tiến Sĩ]. Ngươi điều tra tình hình ở đó trước. Nếu không có [Người Thức Tỉnh] cấp cao… thì việc ‘thanh tẩy’ sẽ giao cho ngươi.”

“Được”

Người phụ nữ gật đầu.

Khi lời nói vừa dứt, lão ăn mày mới cảm thấy mình lấy lại được quyền kiểm soát cái lưỡi.

Lão hoảng sợ, định hét lên.

Nhưng cổ họng lại không phát ra nổi một âm thanh nào, cơ thể cứng đờ tại chỗ.

Người phụ nữ chỉnh lại quần áo một cách tao nhã, rồi chậm rãi rời đi.

Không ai chú ý đến lão ăn mày đang ngã gục lặng lẽ phía sau lưng bà ta.

Não của lão đã hóa thành một mớ bầy nhầy.

Lão đã chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!