Chương 510: Đến Giờ Thăm Nhà Rồi
[Bố mẹ bảo anh đến cũng được. Cứ đỗ xe trước cổng là được ạ.]
Nhận được tin nhắn của Hiyori, tôi nán lại một chút rồi mới lái xe đến trước nhà cô bé.
Tôi sợ nếu tỏ ra quá sốt sắng thì trông sẽ giống một tên điên mất.
Tên bố mẹ Hiyori là Asahina Rion và Ryushin.
Tôi vẫn còn nhớ cái tên mà tôi đã thấy trong buổi thuyết trình nhập học trước đây.
Nhưng biết cũng chẳng giúp ích được gì.
Tự dưng nói tên họ ra trước thì chỉ tổ rước lấy sự nghi ngờ mà thôi.
Tôi cẩn thận đỗ xe rồi bước xuống, một cánh cổng mở vào trong và Hiyori bước ra đón tôi.
“Anh đến rồi à?”
“Ừ.”
“Đến đường đột thật đấy.”
“Anh đã nói rồi mà.”
“Ý em là thời điểm đường đột ấy.”
“Vậy sao? Anh không thấy có lỗi đâu.”
“Mau vào đi ạ.”
“Đang đi đây.”
“Á sao anh cứ cãi lại thế...!”
“Thế anh phải nói sao?”
“Chỉ cần nói biết rồi là được mà...!”
“Biết rồi.”
“... Bực mình.”
“Đợi chút, anh lấy đồ ở phía sau đã.”
“Đồ gì ạ.”
Tôi lặng lẽ đi ra cốp xe, lấy món quà định tặng cho bố mẹ Hiyori.
Đó là một chai rượu Tây của một thương hiệu khá nổi tiếng.
Thâm tâm tôi muốn mua loại rượu đắt tiền nhất, nhưng nếu tặng món đồ như vậy trong lần đầu gặp mặt thì khả năng cao là người nhận sẽ cảm thấy vô cùng áp lực.
Bây giờ thế này là đủ rồi. Dù bố mẹ Hiyori có tỏ ra ái ngại thì món quà này cũng không đến mức không thể nhận, nên trong lòng họ chắc chắn sẽ rất vui.
“Rượu ạ?”
“Ừ.”
“Sao anh lại mua thứ này?”
“Người lớn làm việc trẻ con đừng có xen vào.”
“Người lớn cái gì chứ. Mau vào thôi.”
Nghĩ lại thì tôi đã từng mua quà cho bố mẹ Chinami và Renka chưa nhỉ?
Hình như là chưa. Ngay từ đầu tôi đã chưa từng gặp bố của hai người họ, nếu có cơ hội gặp mặt thì tôi cũng nên tặng một món quà tương tự như thế này.
Bị Hiyori nắm cổ tay kéo vào trong nhà, tôi cúi gập người chào khi thấy một đôi nam nữ trung niên đẹp lão đang đứng ở cửa ra vào.
“Cháu chào hai bác, cháu là Matsuda Ken ạ.”
Nghe vậy, hai người họ nở nụ cười vô cùng rạng rỡ, tự giới thiệu bản thân và chào đón tôi.
“Chào cháu. Bác là Asahina Ryushin.”
Giọng nói của bố Hiyori rất trầm ấm.
Nhưng trong đó lại pha chút tinh nghịch.
“Chào cháu, bác là Asahina Rion.”
Khác với bố, mẹ Hiyori là Rion lại mang vẻ hiền hậu khiến tôi liên tưởng đến Midori.
Dù màu tóc khác nhau, nhưng nếu đứng cạnh Midori thì chắc người ta sẽ nhầm tưởng họ là chị em mất.
“Xin lỗi vì đã làm phiền hai bác vào giờ này ạ. Cháu có mua chút quà, mong hai bác nhận cho.”
“Không... Cháu không cần phải làm thế đâu... Cảm ơn cháu nhiều nhé.”
Khác với Rion đang tỏ ra ái ngại và nói lời cảm ơn, Ryushin lại nở nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ khi nhìn thấy logo thương hiệu in trên túi giấy.
Hóa ra bác ấy thích uống rượu. Nhìn dáng vẻ đó tôi đã biết Hiyori giống ai rồi.
Còn ngoại hình thì giống hệt mẹ, y như các nữ chính khác.
Dù sao thì những buổi chào hỏi giới thiệu bản thân với người lớn thế này lúc nào cũng ngượng ngùng.
Lần đầu gặp bố mẹ Miyuki cũng vậy. Bây giờ thì gặp thường xuyên nên tôi có thể cư xử linh hoạt hơn rồi.
Nếu chỉ có mẹ của các nữ chính thì không sao, nhưng có cả bố nữa thì hơi...
Tôi cũng không biết tại sao. Có lẽ chỉ là do bản năng kháng cự mà thôi.
Nếu bác ấy đối xử tệ với tôi một chút thì tôi đã chẳng mảy may cắn rứt lương tâm mà công lược luôn người mẹ rồi, thật đáng tiếc.
Nhìn Ryushin bật cười sảng khoái và can ngăn vợ, suy nghĩ đó trong tôi lại càng mãnh liệt hơn.
“Mẹ, con vào phòng trước nhé.”
Hiyori lên tiếng vì đây là lần đầu tiên cô bé dẫn con trai về nhà nên không biết phải làm sao, cứ đứng lóng ngóng một bên. Rion gật đầu và chỉ tay về phía cánh cửa có vẻ là phòng của cô bé.
“Lúc con ra ngoài mẹ đã dọn dẹp qua rồi đấy.”
“Sao lại phải dọn dẹp...? Phòng con sạch sẽ mà.”
“Con nói thật lòng đấy à?”
“Đương nhiên là thật lòng rồi, chẳng lẽ con nói dối...!? Mẹ buồn cười thật đấy?”
“Mẹ cũng mong là vậy.”
Vì cô bé chẳng bao giờ chịu dọn dẹp nên bác ấy cố tình làm cô bé bẽ mặt trước mặt tôi để cô bé tự kiểm điểm sao?
Hay chỉ là đang đùa giỡn?
Nếu là vế sau thì Hiyori không chỉ thừa hưởng tính cách của bố mà còn của cả mẹ nữa.
Bình thường người ta không nói những chuyện này khi có người lạ ở đó.
Vậy thì khả năng cao là vế sau rồi, đúng là một cặp vợ chồng thú vị.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã... Trông họ sống rất trẻ trung, thật đáng ngưỡng mộ.
“Haa... Anh mau vào đi.”
Bị Hiyori – người vừa thở dài thườn thượt – đẩy lưng, tôi chào nốt bố mẹ cô bé rồi bước vào phòng.
Phòng của Hiyori khá nhỏ.
Chỉ có một chiếc giường đơn, một chiếc bàn học nhỏ và hai chiếc tủ quần áo kê sát tường là hết.
Và đúng như dự đoán, căn phòng tỏa ra một mùi hương quen thuộc.
Đó là hương chanh tươi mát và ngọt ngào tượng trưng cho Hiyori.
“Sạch sẽ đúng không? Nói cho anh biết là mẹ em bảo dọn dẹp rồi là nói dối đấy.”
“Ừ, cứ cho là vậy đi.”
“Cứ cho là vậy cái gì, là thật đấy. Mẹ em đùa thôi.”
“Mẹ em giống em thật đấy.”
“Anh nói gì vậy...! Dù sao thì anh cứ ngồi đây đi. Em đi lấy nước.”
“Định bỏ anh lại một mình à?”
“Chỉ 1 phút thôi mà, anh đợi chút đi...!”
Hiyori nũng nịu pha chút bực bội rồi bước ra khỏi phòng, tôi ngồi xuống ghế bàn học của cô bé và nhìn quanh.
Đang tận hưởng bầu không khí sống động trong phòng thì cánh cửa khẽ mở ra, một khuôn mặt nhỏ nhắn của một cậu nhóc thò vào qua khe cửa.
“Anh ơi.”
Khuôn mặt toát lên vẻ tinh nghịch.
Chắc chắn là em trai của Hiyori rồi.
Nhưng sao lúc nãy không thấy nhỉ? Sợ người lạ à?
“Em là em trai của Hiyori à?”
“Vâng.”
“Chào em.”
“Chào anh. Nhưng mà anh ơi.”
“Ừ?”
“Vào phòng chị là chị mắng cho đấy.”
“Chị em dẫn anh vào nên không sao đâu.”
“Thế ạ?”
“Ừ.”
“Nhưng mà anh ơi.”
“Sao.”
“Anh có thích chơi game không?”
Sao tự dưng lại lôi chủ đề game ra nhỉ.
Tất nhiên ở độ tuổi đó trong thời đại này thì đây là chủ đề rất được quan tâm.
“Game gì? Game máy tính à?”
“Không, máy chơi game cơ.”
Tôi hiểu rồi.
Nghe nói em trai Hiyori hầu như ngày nào cũng mượn máy chơi game của cô bé.
Mỗi lần như vậy Hiyori đều mắng em trai, nên cậu nhóc định mượn tay tôi để lấy máy chơi game nhằm tránh bị mắng đây mà.
“Em muốn chơi game à?”
“Vâng. Anh chơi cùng em nhé?”
“Nhưng anh không biết máy chơi game ở đâu.”
“Em biết.”
“Vậy em lấy ra đi.”
“Là anh bảo em lấy ra đấy nhé?”
Ranh ma thật. Nhưng đó là sự ranh ma ngây thơ của một đứa trẻ, dễ dàng bị nhìn thấu nên tôi chỉ thấy buồn cười.
Nhìn cậu nhóc đang ngước đôi mắt long lanh lên nhìn tôi, tôi đáp.
“Ừ.”
“Cảm ơn anh.”
“Nhưng em... thôi bỏ đi.”
Tôi định hỏi tên cậu nhóc nhưng lại lắc đầu.
Vì tôi nghĩ không cần thiết phải biết.
Đằng nào sau này cũng sẽ có cơ hội biết tên một cách tự nhiên thôi.
Hơn nữa, dù có biết thì vài ngày sau tôi cũng quên mất.
Cậu nhóc bước vào phòng với vẻ mặt hớn hở, mở cửa tủ quần áo của chị gái rồi chỉ tay lên trên và nhìn tôi.
“Ở trên kia kìa. Em không với tới.”
“Muốn anh lấy hộ à?”
“Vâng.”
“Biết rồi.”
“Anh lấy cả đĩa game ra cho em nhé.”
“Ừ.”
Trên kệ tủ quần áo chất đầy quần áo của Hiyori.
Tôi luồn tay vào giữa mùi hương chanh thoang thoảng, chạm vào một chiếc máy chơi game cứng cáp và những vật thể hình chữ nhật mỏng.
Tôi lấy tất cả ra và đặt lên hai bàn tay đang xòe ra của cậu nhóc, cậu nhóc nở nụ cười tươi rói và cúi gập người chào.
“Cảm ơn anh.”
“Chơi vui nhé.”
“Vâng.”
“Nhưng em không ăn cơm à?”
“Em ăn lúc nãy rồi.”
“Tại sao?”
“Để chơi game.”
Cậu nhóc đã biết trước tình huống sẽ diễn ra như thế này sao?
Đúng là một kẻ cơ hội.
“Vậy anh ăn cơm ngon miệng nhé.”
Cậu nhóc chào tôi rồi định bước ra khỏi phòng thì chợt khựng lại.
Vì Hiyori đang cầm một chiếc cốc đi về phía này.
“Gì đây?”
Cô bé tỏ vẻ thắc mắc, nhìn chiếc máy chơi game trên tay em trai, rồi nhìn tôi đang đứng cạnh tủ quần áo, liền vội vàng bước vào phòng và trừng mắt nhìn em trai.
“Này...! Mày xúi Tiền bối lấy máy chơi game cho mày đúng không...!”
“Em nhờ anh ấy lấy hộ thôi. Không phải xúi.”
“Thế thì có khác gì nhau...! Mày toàn làm thế với Miho, vẫn chưa chừa à?”
“Giá mà chị Miho là chị của em thì tốt biết mấy.”
“Ừ. Chị cũng ước mày là em trai của Miho đấy.”
“Đừng nói lời cay đắng thế. Em buồn đấy.”
“Mày khơi mào trước còn gì...!”
“Em là trẻ con mà.”
“Thế thì sao?”
“Không có gì.”
“Cái vẻ mặt đó là sao? Mày vừa cười đểu chị đúng không?”
“Em xin lỗi.”
Tưởng cậu nhóc sẽ tiếp tục chọc tức chị gái, ai ngờ lại ngoan ngoãn xin lỗi khiến tôi bật cười.
Đối với bọn trẻ con thì máy chơi game đúng là một thứ vũ khí tối thượng. Tôi hiểu mà.
Cậu nhóc định bước ra khỏi phòng với vẻ mặt ỉu xìu, không biết là thật hay giả vờ, thì bị Hiyori – người đang nở nụ cười tinh nghịch – giữ vai lại.
“Sao thế?”
“Mày chào Tiền bối chưa?”
“Rồi.”
“Anh ấy là người xấu đấy, đừng có tin tưởng quá.”
Lại bày trò trẻ con rồi.
Có em trai nên Hiyori mới trẻ con thế này đây mà.
“Thật á?”
“Ừ.”
“Sao chị lại nói dối?”
“Nói dối gì cơ?”
“Người xấu thì làm sao lại cho em máy chơi game được.”
“Anh ấy làm thế để lấy lòng mày đấy.”
“Lấy lòng là gì?”
“Không cần biết. Với lại máy chơi game là của chị, chị cho mượn chứ không phải cho luôn đâu. Đừng có mà lén lút chiếm đoạt đấy.”
“Em lấy luôn không được à?”
“Đương nhiên là không rồi.”
“Tại sao? Anh ấy cho em mà.”
“Vốn dĩ nó là của chị.”
“Nhưng anh ấy đưa cho em. Chứ có phải chị đưa đâu.”
“À...”
Hiyori khẽ thở dài bực bội, ánh mắt cô bé liếc nhìn tôi.
Có vẻ cô bé muốn chửi thề nhưng vì có tôi ở đây nên đang cố nhịn.
Cô bé thở hắt ra một hơi dài để kìm nén cơn giận rồi nhìn xuống em trai và nói.
“Mang ra ngoài đi.”
“Vâng. Nhưng hôm nay em có phải hái trái cây không?”
“... Kh-Không cần hái đâu.”
Tại sao Hiyori lại nói lắp bắp nhỉ? Câu trả lời có ngay lập tức.
Hiyori đã từng bắt em trai hái trái cây trong game Animal Crossing rồi đưa cho tôi vài lần.
Khi biết chuyện đó, tôi đã cảm thấy hơi tội lỗi xen lẫn hoang mang và đã mắng Hiyori một trận.
Cô bé nhớ lại chuyện đó nên mới bối rối như vậy.
“Vậy em làm việc của em nhé?”
“Ừ. Mày muốn chơi game gì thì chơi.”
“Vâng.”
Em trai Hiyori cười tươi rói, mở toang tủ quần áo của chị gái, lấy ra vài đĩa game rồi bước ra khỏi phòng.
Cậu nhóc giống Hiyori thật đấy.
Không, trong trường hợp này phải nói là giống bố mẹ mới đúng.
Dù sao thì từ giờ tôi cũng nên hạn chế chạm mặt cậu nhóc. Có linh cảm mạnh mẽ rằng sẽ rất phiền phức đây.
“Thằng ranh con muốn chết à... Anh không thấy gì chứ?”
Cô bé hỏi khi đóng tủ quần áo lại.
Tôi nhún vai đáp.
“Chúng ta đã thấy hết của nhau rồi thì chuyện đó có quan trọng không?”
“... Tóm lại là anh đừng có dính dáng đến nó.”
“Dễ thương mà sao. Nhưng em vẫn bắt em trai hái trái cây à?”
“Dạo này em không làm thế nữa...!”
“Thế sao em trai em lại phản xạ tự nhiên hỏi câu đó?”
“Vì trước đây mỗi lần cho mượn máy chơi game em đều bắt nó làm thế... Anh uống đi.”
Hiyori đưa cho tôi một chiếc cốc trong suốt đựng chất lỏng màu vàng nhạt.
Là nước chanh. Đúng là phong cách của cô bé.
“Anh sẽ uống thật ngon.”
“Tùy anh.”
Cô bé tỏ vẻ kiêu kỳ, ngồi xuống mép giường và vắt chéo chân.
Trông cô bé có vẻ như không biết phải cư xử thế nào trong thời gian tới.
Vì Hiyori, tôi uống cạn cốc nước chanh trong một ngụm rồi tự nhiên bước đến ngồi sát cạnh cô bé.
Sau đó, tôi nhìn cô bé đang giật mình run rẩy và bật cười.
“C-Có gì mà anh cười... Thật cạn lời...”
Có lẽ vì đã bớt căng thẳng nên cô bé cũng mỉm cười đáp lại và ngồi yên, trông cô bé hôm nay thật thanh khiết.
Thỉnh thoảng đến thăm bất ngờ thế này cũng thú vị đấy chứ.
Chỉ những lúc thế này mới được thấy một Hiyori ngây thơ, nên phải tranh thủ tận hưởng thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
