Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18791

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1110

Nhóm du hành - Chương 343: Tương lai mong muốn, tương lai có thể Phần 2

Bên trong lâu đài bây giờ gần giống như một trung tâm sơ tán, vì tất cả các căn phòng trống đều được dùng để chứa những người suýt thoát chết.

Tuy nhiên, tất cả những người ta gặp đều nói những điều như cầu nguyện tới ta và Chibi... làm ơn dừng lại đi, ta không thể thay thế Dinare được.

“Vua Rush, tôi chúc ngài may mắn.”

Một người phụ nữ , bế đứa bé sơ sinh trên tay, quỳ xuống trước mặt ta và nói như vậy.

Ta cũng quỳ xuống trước mặt cô ấy và nói nhẹ nhàng: “Cảm ơn cô”.

“Cha, mọi người thực sự thích người.”

“Ta không thích khoe khoang như một vị hoàng tộc nào đó thôi.”

Phải, ta là vua.

Ta vẫn không thể nhớ chuyện này xảy ra như thế nào, nhưng dù sao thì ta là vua.

Khi ta bước từng bước trên thảm đỏ, bắt đầu mệt mỏi vì bị quá nhiều người giẫm đạp, mùi máu nồng nặc xộc vào mũi ta từ bên ngoài.

"Có thời điểm, Lioneng đã tấn công xa đến mức này, nhưng nhờ có Tướng Razat và Finn, chúng ta mới có thể đánh lui được chúng."

Có lẽ được triệu tập bởi những lời đó, một thanh niên cao lớn chạy qua cửa trước, tiếng áo giáp kêu leng keng.

“Xin lỗi, tôi đang vội…”

À, cách nói chuyện tự mãn này là Finn.

"Tôi không bao giờ ngờ rằng Mashambar sẽ đến giúp chúng ta, nhưng nhờ có họ ấy mà chúng ta có thể chăm sóc được hầu hết những Thú nhân ở Lioneng. Tôi sẽ phải cảm ơn Pacha sau."

Tóc cắt ngắn và trên má có nhiều vết sẹo cũ. Mặc dù không mạnh mẽ bằng cha mình nhưng khuôn mặt của cậu ấy đã trở nên khá dũng cảm.

"Pacha... đang ở đâu ?"

"Hmm, không phải Rush đã gửi Mashambar làm sứ giả sao ? Ngài quên rồi à?"

Ta không thể nhớ mình có làm điều đó không.

"Finn, lúc nãy tôi đã nghe thấy gì đó..." Chibi xen vào.

“Đó có phải là con quái vật tên là Zanpatu không ?”

Vào lúc đó, BÙM! Toàn bộ lâu đài rung chuyển dữ dội.

Bức tường đá đổ nát trút xuống. Cái gì, chúng dùng vũ khí công thành à?

Chibi và Finn đang nói chuyện với nhau về việc chúng có đến không, ta hiểu rồi, nên...

“Rush…sama, đơn vị kỵ binh số 2 và số 5 đã bị tiêu diệt…”

Người lính Thú nhân bò vào và người đầy máu đã trút hơi thở cuối cùng sau khi để lại những lời đó.

"Đùa phải không ? Lệnh triệu tập kỵ binh vừa mới ban ra mà !?"

Vẻ mặt Finn tái đi khi cậu ôm xác người lính trên tay.

-Hãy ra mắt công chúng đi, hỡi đức vua.

Đột nhiên, từ sâu trong đầu ta, một giọng nói mà ta đã từng nghe vang lên.

-Ta đã dọn bàn xong rồi. Và dù ta có gửi bao nhiêu con quạ đi nữa thì cũng vô ích. Ngươi hãy tự mình đến.

Giọng nói đó hình như ta đã từng nghe rồi... có phải Zanpatu không ? Không, giọng ấy nhẹ nhàng và vui tươi hơn. Đó là ai ?

Chẳng có ích gì khi nghĩ về điều đó, nên ta đi ra ngoài lâu đài và hướng tới cổng lâu đài để đáp lại giọng nói đó.

“Đợi đã cha, sẽ thật vô lý nếu đi mà không có người hộ tống !”

Không phải cái đuôi... Chibi đang liều mạng kéo chiếc áo choàng gắn trên áo giáp của ta, cố gắng giữ ta lại.

“Đừng dừng lại, hắn đang gọi…”

"Ai đang gọi thế ? Cha, người vẫn mệt."

Ta hiểu rồi, ta có mệt như Chibi nói không ?

Tuy nhiên, bộ giáp rất nặng.

Ta vứt bỏ một số áo giáp ở vai và chân để cố gắng làm cho bước đi của mình dễ dàng hơn một chút. Chẳng ích gì khi mặc bộ áo giáp nặng nề như vậy.

"Nếu ta không đi, ta sẽ lãng phí toàn bộ quân đội. Cho nên Chibi con phải khiến mọi người rút lui càng sớm càng tốt, tiến lên !"

Ta đặt tay lên Chibi, người vẫn đang ngơ ngác cầm chiếc áo choàng, và đưa ra yêu cầu cuối cùng của mình.

"Cha... tại sao ?"

Những giọt nước mắt lớn rơi xuống từ đôi mắt của Chibi.

"Tại sao người lại gọi con như trước đây vào thời điểm như thế này..."