Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 4

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Nhóm du hành - Chương 347: Tương lai mong muốn, tương lai có thể Phần 5

...Ta thậm chí còn không biết mình đã chiến đấu với hắn được bao lâu.

Điều này chỉ từ khi tập đánh với thầy.

Ta đã mất hết cảm giác ở cánh tay, lòng bàn tay đang cầm thanh kiếm đã bị xé thành từng mảnh và trông chẳng khác gì một mảnh giẻ rách.

Trong tâm trạng mơ hồ, ta đột nhiên nhìn xung quanh và thấy những người bạn đồng hành còn sống sót của mình... phải, cả Thú nhân và Loài người, tất cả đều ngồi quỳ, hai tay chắp lại, chăm chú nhìn trận chiến của ta.

Thôi nào, ta không phải là Thần thánh gì. Đừng đưa ra bất kỳ lời cầu nguyện nào.

"Có chuyện gì vậy ? Ngươi hết năng lượng à ?"

Thật không may, hắn đúng. Do cú đánh đầu tiên vào cơ thể, ta không thể thở bình thường, máu sủi bọt từ miệng mỗi khi thở ra. Ý ta là... à, nó là gì vậy ? Ta thậm chí không còn thời gian để suy nghĩ nữa.

Nhưng cơ thể ta là thứ duy nhất nhớ nó. Cách duy nhất để phá vỡ nó đã bị các bậc thầy nghiền đá đập hàng trăm hoặc hàng nghìn lần.

Tuy nhiên, độ cứng của loại đá này khác với các loại đá khác.

Ta nâng thanh kiếm bằng cách nào đó đang đỡ cơ thể ta ở phía dưới lên... nhưng ta không còn đủ sức để nhấc nó lên nữa, nên ta kéo nó dọc theo mặt đất, chỉ nhắm vào một điểm !

"Ooooooooooooooooooooo!!!"

Ta chém vào cánh tay phải của hắn bằng toàn bộ sức lực của mình. Không, thứ này là một vũ khí cùn, nên có thể nói là ta đã đánh trúng hắn thì đúng hơn.

Họ nói gì ấy... ngay cả một tảng đá lớn cũng có thể bị tách làm đôi bởi một giọt nước ?

Khi ta còn nhỏ, ta không thể tin được những gì thầy nói.

Nhưng thực tế đã khác.

Nếu nước nhỏ giọt vào một chỗ trong nhiều năm, cuối cùng nó sẽ trở thành một vết lõm lớn, thậm chí hình thành các vết nứt, và tảng đá dù to và cứng đến đâu cũng sẽ tách ra rõ ràng.

"Điều quan trọng là sự kiên nhẫn. Cho dù có khó đến đâu, nếu không bỏ cuộc và tiếp tục đánh vào một điểm, ta sẽ có thể làm được điều gì đó. Tuy nhiên, ta không biết sẽ mất bao lâu, gahaha !"

Đúng vậy, chính vì vậy mà ta đã quyết tâm nắm lấy một cánh tay của hắn trong khi ném hắn.

“Ngươi… ngươi làm đi làm lại một chiến thuật mà không hề hối hận !”

Này, đó là những gì ta đang nói !

Ta xé bàn tay trái đang cứng đờ ra khỏi thanh kiếm của mình và nắm lấy cánh tay phải hơi nứt nẻ của Zanpatu.

Ta đâm thanh kiếm trong tay phải vào vai hắn, vặn chặt và xé nó ra !

“Gaaaaaaaaaaaaa!!!”

Một tiếng hét xuyên qua tai ta. Ngay cả tên khốn vô tri này cũng có thể cảm thấy đau đớn sao?

Kế hoạch của ta đã thành công, miễn là ta có được cánh tay phải, tất cả những gì còn lại là...

"Ngươi có ổn không?"

Kẻ đứng trước mặt ta nở một nụ cười nhẹ trên môi.

Eh ? Trước khi ta kịp trả lời, tay trái của ta... đúng vậy, ngay khi cánh tay của Zanpatu mà ta đã xé ra trở nên giống như pha lê, ngay cả cánh tay mà ta đang nắm chặt cũng trở nên cứng đờ.

Nó như thể lạnh cóng... từ cổ tay đến khuỷu tay ta, và...

"Gì !?"

Ta không thể không ngạc nhiên. Ta ngay lập tức… trớ trêu thay cuối cùng lại phải cắt đứt cánh tay trái của chính mình, thứ mà xé nát cánh tay của hắn ấy.

Ta dồn hết sức lực vào tay phải và xé nát cánh tay trái đã biến thành pha lê của mình !

...Nhưng lạ thay, không hề có máu và cũng không hề có một chút đau đớn nào.

Cái quái gì vậy... mặc dù ta đã xé nát cánh tay của mình, nhưng nó thậm chí còn không có cảm giác như nó ở đó, và thậm chí tôi còn không cảm thấy nó đau.

Nhắc đến cánh tay trái của ta, nó đã hoàn toàn biến thành một cục pha lê. Nếu nó chậm hơn một chút, ta cũng sẽ...

"Kukuku... Có vẻ như chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu rồi. Ta đã mất cánh tay phải và ngươi cũng mất cánh tay trái. Bây giờ chúng ta làm gì bây giờ?"

Đùa thôi, mất một hai tay cũng không sao đâu !

Ta cố gắng đứng vững nhưng gần như không cảm thấy gì ở dưới thắt lưng mình.

“Chỉ là cơ thể ta đã trở nên nhẹ hơn một chút… này, ta thậm chí còn không thể bị một vết xước như thế này.”

Hắn ấy vẫn còn cánh tay trái phải không ? Không có gì to tát đâu mà.