Chương 459: Lần đầu tiên với Hiyori
“Anh làm gì đấy...! Đi ra đi! Đi ra! Đi ra ngoài mau!”
Hiyori vung vẩy một tay, toàn thân co giật liên hồi.
Tôi quay mặt đi, gãi má, ngượng ngùng nói.
“Không... tôi định vào tắm...”
“Phòng tắm bên ngoài cũng có mà...! Sao lại vào đây!?”
“Thấy em mãi không ra nên tôi lo mới vào xem thử.”
“Anh nói thế mà nghe được à!? Đi ra mau!”
Không hiểu cho tấm lòng của tôi mà còn xù lông nhím lên đuổi đi thế này...
Nỗi buồn bực này biết tỏ cùng ai đây?
“Đi thì đi, nhưng sao em không đóng cửa lại?”
“Đi raaa!”
Dáng vẻ hét toáng lên cũng đáng yêu phết.
“Tôi đi đây, xin lỗi nhé.”
Nhanh chóng xin lỗi, tôi quay ngoắt người bước ra khỏi phòng.
Bình thường thì tỏ vẻ cởi mở, còn đặt cả bắp rang lên khe ngực, thế mà hôm nay lại xấu hổ bùng nổ, ra dáng thiếu nữ ghê.
Lần đầu tiên với Hiyori chưa bắt đầu mà đã nảy lửa thế này rồi, tôi thích đấy.
Tắm rửa ở phòng tắm khác xong bước ra thì phòng khách vắng tanh.
Vẫn còn ở trong phòng ngủ à? Lắng tai nghe thử thì thấy có tiếng nước chảy.
Hiyori cũng đang tắm.
Nhưng mà bình thường người ta phải tắm xong mới kiểm tra đồ lót chứ nhỉ?
Chắc chỉ là mặc thử xem sao thôi... mấy chuyện vặt vãnh này cứ bỏ qua đi.
Cứ thế, tôi ngồi trên ghế sofa xem TV, một lúc sau cửa phòng ngủ mở ra, Hiyori bước ra ngoài.
Cô nhóc quấn khăn tắm trên mái tóc ướt sũng, nhìn thấy tôi thì khựng lại một chút, rồi lững thững bước tới ngồi xuống bên cạnh.
“Đưa truyện tranh cho em.”
“Muốn cuốn nào?”
“Đưa đại cuốn nào cũng được.”
“Nói năng cho tử tế vào.”
“Cho em cuốn nào cũng được ạ.”
“Ừ.”
Đưa cho cô nhóc tập 1 của một bộ truyện tranh lãng mạn có vẻ thú vị, tôi liếc nhìn vòng một của Hiyori, cô nhóc liền phản ứng dữ dội.
“A, anh làm gì đấy...!”
Dáng vẻ lấy tay che ngực rồi lườm tôi trông thật buồn cười.
“Làm gì là làm gì?”
“Anh vừa nhìn ngực em còn gì...!”
“Không nhìn. Che kín mít thế kia thì nhìn kiểu gì?”
“Không phải thế...”
“Không phải thế thì là gì.”
“... Thôi bỏ đi.”
Hiyori giật phắt cuốn truyện tranh rồi mở trang đầu tiên.
Trông có vẻ như đang đọc mà lại như không...
Chắc chắn là do chuyện vừa nãy làm cô nhóc bận tâm nên chữ nghĩa chẳng lọt vào đầu được chữ nào.
Giá mà lúc Hiyori thay đồ lót, bầu không khí đang tốt đẹp mà tôi nhìn thấy thì đã có thể đè cô nhóc xuống giường luôn rồi, đằng này lại vô tình nhìn thấy nên hơi ngượng ngùng.
Có vẻ Hiyori cũng cảm thấy giống tôi... Cứ quan sát tình hình một chút, có cơ hội là phải nhào vô ngay mới được.
“Hay không?”
Sau vài phút im lặng, tôi lên tiếng hỏi, Hiyori giật thót vai rồi đáp.
“Có ạ.”
Bảo là hay mà cuốn truyện Hiyori đang đọc đã lật qua hơn một nửa rồi.
Nghĩa là cô nhóc chỉ đọc lướt qua, hoặc là chỉ giả vờ đọc thôi.
Muốn nói dối thì phải chú ý đến mấy chi tiết nhỏ nhặt này chứ, em còn non lắm.
Sột soạt.
Lặng lẽ thu hẹp khoảng cách với Hiyori, thấy cơ thể cô nhóc hơi nghiêng sang hướng ngược lại, tôi cố nhịn cười.
“Sao lại tránh tôi?”
“Em tránh tiền bối lúc nào... Với lại giọng anh bị sao thế? Cứ nói như bình thường đi?”
“Giọng tôi làm sao.”
“Nghe sến súa quá.”
“Em ảo giác à?”
“Thế ạ? Nhưng mà mắt anh...”
“Mắt tôi lại làm sao nữa.”
“Đừng có nhìn ngực em nữa...! Bực mình...!”
“Tôi không nhìn.”
“Đừng có xạo...! Ánh mắt rõ ràng là đang dán vào ngực em mà bảo không nhìn là sao...!”
“Tôi thật sự không nhìn mà em muốn tôi phải làm sao? Với lại bình thường em cứ như người mắc chứng phô dâm ấy, sao bây giờ lại bảo thủ thế?”
“Anh nói gì cơ! Em giống người mắc chứng phô dâm lúc nào!”
Hiyori đang hậm hực trông chẳng khác gì một con chó Pomeranian yếu xìu nhưng tính tình cục súc đang sủa nhặng lên với người ta.
“Trước mặt người khác thì cứ đòi vạch bụng ra, ăn mặc thì hở hang, thế không phải à?”
“Không phải đồ ngốc này!”
“Em nói gì cơ nhóc?”
“Gì!”
Ừm ừm. Đang tạo tình huống quá hoàn hảo để tôi ra tay đây mà.
Không đáp lễ thì đúng là không phải đạo.
Nghĩ vậy, tôi tóm lấy gáy cô nhóc, bắt cô nhóc cúi gập người xuống.
“Á...!?”
Hiyori thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi, nửa thân trên vô lực đổ gục xuống đùi tôi...
Luồn tay xuống dưới nách Hiyori và giữ chặt, tôi đưa tay về phía mông cô nhóc.
Bốp-!
Tiếng vang chát chúa cùng với cặp mông nảy lên hiện rõ mồn một.
Chiếc quần đùi bó sát kết hợp hoàn hảo với vòng ba tạo nên một cảm giác vô cùng gợi tình, nếu lúc này mà tôi "lên" thì chắc Hiyori sẽ nhận ra mất.
“Sao lại đánh em! Bỏ ra!”
Để trấn an cô nhóc đang gào thét, tôi lại vung tay thêm một lần nữa, mạnh hơn lúc nãy một chút.
Chát-!
“Á á!”
Cô nhóc vùng vẫy, hai chân đan chéo vào nhau loạn xạ.
Có vẻ hơi đau rồi đây.
Âm thanh nghe sướng tai quá làm tôi cứ muốn đánh mãi.
Trò spanking này đáng lẽ phải làm với Renka mới đúng...
“Em định leo lên đầu lên cổ tôi ngồi đấy à?”
“Em làm gì sai chứ!”
“Không làm gì sai á?”
“Không!”
“Gọi tôi là đồ ngốc cũng không sai à?”
“Em chỉ nói sự thật thôi mà...!”
Chát-!
“Á á á! Em sai rồi...! Em sai rồi...!”
Phải ăn đòn mới chịu nhận sai cơ.
Câu tục ngữ "thương cho roi cho vọt" quả không sai.
Nghe giọng Hiyori hơi mếu máo, tôi hỏi.
“Đau à?”
“Đau...! Đừng đánh nữa...!”
“Dừng lại nhé?”
“Vâng...”
Bộp.
“Hức...!”
Vừa đặt lòng bàn tay lên mông như chuẩn bị đánh tiếp, toàn thân Hiyori liền giật thót.
Bật cười trước dáng vẻ đó, tôi làm ngược lại hoàn toàn với lúc nãy, bắt đầu vỗ nh
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
