Chương 523: Khóa huấn luyện nô lệ vẫn phải tiếp tục (4)
“Bám chắc vào. Đội trưởng đang làm gì thế?”
“K-Không có sức thì biết làm sao...! Tôi còn đang đi giày cao gót nữa...!”
“Biết rồi. Lên lưng tôi cõng.”
“Không thích...!”
“Tôi vứt Đội trưởng ở đây rồi đi đấy nhé?”
“... Suốt ngày chỉ biết đe dọa... Bực mình thật...”
Tôi khuỵu gối ngồi xuống trước mặt Renka đang cằn nhằn, cô ấy liền rên rỉ leo lên lưng tôi.
Cõng Renka vào phòng tắm, trước khi bước vào bồn tắm đã xả sẵn nước, tôi đặt cô ấy ngồi xuống chiếc ghế đẩu.
Sau đó, tôi cởi phăng bộ quần áo dính đầy thể dịch của cả hai ra, rồi bắt đầu tháo giày cho Renka.
“A-Anh làm gì thế...!”
“Tháo giày chứ làm gì.”
“Tôi tự làm đượ...”
“Ngậm miệng lại.”
“Gì cơ...! Cậu vừa nói gì...! Giữ phép lịch sự đi...!”
“Đội trưởng chửi tôi là đồ chó, thằng điên thì được, mà tôi mới nói thế đã xù lông lên là sao.”
“...”
Hết lý lẽ để cãi nên đành ngậm miệng, tôi bật cười nhạt nhìn Renka, tháo hết giày cho cô ấy rồi vỗ vỗ vào lớp tất da chân đang bó sát lấy cặp đùi.
“Cái này tôi xé luôn nhé?”
“T-Tùy cậu. Và bây giờ thì dùng kính ngữ đi.”
“Tôi bảo ngậm miệng lại cơ mà.”
“Ngậm miệng thì trả lời kiểu gì...!”
“Chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là được mà.”
“Không thích. Bức bối lắm.”
“Trên đời này đâu phải cứ làm nũng là giải quyết được mọi chuyện.”
“Không phải làm nũng mà là kháng nghị chính đáng.”
“Biết rồi ạ.”
Xoẹt-!
Tôi xé toạc chiếc tất da chân đã ẩm ướt vì thấm đẫm mồ hôi, rồi chạm tay vào váy của Renka.
Có vẻ đã quen hơn một chút, lần này cô ấy ngồi im rồi khẽ nhấc hông lên.
Tôi cởi váy và xé nốt phần tất da chân còn lại, khi nhìn thấy chiếc quần lót đen dính đầy tinh dịch,
“Cút đi...! Đừng có mơ...!”
Cô ấy buông lời chửi rủa với giọng điệu gay gắt.
Tôi nhún vai tỏ vẻ không bận tâm, rồi đưa tay ra định cởi nốt chiếc áo của Renka.
Thấy vậy, Renka vắt chéo hai tay che ngực lại, bảo để mình tự làm, rồi bỏ lửng câu nói và quay mặt đi chỗ khác.
Đó là chuyện xảy ra ngay sau khi cô ấy nhìn thấy vẻ mặt nghiêm khắc của tôi.
Tôi xoa đầu Renka – người đang ngoan ngoãn nghe lời – như xoa đầu một chú cún con, rồi bắt đầu cởi cúc áo cảnh sát của cô ấy.
Tách, tách.
Mỗi lần cởi được một chiếc cúc, chiếc áo cảnh sát lại mở rộng ra, trông vô cùng gợi tình.
Quả nhiên mua bộ này là một quyết định tuyệt vời.
“Á...!”
Khi tôi cởi chiếc cúc thứ ba cũng là chiếc cuối cùng, chiếc áo cảnh sát mở toang sang hai bên, để lộ bộ ngực trần của Renka.
Ngay trước khi núm vú bị lộ ra, cô ấy vội vàng khép áo lại và nói.
“B-Bây giờ để tôi tự làm...”
“Đằng nào cũng tắm chung, che làm gì?”
“...”
“Mà Đội trưởng không mặc áo lót nhỉ.”
“Á-Áo nhỏ thế này thì mặc kiểu gì...! Với lại cậu biết thừa rồi mà còn giả vờ ngây thơ cái gì, đồ khốn nạn này...! Nãy giờ cứ sờ soạng mãi mà còn nói nhảm...!”
“Nói chuyện cho tử tế vào.”
“Cậu cư xử cho tử tế trước đi...!”
Bốp-!
“Hya!”
Tôi vỗ một cái vào mặt ngoài đùi của Renka đang cằn nhằn, cô ấy giật nảy mình phản ứng dữ dội rồi trừng mắt nhìn tôi.
“Cậu chết...”
“Tôi không chết dưới tay Đội trưởng đâu nên im lặng đi.”
Cắt ngang lời Renka một cách dứt khoát, tôi mở vòi hoa sen.
Sau đó, tôi điều chỉnh nhiệt độ cho phù hợp rồi xịt nước từ chân lên eo, lên ngực Renka để rửa sạch bên ngoài cho cô ấy.
Cạch, đèn bật sáng.
Renka – người đã tắt đèn tắm vì xấu hổ không muốn cho tôi thấy cảnh rửa phần dưới – giờ đã ngâm mình trong bồn tắm rộng rãi.
Nhìn cô ấy quay mặt đi hướng khác không thèm nhìn tôi, tôi bật cười, tắm rửa sạch sẽ toàn thân rồi ngồi xuống đối diện cô ấy.
Lúc này Renka mới liếc nhìn tôi, rồi trút bầu tâm sự đầy tủi thân của mình.
“Này...”
“Vâng.”
“Cậu phải chèn ép tôi như thế thì mới hả dạ à...? Đến cả một chút cảm giác thành tựu nhỏ nhoi cũng không cho tôi tận hưởng, cậu định trói buộc tôi đến mức nào nữa...!?”
“Cảm giác thành tựu nhỏ nhoi?”
“... Chuyện đó...! Chuyện cậu bị còng tay ấy...”
“Chuyện đó mà thành công thì đâu phải nhỏ nhoi, là trúng mánh lớn luôn ấy chứ? Tưởng tượng thôi đã thấy chóng mặt rồi.”
“Nhưng có thành công đâu...! Ít ra cậu cũng phải đợi tôi ra ngoài rồi hẵng mở khóa thì tôi mới có chút niềm vui an ủi chứ... Cậu tước đoạt luôn cả điều đó của tôi.”
“Vậy sao?”
“Rốt cuộc là tại sao! Tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy...! Tại sao!”
Bịch-! Bịch-!
Renka đập tay xuống nước bồn tắm đen đét vì quá uất ức, sao mà đáng yêu thế không biết.
Cả những lời cô ấy nói nữa... Hay là cứ dọn về sống chung ở đây, rồi ngày nào cũng đâm rút cho đến khi cô ấy mang thai nhỉ?
Đến mức tôi nảy sinh cả sự bốc đồng đó, Renka hiện tại thực sự rất đáng yêu.
Lau đi những giọt nước bắn tung tóe lên mặt, tôi gãi nhẹ cằm Renka – người vẫn đang thở phì phò vì chưa nguôi giận.
Cô ấy liền lắc đầu nguầy nguậy né tránh, rồi giơ ngón giữa về phía tôi.
“Trẻ con quá.”
“Im đi.”
“Sao tự dưng lại thành trẻ con thế? Nãy giờ cứ ăn vạ mãi.”
“Đã bảo là im đi.”
“Lại đây.”
“Ăn cứt đi.”
“Đừng để tôi phải nói lại lần hai, bảo lại đây thì lại đây.”
Tôi trầm giọng đe dọa, mông Renka liền nhấp nhổm.
Đúng là phải nói mạnh thì mới nghe. Đồ ương bướng.
Tôi dang rộng hai tay về phía Renka đang từ từ thu hẹp khoảng cách, cô ấy bĩu môi dài thượt, tiến lại gần định ôm lấy tôi.
“Đừng ôm thế. Ôm ngang người ấy.”
Nghe vậy, Renka xoay người lại, sà vào lòng tôi như một nàng công chúa.
Miệng thì lầm bầm với vẻ mặt đầy bất mãn, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời Chủ nhân, trông thật xinh đẹp.
Tôi nhẹ nhàng áp môi mình lên môi cô ấy, hơi ấm và sự đụng chạm có lẽ đã làm tâm trạng Renka tốt lên, cơ thể cô ấy khẽ run rẩy.
Trao nhau một nụ hôn khá sâu rồi rời môi, tôi nhìn Renka – người đang đỏ bừng mặt không biết vì hơi nước nóng hay vì xấu hổ – và nhẹ nhàng nói với cô ấy như đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Vì tôi thực sự rất thích Đội trưởng nên mới bất giác muốn trêu chọc thôi. Mong Đội trưởng hiểu cho.”
“... Hiểu cái kiểu gì được chứ... Đồ khốn nạn... Á...!”
Tôi chạm nhẹ vào nhũ hoa của Renka – người đang thổ lộ nỗi oan ức, toàn thân cô ấy run lên bần bật rồi thu mình lại.
“Đừng...! Hức...! D-Dừng...”
Mỗi lần tôi dùng ngón cái và ngón trỏ bóp nhẹ đầu ti để kích thích, Renka lại run rẩy cơ thể, rồi quàng một tay qua cổ tôi.
Tay kia cô ấy đặt lên ngực tôi. Nhìn thấy lớp sơn móng tay màu tím nhạt tuyệt đẹp của cô ấy, tôi lên tiếng hỏi.
“Đội trưởng mới sơn móng tay à?”
“...”
“Không trả lời à?”
“Đ-Đang định trả lời thì cậu cứ... Á...!”
“Thế, mới sơn à.”
“Ừ...! Mới làm đấy...!”
“Đẹp đấy.”
“Im đi...! Với lại đừng có sờ nữa...!”
“Nô lệ mà cứ đưa ra những yêu cầu vô lý nhỉ.”
“Đừng có đùa...!”
“Cả đời này cô phải sống làm nô lệ của tôi đấy.”
“N-Nói cái gì thế...! Toàn nói những lời chọc tức người khác...! Hya...! Đã bảo là đừng có sờ mà...!”
Đôi chân của Renka đang gác lên một bên đùi tôi từ từ dang rộng ra.
Có vẻ như cô ấy không thể chịu đựng được khoái cảm ngứa ngáy này.
Tôi luồn tay vào giữa hai chân cô ấy, chỉ dùng đầu ngón tay vuốt ve âm hộ nhẵn nhụi,
“Hưm...”
Tôi mỉm cười nhìn xuống cô ấy – người đang cắn chặt răng, nhắm nghiền mắt cố gắng kìm nén sự hưng phấn đang dâng trào.
Nếu Renka không phải là một trong những nữ chính, không biết tôi sẽ sống trên thế giới này với niềm vui gì đây.
Tất nhiên nếu vậy thì tôi cũng sẽ đưa Renka vào danh sách công lược giống như Chinami thôi, nhưng ý tôi là vậy đó.
Bây giờ chỉ dừng lại ở mức độ vuốt ve thôi.
Nếu tiếp tục thì cả tôi và Renka đều sẽ kiệt sức mất.
Rất may cho Renka là vì cô ấy đã thay bộ đồ cosplay tôi mang đến nên bộ quần áo cô ấy mặc lúc đến vẫn còn rất sạch sẽ.
Nhưng tôi thì không. Vốn dĩ tôi chỉ mặc một bộ quần áo đến đây nên chẳng có đồ để thay.
Tôi có thể nhờ Renka đi mua, nhưng tôi quyết định không làm thế.
“Cậu bị điên thật rồi à...?”
Renka cằn nhằn khi thấy tôi chỉ mặc mỗi chiếc áo choàng tắm lái xe.
Tôi đặt tay lên đùi cô ấy – người đang liên tục cười nhạt vì quá hoang mang – và nói.
“Người ta cho mượn mà. Không mặc thì thất lễ lắm.”
“... Chắc khách sạn cũng biết cậu là khách quen vì ngày nào cũng đến đây nhỉ.”
“Chắc vậy.”
“Thật cạn lời. Thế mà họ cũng tin tưởng cho cái loại rác rưởi này mượn đồ.”
“Ừ.”
“Đừng có nói trống không nữa.”
“Hôm nay tôi nghe câu đó mấy chục lần rồi đấy, Đội trưởng không thấy chán à?”
“Không chán! Bảo dừng thì dừng đi...!”
“Biết rồi ạ. Tính tình tệ thật đấy.”
“Tên...!”
Vừa chí chóe với Renka đang trừng mắt nhìn tôi, tôi vừa xuyên qua bầu trời nhá nhem tối để về đến nhà cô ấy. Khi cô ấy chuẩn bị xuống xe, tôi giữ cô ấy lại và đi vào vấn đề chính.
“Vậy, câu trả lời lúc đó tôi có thể coi là tích cực được chứ?”
“...”
“Lại không trả lời à?”
“Á thật tình...! Cậu cũng phải để tôi suy nghĩ chút chứ!?”
“Tôi đã cho Đội trưởng đủ thời gian suy nghĩ rồi mà.”
“... Đằng nào cậu cũng sẽ làm theo ý mình thôi!”
“Tôi muốn chính miệng Đội trưởng nói ra cơ.”
“Ừ! Biết rồi! Đồng ý! Đồ bẩn thỉu! Đồ rác rưởi không thể tái chế này!”
Tuyệt vời.
Tuy có vẻ hơi ép buộc, nhưng vốn dĩ Renka cũng đã suy nghĩ rất tích cực về chuyện này rồi nên cứ cho qua đi.
“Cảm ơn nhé.”
Tôi mỉm cười vỗ nhẹ vào má cô ấy, Renka ngập ngừng một chút rồi cẩn thận tiến lại gần, trao cho tôi một nụ hôn nhẹ.
Mãn nguyện với điều đó, tôi vẫy tay chào, cô ấy bước xuống xe, hơi ngoảnh mặt đi và nói lời tạm biệt.
“Cậu cũng về cẩn thận...”
Giọng điệu vô cùng nhỏ nhẹ, khác hẳn với Renka lúc nào cũng nổi cáu.
Có lẽ việc hứa hẹn tương lai với tôi, dù là tự nguyện hay bị ép buộc, cũng khiến cô ấy cảm thấy vô cùng xấu hổ.
“Ừ. Về đến nhà tôi sẽ liên lạc.”
“Làm hay không thì tùy...”
“Nếu không trả lời thì tôi sẽ làm mạnh tay hơn hôm nay đấy.”
“Đồ điên...”
“Và từ hôm nay bắt đầu theo dõi ngày rụng trứng rồi báo cáo cho tôi nhé.”
“G-Gì cơ...?”
Nhìn Renka há hốc mồm, tôi lại muốn trêu chọc thêm nhưng đành nhịn.
“Đùa thôi. Bây giờ thì chưa cần đâu.”
“Hả...? Bây giờ... Bây giờ chưa cần á...?”
“Đóng cửa vào. Tôi đi đây.”
“Hả...? À, ừ...”
Renka ngoan ngoãn làm theo lời tôi với vẻ mặt ngơ ngác.
Mở cửa sổ nhìn Renka đang ngẩn tò te, tôi lái xe rời đi với tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
