Chương 520: Khóa huấn luyện nô lệ vẫn phải tiếp tục
“Cái gì đây... Đang đùa à?”
Giọng nói đầy kích động của Renka vang lên khi cô ấy nhìn ra ngoài từ trong chiếc xe đang tiến vào bãi đỗ xe quen thuộc.
Phớt lờ lời cô ấy và đỗ xe xong, cô ấy liền nổi trận lôi đình.
“Tôi là món đồ chơi để cậu giải tỏa ham muốn tình dục chắc!?”
“Không ạ.”
“Vậy tại sao giữa ban ngày ban mặt lại đến đây! Cậu coi tôi là đồ vật đúng không!”
“Không phải ạ. Vì chúng ta thích nhau, tâm đầu ý hợp nên mới làm chuyện đó chứ.”
“Đó là cậu tự ảo tưởng thôi!”
“Vậy Đội trưởng không thích tôi à?”
“Ư...! C-Cái đó thì không phải nhưng... Cảm giác nó thế nào ấy...! Lần nào gặp tôi cậu cũng đưa đến đây...”
“Đâu phải lần nào cũng thế.”
“À thì nhìn vào thấy hơi... kỳ cục chứ sao...!”
“Đừng có suy nghĩ tiêu cực như thế. Vào đó đâu phải chỉ để làm tình... Chúng ta có thể làm bao nhiêu chuyện khác mà.”
“Vậy tôi chỉ xem TV thôi nhé?”
“Đội trưởng cứ xem TV đi. Cứ ngồi yên đó cũng được.”
“Chết tiệt...! Rõ ràng là cậu có mục đích đó mà...!”
Phải sửa lại cái tật hay cằn nhằn của Renka mới được.
Nghĩ vậy, tôi vung tay tát một cái vào đùi cô ấy.
Chát-!
“Hyaaa!?”
Ngay lập tức, Renka bật ra một tiếng rên rỉ kinh ngạc vang vọng khắp xe.
Phản xạ đưa tay ôm lấy chỗ vừa bị đánh, cô ấy nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống rồi hét lên.
“Này! Cậu điên à!?”
“Tôi xin lỗi.”
“Đánh xong xin lỗi là xong à!? Cậu bị điên thật rồi sao? Đồ rác rưởi này!?”
“Cứ coi như đó là cái giá phải trả cho việc Đội trưởng dám leo lên đầu lên cổ tôi từ nãy đến giờ đi.”
“W-Wow...! Tên này đúng là thằng điên chính hiệu rồi...?”
Nhìn cô ấy lắp bắp vì quá hoang mang trước lời nói trơ trẽn của tôi thật buồn cười.
Tự dưng tôi nhận ra một điều, Renka chửi thề rất kém.
Những từ cô ấy hay dùng để chửi tôi quanh đi quẩn lại cũng chỉ có đồ rác rưởi, tên khốn, thằng điên là hết.
Đáng lẽ cô ấy có thể dùng những từ ngữ nặng nề hơn, nhưng có vẻ như Renka hoàn toàn không có ý định đó.
Quả nhiên là Renka bản tính lương thiện.
Cạch.
Mặc kệ Renka đang bốc hỏa ngùn ngụt trên đầu, tôi bước xuống khỏi ghế lái, nhìn cô ấy qua cửa kính xe rồi hất cằm ra hiệu bảo cô ấy xuống.
“Không!”
Cô ấy nhắm nghiền mắt hét lớn đáp trả.
Tôi nhún vai, sải bước đi vòng sang ghế phụ mở cửa, rồi rướn người về phía Renka – người đang giật mình thon thót – để tháo dây an toàn cho cô ấy.
“K-Không đi...! Tôi không đi đâu!”
Sau đó, tôi vỗ nhẹ vào hông cô ấy – người đang gào thét ầm ĩ – rồi đi ra phía sau mở cốp xe.
“A-Anh làm gì vậy...? Này...! Cậu đang lấy cái gì đấy...?”
“Linh tinh thôi.”
“Thì linh tinh là cái gì...! Tôi nghe thấy tiếng lách cách rồi đấy, cậu không định... lấy mấy món đồ đồi trụy ra đấy chứ...? Ơ ơ...? Tôi thấy rồi nhé...! Tôi thấy cái gì giống dây thừng rồi đấy...! Bỏ ra ngay!”
Nhìn Renka vừa chỉ trỏ vừa la lối om sòm khiến tôi cứ muốn bật cười.
Cố gắng kìm nén ham muốn đó, tôi lầm bầm.
“Nói nhiều quá.”
“Cái gì hả tên khốn này...!?”
“Xong rồi. Lên thôi.”
“Lên đâu mà lên...! Tôi không đi...!”
Cạch.
Nói rồi Renka lại cài dây an toàn vào.
Nếu thực sự không muốn đi thì cô ấy đã tự bước xuống xe và rời khỏi khách sạn rồi, đằng này lại ngồi lỳ ở đó ăn vạ, chứng tỏ trong lòng cô ấy cũng có chút muốn đi.
Tôi khịt mũi, khoác chiếc balo chứa đủ thứ đồ lên một bên vai, rồi lại tiến về phía Renka tháo dây an toàn ra.
Sau đó, tôi nắm lấy cổ tay Renka kéo cô ấy xuống xe.
“Á không... Đã bảo là không đi mà...!”
Nhìn Renka giãy nảy như một đứa trẻ không chịu ăn súp lơ bằng ánh mắt nghiêm khắc, tôi lên tiếng.
“Muốn làm ở đây à?”
“Gì cơ...? C-Cậu điên à...?”
“Vậy thì ra ngoài đi.”
“Đừng có nói trống không...!”
“Ra ngoài đi. Ra ngoài rồi tôi sẽ dừng lại.”
Renka bĩu môi, lầm bầm gì đó rồi bước xuống xe.
Có lẽ cô ấy nhận ra có chống cự thêm cũng vô ích, nên đành thỏa hiệp bằng cách bắt tôi dùng kính ngữ.
“Hà...”
Tôi mỉm cười rạng rỡ với Renka – người đang thở dài thườn thượt, bước vào sảnh nhận thẻ phòng đã đặt trước rồi bước vào thang máy.
Căn phòng tôi đặt hôm nay có concept là nhà tù.
Vì tôi muốn quay lại thuở ban đầu.
Tất nhiên mối quan hệ với Renka hiện tại chẳng có chút gì là thuở ban đầu cả, nhưng dù sao thì tôi cũng muốn cảm nhận lại bầu không khí đó.
“Hà... Đặt cái phòng như cái giẻ rách...”
Vừa nhìn bao quát căn phòng, Renka đã buông lời nhận xét.
Có vẻ như cô ấy cũng có chung cảm nhận với tôi.
Vách ngăn hình song sắt ngăn cách phòng khách và hành lang.
Nhìn ngắm chiếc giường cỡ Queen rộng rãi lấp ló sau vách ngăn một cách mãn nguyện, tôi vỗ nhẹ vào lưng Renka.
“Đ-Đừng có đẩy...! Tôi tự đi được...!”
“Vậy thì tự đi đi.”
Thái độ thản nhiên từ đầu đến cuối của tôi khiến cô ấy không hài lòng chăng?
Renka kiêu kỳ hất cằm lên.
Và rồi cô ấy thốt ra một câu khiến tôi cạn lời.
“Tha cho tôi đi.”
“Gì cơ?”
“Tha cho tôi đi. Hôm nay tôi muốn nghỉ ngơi.”
“Đó là thái độ của người đang xin xỏ đấy à?”
“Tôi chẳng làm gì sai cả, tại cậu ép buộc nên tôi mới phải đến đây. Dù vậy tôi cũng đã nhượng bộ xin cậu tha cho rồi, cậu cũng phải biết điều mà thông cảm cho tôi chứ.”
Ừm ừm. Bây giờ thì cô ấy đã trở nên rất giống tôi rồi.
Nhìn cái vẻ mặt dày đó, tôi tự hỏi không biết chẳng bao lâu nữa cô ấy có trở thành bản sao của tôi không.
Nhìn cô ấy khoanh tay trước ngực bằng ánh mắt cạn lời, tôi kiên quyết lắc đầu.
“Không được ép buộc người khác phải thông cảm cho mình chứ. Tôi không thích.”
“Vậy thì tôi không làm.”
“Giằng co với Đội trưởng cũng mệt mỏi thật đấy.”
“Tốt quá. Ra ngoài thôi.”
“Tôi đâu có nói là sẽ ra ngoài.”
“Cứ đứng đây mãi cũng được.”
“Lúc nãy bảo tự đi cơ mà.”
“Im đi. Á...! Đừng có chạm vào! Chết tiệt...! Đã bảo là đừng có chạm vào mà...!”
Khi tôi định đặt tay lên eo cô ấy, Renka vung vẩy tay loạn xạ để phản kháng.
Hôm nay cô ấy leo lên đầu lên cổ tôi hơi nhiều đấy. Nhưng trông lại càng đáng yêu hơn nên tôi thấy thế này cũng tốt.
Cười thầm trước sự phản kháng yếu ớt của Renka, nhân lúc cô ấy xoay người tứ tung để chống cự, tôi mở balo ra.
Và rồi, trước khi cô ấy kịp phản ứng, tôi đã còng một thứ gì đó vào cổ tay cô ấy.
Cạch, cạch.
Tiếng các mấu nhựa khớp vào nhau, và tiếng một vật gì đó được khóa lại.
“Hả...?”
Renka khựng lại, vung vẩy cánh tay đang che chắn sau lưng để ngăn cản tay tôi,
“Cái gì vậy...?”
Cảm nhận được sức nặng từ cổ tay, cô ấy thốt lên một tiếng đầy thắc mắc rồi cúi xuống nhìn.
Sau đó, cô ấy trợn tròn mắt.
“Này...! Cái gì đây...!”
Nhìn thấy chiếc còng tay trên cổ tay mình, giọng Renka trở nên the thé.
“Gì là gì. Còng tay chứ gì.”
“T-Tên điên này...? Tháo ra ngay!”
Vì là còng tay dùng cho SM play nên dù không có chìa khóa, bên cạnh lỗ khóa vẫn có một nút bấm để mở.
Nhưng Renka hoàn toàn không biết điều đó.
“Tháo ra! Tháo ra ngay đồ rác rưởi này! Cậu định làm cái trò gì vậy!”
Cô ấy chỉ biết la hét ỏm tỏi và cố gắng tìm xem trên tay tôi hay trong balo có chìa khóa không.
“Muốn tháo ra à?”
“Ừ! Với lại tôi đã bảo cậu đừng có nói trống không rồi cơ mà!”
“Đội trưởng tin lời đó à? Ngây thơ thật đấy.”
“Hà... Phải rồi, tin một kẻ như cậu là lỗi của tôi. Chuyện đó tôi sẽ bỏ qua nên tháo cái này ra đi.”
“Muốn tháo thì thay quần áo đi.”
“Nói cái gì thế...! Tôi đã bảo là không làm mà?”
“Không thay thì tôi còng nốt tay còn lại cho.”
“A... Stress quá đi mất... Nhất định phải làm thế này sao?”
“Ừ.”
“Nói chung là cậu vẫn sẽ làm đúng không?”
“Đúng vậy.”
“... Được rồi. Vậy chỉ cần cởi quần áo ra là được chứ gì?”
Renka ngoan ngoãn chấp nhận thực tại với giọng điệu buông xuôi, thật đáng khen.
Nhưng có vẻ như cô ấy đang hiểu lầm chuyện gì đó.
Tôi bảo cô ấy thay quần áo, chứ có bảo cởi ra đâu?
Dành cho Renka – người đã hiểu sai ý tôi, tôi đích thân lấy bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn trong balo ra cho cô ấy xem.
Tiếng sột soạt vang lên, một bộ quần áo màu xanh nhạt... chất liệu hơi cứng cáp, cùng với chiếc váy da màu đen bóng loáng như cao su và đôi tất da chân màu đen đậm đến mức gần như che kín da thịt...
Cuối cùng là một đôi giày cao gót màu đen.
“... Cái gì đây...?”
Nhìn thấy những thứ đó, mắt Renka mở to hết cỡ.
“C-Cái này là cái đó đúng không...?”
Tôi nhếch mép cười với Renka – người đang nói lắp bắp, rồi đáp.
“Đúng vậy. Đồ cảnh sát.”
“Cậu... Cậu điên thật rồi à...? Cậu nghĩ tôi sẽ mặc cái này sao...?”
“Mặc đi.”
“Không...!”
“Đây không phải là lời nhờ vả đâu. Không mặc thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.”
“Đừng có đe dọa tôi!”
“Đổi lại nếu Đội trưởng mặc thì tôi sẽ đối xử thật tốt.”
Nói rồi, tôi đặt những nụ hôn nhẹ nhàng, chan chứa tình yêu thương lên hai má, trán và môi Renka. Có vẻ như đã bị những cử chỉ âu yếm đó làm cho xiêu lòng, Renka giậm chân bình bịch.
“Hà... Phát điên mất thôi...!”
“Đội trưởng sẽ mặc chứ?”
“... Không mặc thì cậu lại cằn nhằn chứ gì...! Với lại đừng có nói trống không nữa...!”
“Biết rồi ạ.”
“Chỉ giỏi dùng kính ngữ những lúc bất lợi cho mình... Thật sự tức chết đi được...”
“Mặc rồi ra nhé. Tôi sẽ đợi.”
Vỗ, vỗ.
Tôi mỉm cười hiền từ, vỗ nhẹ vào mông Renka. Cô ấy thở dài như muốn sập đất, ôm lấy quần áo và giày, rũ vai bước vào phòng. Tôi đứng nhìn theo bóng lưng ấy.
Rầm-!
Renka đóng cửa mạnh bạo như muốn dằn mặt tôi, nghĩ bụng cô ấy thật đáng yêu, tôi ngồi xuống mép giường. Chẳng bao lâu sau, từ căn phòng cô ấy bước vào vang lên một tiếng hét lớn.
-Á thật tình! Bực mình chết đi được cái thằng điên này...!
Chắc là đã nhìn thấy thiết kế của bộ đồ rồi.
Dù vậy nhưng vẫn vừa chửi rủa vừa làm theo ý tôi, Renka thật sự rất tuyệt.
-Trên đời này sao lại có cái thể loại biến thái như thế này cơ chứ...!
Vừa vui vẻ chờ đợi Renka, vừa lắng nghe những lời chửi thề thỉnh thoảng lọt ra ngoài cửa,
Cạch...
Cánh cửa phòng hé mở, cảm nhận được ánh mắt e thẹn của cô ấy qua khe cửa, tôi đứng dậy.
“Đ-Đừng qua đây...!”
Cô ấy tắt đèn tối om rồi vội vàng ngăn tôi lại, trông thật nực cười.
Nghĩ vậy, tôi mở toang cửa ra, Renka giật mình lùi lại vài bước, tiếng giày cao gót gõ cộc cộc xuống sàn.
Trong lúc đó, tôi bật đèn lên. Dưới ánh đèn vàng cam, nhìn thấy bộ dạng của Renka, tôi nở một nụ cười rạng rỡ.
“Đẹp đấy.”
Chiếc áo ngắn cũn cỡn chỉ vừa đủ che phần thân trên, để lộ vòng eo thon gọn.
Ngay cả chiếc áo đó cũng chỉ có vỏn vẹn 3 chiếc cúc để che ngực, lại còn được đơm sát nhau nên dù có cài hết cũng để lộ một nửa bầu ngực trên và khe ngực.
Thêm vào đó là chiếc váy bó sát cực ngắn, chỉ che từ dưới rốn đến hông, cùng với đôi giày và tất da chân càng làm tôn lên đôi chân dài miên man của Renka...
Thật sự quá hợp. Quả nhiên Renka sinh ra là để cosplay.
“Đ-Đừng có cười đểu... Tắt đèn đi...!”
Cô ấy khép chặt hai chân, hai đầu gối cọ vào nhau trông vô cùng e thẹn. Nghe giọng nói giận dữ của cô ấy, tôi ngoan ngoãn gật đầu, vặn nhỏ hết cỡ đèn trong tất cả các phòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
