Chương 506: Dạy Dỗ Lễ Nghi (5)
“Tắm rửa sạch sẽ chưa?”
“Không biết.”
Hiyori hừ lạnh một tiếng, lướt qua tôi rồi ngã vật xuống giường.
Dưới vạt áo choàng tắm không được buộc chặt, vòng ba của cô bé lấp ló hiện ra, không biết là cố tình quyến rũ tôi hay là hớ hênh thật nữa.
Tôi dùng khăn lau qua mái tóc còn ướt rồi ngồi xuống mép giường, đặt tay lên bụng Hiyori đang vắt chéo chân và nghịch điều khiển TV.
“Sao lại giận thế nhỉ?”
“Vì Tiền bối làm những chuyện bình thường không làm chứ sao.”
“Chuyện gì?”
“Biết rồi thì đừng có giả vờ không biết mà hỏi nữa.”
“Lại muốn ăn đòn à?”
“Cái đồ...”
“Đồ?”
“... Em xin lỗi.”
Nhìn vẻ mặt hờn dỗi của cô bé, tôi bất giác muốn bật cười.
Tôi không kìm nén sự thôi thúc đó, nở một nụ cười rạng rỡ và nói.
“Tôi xin lỗi. Tự dưng tôi muốn làm thế.”
“Anh thiếu kiên nhẫn thật đấy.”
“Mong em coi như đây là một lần tôi nổi loạn.”
“Thì... Thỉnh thoảng em cũng không kiểm soát được sự bốc đồng của mình nên... em hiểu. Nhưng mà...”
“Nhưng mà?”
“Chuyện lúc nãy anh nói là thật ạ?”
“Chuyện gì?”
“Chuyện đó ấy... ừm... chuyện rủ sống chung ấy...”
“Chuyện đó là thật lòng đấy.”
“Th-Thật ạ...?”
“Ừ.”
Hiyori khẽ thở hắt ra một tiếng.
Có vẻ như câu trả lời dứt khoát của tôi đã khiến cô bé căng thẳng.
Khác với thái độ áp đặt lúc nãy, tôi dùng giọng điệu vô cùng dịu dàng để trấn an Hiyori.
“Dù là thật lòng nhưng nếu em không thích thì tôi cũng không định ép buộc đâu.”
“Lúc nãy anh vừa ép em xong còn gì...”
“Đó cũng là một phần của sự nổi loạn thôi.”
“Vậy sao...? Thế còn chuyện bảo em sinh con thì sao...?”
“Cũng vậy.”
“Ra là vậy...”
“Sao? Thấy bất an à?”
“Không... Tự dưng anh cư xử kỳ lạ thì đương nhiên em phải thấy thế rồi...”
Hiyori cất giọng rụt rè.
Có vẻ như cô bé vẫn còn đang sợ hãi.
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve trán cô bé và nói.
“Tôi xin lỗi.”
“... Sao bây giờ lại tử tế thế... Tiền bối là kẻ đa nhân cách à?”
Bốp-!
“Hếch!”
Tôi gõ nhẹ vào bụng dưới của Hiyori đang cằn nhằn, cô bé liền phát ra một tiếng rên kỳ lạ.
Cơ thể cô bé nảy lên một cái là phần thưởng kèm theo. Tôi bật cười trước phản ứng kỳ quặc của Hiyori, luồn tay xuống dưới gáy cô bé rồi khẽ nâng lên.
“Đ-Định làm gì...?”
“Không làm gì cả. Cứ ở yên thế này thôi.”
“Tại sao ạ...?”
“Vì cảm giác rất tuyệt.”
“Sở thích kỳ lạ thật đấy...”
Sao cô bé cứ thích bắt bẻ thế nhỉ. Bắt bẻ là việc của Renka cơ mà.
Lại muốn bị phạt nữa sao? Hay là Hiyori đang bày tỏ sự bất mãn với tôi theo cách riêng của cô bé?
Xét đến tính cách của cô bé thì khả năng vế sau là rất cao.
“Cứ cho là vậy đi.”
“Nhưng mà... ừm... nếu sống chung thì... ba chúng ta sẽ ở chung một nhà ạ?”
Chắc cô bé tò mò về việc sống cùng tôi và Miyuki lắm nhỉ?
Tiếc là không phải ba người đâu.
“Không.”
“Vậy thì sao?”
“Năm người.”
“Năm người...?”
“Cả Inoo-senpai và Nanase-senpai nữa. Là năm người.”
“Cái gì... Chuyện đó có lý sao...?”
“Thế ba người thì có lý à?”
“Cũng không hẳn nhưng... Giấc mơ của anh lớn thật đấy...?”
“Trừ em ra thì những người khác đều đồng ý rồi.”
“Th-Thật luôn ạ...?”
“Đương nhiên.”
Thực ra thì họ chưa hoàn toàn đồng ý.
Nhưng cũng đã có những tín hiệu tích cực rồi.
Thế là được rồi. Chuyện tốt thì cứ coi là tốt, không cần phải nghĩ ngợi phức tạp làm gì.
“Anh không nói dối đấy chứ?”
Ánh mắt Hiyori đầy vẻ nghi ngờ.
Tôi vuốt ve hàng lông mi dài trên đôi mắt ấy, khép mi mắt cô bé lại rồi chuyển chủ đề.
“Không đâu. Em không đói à?”
“Không hẳn... Tại Tiền bối nhét đầy thứ kỳ lạ vào trong em rồi...”
Một phát ngôn vô cùng gợi tình.
Không cần dùng những từ ngữ thô tục mà vẫn có thể khiến người khác hưng phấn tột độ... Quả là một tài năng biến thái thiên bẩm.
Cô bé hoàn toàn có thể cạnh tranh sòng phẳng với Chinami – người cũng có năng khiếu trong lĩnh vực này.
“Tôi nhét cái gì cơ?”
“Biết hết rồi thì đừng có hỏi nữa...!”
“Chuyện đó thì liên quan gì đến việc đói bụng?”
“Không biết, đồ ngốc.”
“Nói trống không đấy à?”
“Không biết.”
Nếu là trước đây thì chắc chắn cô bé đã cãi lại một lần rồi, nhưng sau khi bị cưỡng ép một nửa thì lễ nghi đã được khôi phục.
Thỉnh thoảng nếu Hiyori định nổi loạn thì tôi cứ làm như hôm nay cũng ổn đấy.
“Muốn nghỉ ngơi một chút không? Hay là ra ngoài?”
“Em muốn nghỉ ngơi.”
“Tại sao?”
“Ra ngoài sớm thì chắc em sẽ bực mình lắm.”
“Bực mình chuyện gì?”
“Em sẽ có cảm giác Tiền bối đến đây chỉ để thỏa mãn thể xác với em thôi.”
“Đương nhiên là không phải rồi. Em cũng biết mà.”
“Nhưng cảm giác nó thế.”
“Vậy thì xem TV một lát rồi về nhé?”
“Vâng.”
“Biết rồi.”
Cô bé nhận ra tôi đang cảm thấy có lỗi sao?
Hiyori nằm cạnh tôi xem TV, thỉnh thoảng lại đá vào chân tôi, hoặc dùng ngón tay chọc chọc vào eo tôi.
Đó là cách cô bé nũng nịu pha chút hờn dỗi theo kiểu riêng của mình.
Tôi khẽ liếc nhìn cô bé đang bày trò trẻ con và nói.
“Làm gì đấy?”
“Sao ạ.”
“Ở yên một chút đi.”
“Tùy em.”
“Muốn làm thêm nháy nữa à?”
“Không...! Thật tình...!”
Vừa thấy bầu không khí có vẻ dính dấp là cô bé liền luống cuống và cáu kỉnh, trông thật buồn cười.
Nhưng chẳng phải Hiyori cũng đang mong chờ điều đó sao?
Lúc nãy cô bé chỉ mới hưng phấn chứ chưa thực sự cảm nhận được sự thỏa mãn mà...
“Sao ạ...! Đừng có nhìn em bằng ánh mắt đó...!”
“Tôi nhìn bằng ánh mắt nào?”
“Mờ ám lắm...! Giống hệt biến thái...!”
“Em cũng thế mà.”
“Đâu có? Em hoàn toàn không nghĩ đến mấy chuyện đó đâu nhé?”
“Chuyện gì?”
“Đừng có tỏ ra ranh mãnh nữa được không? Không hợp đâu...!”
“Vậy sao? Biết rồi.”
Tôi gật đầu rồi lập tức đè lên người Hiyori.
Sau đó, tôi khẽ vạch hai vạt áo choàng tắm của cô bé – người đang giật mình cứng đờ – sang hai bên rồi luồn tay vào trong.
Khác với lúc nãy, bàn tay tôi lướt qua làn da cô bé một cách vô cùng dịu dàng.
Có lẽ vì thế mà cô bé cảm thấy an tâm hơn chăng?
Hiyori đang trừng mắt bỗng bĩu môi rồi quay mặt đi.
Cô bé đang xấu hổ.
Lần này tôi sẽ cư xử tử tế như bình thường vậy.
Nghĩ thế, tôi từ từ làm cơ thể Hiyori nóng lên.
“Về cẩn thận nhé.”
“Vâng.”
“Đừng có gây chuyện đấy.”
“Em thì gây chuyện gì được chứ?”
“Ngày mai em bảo đi gặp bạn mà. Đừng có làm trò gì kỳ lạ, chơi vừa phải rồi về.”
“Đằng nào cũng có giờ giới nghiêm nên em phải về sớm mà?”
“Bớt cãi lại đi.”
“Tùy em.”
Bịch.
Trong lúc giằng co, tôi chạm vào cọng tóc ngốc của Hiyori, cô bé liền ngậm chặt miệng lại.
Tôi vỗ nhẹ vào đùi Hiyori – người đã nhận ra lời cảnh báo – rồi mở khóa cửa ghế phụ.
“Vào nhà đi.”
“... Tiền bối cũng về cẩn thận hay không thì tùy.”
“Là bảo tôi về cẩn thận hay là không đây?”
“Là bảo anh về cẩn thận đấy.”
“Trong lòng thì ngược lại đúng không?”
“Không phải đâu. Tại em không giỏi bộc lộ cảm xúc thôi.”
“Tôi không nghĩ vậy đâu.”
“Không phải là không mà là đúng đấy.”
“Hôm nay em cãi lại hơi nhiều đấy nhé.”
“Tại Tiền bối đấy. Tại Tiền bối làm em...”
“Làm em sao.”
“Á không biết đâu. Tóm lại là tại Tiền bối.”
Hiyori có biết là lúc nãy cô bé đã vô thức xoa bụng dưới của mình không nhỉ?
Tôi gật đầu với cô bé đang liên tục giở chứng và nói.
“Biết rồi.”
“Em đi đây.”
“Hôn một cái rồi hẵng đi.”
“Cái...! T-Tự dưng anh nói thế thì làm sao em...!”
Khuôn mặt của cô bé – người vừa làm ầm ĩ lên – bỗng chuyển sang vẻ quyết tâm của một người đã hạ quyết tâm làm việc gì đó.
Thấy tôi vẫn dửng dưng, cô bé có vẻ hờn dỗi, bĩu môi rồi hôn chớp nhoáng lên môi tôi, sau đó mở cửa ghế phụ và chạy thẳng một mạch vào nhà.
Đợi Hiyori vào trong, tôi cho xe lăn bánh và suy nghĩ trên đường về nhà.
Tạm thời tôi đã truyền đạt ý kiến của mình cho cả bốn người rồi...
Dù chưa ai hoàn toàn đồng ý nhưng kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ theo ý tôi.
Tôi có niềm tin như vậy.
Bây giờ là lúc phải thuyết phục bố mẹ của họ sao?
Khả năng cao là họ sẽ không cho phép sống chung, nên có lẽ cứ bỏ qua chuyện này cũng ổn.
Hoặc là tôi nên nghiêm túc cân nhắc đến việc công lược các bà mẹ của nữ chính như một trò đùa mà tôi từng tưởng tượng.
Đúng là núi cao còn có núi cao hơn.
Lúc 3P với Renka và Chinami, tôi cứ tưởng từ giờ sẽ chẳng còn gì phức tạp nữa, nhưng tôi đã nhầm.
Dù sao thì cũng đã vượt qua được ngọn núi lớn nhất rồi, cứ lấy đó làm niềm an ủi vậy.
Mở cổng bước vào trong, một mùi hương quen thuộc xộc thẳng vào mũi.
Đó là mùi hương tươi mát của thiên nhiên tỏa ra từ bồn hoa mà Miyuki vẫn luôn chăm sóc.
Bây giờ Chinami, Renka và Hiyori cũng sẽ tham gia chăm sóc bồn hoa sao?
Chinami thì không biết, chứ Renka và Hiyori thì chắc là không đâu.
Trước đây tôi cũng từng nghĩ, liệu có cần thiết phải chuyển nhà không.
Cảm giác như nếu chuyển đi thì sẽ đánh mất đi tâm nguyện ban đầu nên tôi đã đổi ý.
Năm người sống ở đây cũng không đến nỗi quá chật chội...
Sau này nếu các nữ chính sinh con, chỉ cần dỡ bỏ một phần khu vườn và gác xép để cải tạo lại là xong.
Lộp bộp.
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ và nhìn quanh khu vườn mà chưa vào nhà, những hạt mưa bất chợt rơi xuống từ bầu trời.
Mưa rơi là điềm lành. Đó là sự thật mà tôi đã tự mình kiểm chứng cho đến tận bây giờ.
Nhưng hôm nay, tôi có linh cảm rằng mọi chuyện sẽ trôi qua một cách êm đềm...
Tôi xòe tay ra hứng những giọt mưa, cảm giác khá nặng hạt.
Mưa to đấy. Chắc sẽ thành mưa rào, tôi phải sang nhà Miyuki đón cô ấy về ngay thôi.
Những ngày thế này, ôm chặt Miyuki ngủ một giấc, rồi rạng sáng thức dậy đi ăn ramen là tuyệt nhất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
