Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thợ Săn Yandere Của Thế Giới Đảo Ngược

(Đang ra)

Thợ Săn Yandere Của Thế Giới Đảo Ngược

Naega Geurin Girin Geurim

Trước sự chấp niệm bất thường của cô bạn thanh mai trúc mã, cả cơ thể lẫn tâm hồn anh đều dần trở nên hoang phế...

100 106

Vĩnh biệt nhé, hỡi những kẻ từng bạc bẽo với chúng tôi

(Hoàn thành)

Vĩnh biệt nhé, hỡi những kẻ từng bạc bẽo với chúng tôi

Nakanishi Kanae

Vào đêm hạ chí, Mei đã thực hiện nghi thức thành công. Kể từ đó, mỗi ngày một người, Mei mượn sức mạnh của thần linh, cùng với Shiori lần lượt đoạt mạng những kẻ có liên quan đến cái chết của chị gái.

9 22

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

(Đang ra)

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

Yoshino Yuu

Cuộc sống dị giới tràn ngập tình yêu, tiếng cười (và cả sự điên loạn) của "Bộ tứ Menhera" chính thức bắt đầu!

11 28

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

367 1302

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

567 1391

Web Novel - Chương 408: Chiếc quần ướt

Chương 408: Chiếc quần ướt

Dù Hiyori đã thay sang chiếc quần đùi của tôi, nhưng em ấy vẫn đang mặc chiếc áo hai dây.

Vì vậy, tôi đưa cho Hiyori chiếc áo cardigan cỡ lớn như đã nói lúc nãy, và em ấy ngoan ngoãn mặc nó vào dù miệng vẫn lầm bầm càu nhàu gì đó.

Lên xe, tôi nhìn Hiyori rồi làm động tác giả như đang kéo khóa áo lên tận ngực mình.

“Bảo thủ quá đi.”

Hiyori lầm bầm như thế rồi cũng cài cúc áo cardigan lại đàng hoàng.

Dù áo rộng nhưng đường nét phần ngực trên vẫn lấp ló lộ ra. Dẫu vậy, nghĩ rằng thế này vẫn còn tốt chán so với lúc nãy, tôi hờ hững đáp.

“Là do em quá phóng khoáng thì có.”

“Phóng khoáng thì có sao đâu chứ.”

“Tôi đã nói là 'quá' rồi mà. Hơi lố rồi đấy.”

“Quá đà một chút chẳng phải cũng tốt sao?”

“Tốt ở chỗ nào?”

“Tốt cho tiền bối chứ sao.”

Lại nữa rồi, vì không được chạm vào nên mới hành xử táo bạo thế này đây.

Rõ ràng là chỉ cần chạm nhẹ vào cái vùng xương chậu thậm chí còn chẳng có lấy một sợi dây quần lót kia thôi là em ấy sẽ co rúm người lại ngay cho xem.

Bật cười trước những lời lẽ ranh mãnh của Hiyori, tôi khởi động xe và lái hướng ra khu trung tâm.

“Chúng ta đi đâu trước đây? Tiệm làm tóc nhé?”

Hiyori cất tiếng hỏi khi vừa bước xuống tại bãi đỗ xe công cộng.

Tôi lặng lẽ gật đầu rồi đáp.

“Cứ vậy đi.”

“Tiền bối có chỗ nào hay đi không?”

“Không. Chẳng có chỗ nào đặc biệt cả.”

“Vậy thì đến tiệm làm tóc em biết đi. Gần đây thôi.”

“Biết rồi.”

Thấy tôi sảng khoái đồng ý, Hiyori cười tủm tỉm, nhưng rồi lại nhăn mặt khi nhìn xuống bộ trang phục của mình.

Chiếc quần đùi lủng lẳng đầy túi... trông như đồ bán ở chợ trời, kết hợp cùng chiếc áo cardigan form rộng màu be.

Sự lệch pha về màu sắc và kích cỡ tạo ra cảm giác vô cùng lạc quẻ, có vẻ như em ấy chẳng ưng ý chút nào.

“Gu thời trang thảm họa quá đi.”

Hiyori bĩu môi nói.

Giọng điệu chứa đầy sự bất mãn.

Tôi vỗ nhẹ vào lưng em ấy.

“Không sao đâu.”

“Sao lại không sao?”

“Chẳng ai thèm nhìn em đâu.”

“Làm gì có chuyện đó?”

Nói xong, Hiyori không hề giảm tốc độ bước đi mà đưa hai lòng bàn tay lên đỡ lấy cằm mình.

Một hành động tựa như bông hoa đang nở rộ, như thể đang tự tán thưởng nhan sắc của chính mình vậy.

Cái tội lớn nhất là em ấy thừa biết mình xinh đẹp.

Bốp.

Tôi dùng lực cổ tay búng nhẹ vào cọng tóc ngốc của cô nàng Hiyori đang ngập tràn sự tự tin kia. Em ấy khựng lại, đưa tay lên ôm lấy đỉnh đầu, còn tôi thì đứng nhìn.

Biểu cảm nhăn nhó nũng nịu đó, kết hợp với khuôn mặt kia, trông thật sự rất xinh đẹp.

Hôm nay vẻ tươi tắn của em ấy lại càng nổi bật hơn ngày thường, khiến tôi có cảm giác như một cơn gió xuân đang mơn man thổi mạnh trong lòng.

Đã thế này rồi, hay là hôm nay tiến thẳng đến khách sạn tình yêu luôn nhỉ.

Đang cố kìm nén sự cám dỗ đó, tôi chợt để ý thấy một tiệm làm tóc nằm ở khoảng giữa khu nhà thương mại nên đưa tay chỉ vào.

“Chỗ kia à?”

“Không ạ. Phải đi thêm khoảng hai dãy nhà nữa cơ.”

“Chỗ đó trông cũng được mà.”

“Có thể là vậy, nhưng làm tóc thì phải đến chỗ quen mới được.”

“Vì thợ cắt tóc à?”

“Vâng. Thợ ở đó rất hiểu gu của em.”

“Nhưng đâu có hiểu gu của tôi.”

“Thì từ giờ làm cho họ hiểu là được chứ gì.”

Tiêm nhiễm gu của mình sao?

Hừm hừm. Một câu nói mang tính kích thích nửa thân dưới đấy.

Quả nhiên Hiyori rất biết cách làm người khác nứng lên mà.

“Tiền bối thấy chỗ kia không?”

Vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã thấy tiệm làm tóc mà Hiyori nhắc đến nằm trên tầng 2 của một tòa nhà sang trọng.

“Chỗ này khá lớn đấy. Không đặt trước thì phải đợi đúng không?”

“Bây giờ đang là giờ lỡ cỡ nên chắc không sao đâu. Nếu đông thì đợi một chút là được. Tiền bối định cắt hết tóc mái luôn à?”

“Ừ.”

“Vậy để em nói với thợ cho. Em có kiểu tóc này muốn thử.”

Cái điệu bộ nói về tóc của tôi mà cứ như tóc của mình ấy, thật cạn lời.

Nhưng tôi cũng tò mò xem Hiyori đang nghĩ gì, nên tạm thời cứ chiều theo ý em ấy vậy.

“Tùy em.”

Vừa bước lên tiệm làm tóc, Hiyori đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ người thợ.

“Cô đến rồi đấy à, cô Asahina?”

Khách quen thì biết họ là chuyện bình thường, nhưng nhìn vẻ mặt rạng rỡ của các nhân viên, có vẻ như em ấy rất được lòng mọi người ở đây.

Dù sao thì Hiyori cũng là kiểu người mà ai cũng dễ mến mà.

“Cháu chào mọi người ạ.”

Không biết có phải hôm nay tâm trạng đang tốt hay không mà Hiyori cất giọng chào khá cao, rồi đưa mắt nhìn quanh tiệm.

Thấy trong không gian rộng lớn này chỉ có lác đác vài vị khách, em ấy lên tiếng.

“Bây giờ cắt luôn được không ạ?”

“Được chứ. Lịch đặt trước tận 1 tiếng nữa mới có nên bây giờ làm được ngay. Xin chào cậu.”

Người thợ đang nói chuyện với Hiyori đột nhiên quay sang nở nụ cười tươi rói với tôi.

Không biết đó là nụ cười công nghiệp hay xuất phát từ sự chân thành, nhưng quả thật rất chuyên nghiệp.

“Cả hai người đều cắt tóc ạ?”

Hiyori gật đầu đáp lại câu hỏi của người thợ, rồi theo sự hướng dẫn của cô ấy, cùng tôi ngồi vào ghế.

Nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn trước mặt, khi tấm khăn choàng cắt tóc vừa được quấn quanh cổ, tôi định mở miệng đưa ra vài yêu cầu đơn giản.

Nhưng Hiyori ngồi bên cạnh đã nhanh nhảu lên tiếng trước, khiến tôi đành ngậm miệng lại.

Chắc em ấy sẽ biết cách yêu cầu cắt sao cho đẹp thôi.

Tự nhủ cứ nghĩ thoáng cho nhẹ đầu, tôi rút điện thoại ra trong lúc hai người họ vẫn đang say sưa thảo luận.

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi mà vẫn chưa thấy Miyuki liên lạc.

Bảo là ngày đầu kỳ nghỉ nên sẽ ngủ một giấc thật đã, có vẻ như đến giờ cô nàng vẫn đang ngủ say sưa.

Tưởng tượng cảnh cô nàng gác một chân ra ngoài chăn ngủ say tít thò lò, tôi bất giác muốn bật cười.

Hôm qua trời nóng bức như vậy, không biết cô nàng có sao không?

Nhà cô nàng lại chẳng có điều hòa... Thật đáng lo.

“Tiền bối để tóc hai bên dài ra một chút sẽ hợp hơn là cạo sát đấy.”

Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, Hiyori đã kết thúc cuộc trò chuyện với người thợ từ lúc nào và quay sang nói với tôi.

Tôi chậm rãi gật đầu. Khi người thợ bắt đầu chuẩn bị cắt, tôi để lại một tin nhắn cho Miyuki rồi cất điện thoại vào trong lớp khăn choàng.

“Nhiệt độ nước thế này được chưa ạ?”

Dòng nước ấm áp xối lên da đầu, cùng với bàn tay của nhân viên đang xoa bóp nhẹ nhàng khiến cơ thể tôi trở nên thư thái, rã rời.

Giọng nói êm ái lọt vào tai nghe thật sự rất kích thích, tôi đang nghiêm túc cân nhắc xem sau này có nên bắt Renka đóng vai tình huống thế này không.

“Được rồi ạ.”

Cho đến khi tôi gội đầu và sấy khô xong, Hiyori vẫn chưa cắt xong.

Nghe nói tóc con gái có rất nhiều thứ phải chăm chút, với Hiyori thì chắc chắn lại càng cầu kỳ hơn.

Lén thanh toán trước cho cả hai rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa phía sau, tôi lại lấy điện thoại ra kiểm tra.

[Xin lỗi nhé. Tớ vừa mới dậy.]

Tin nhắn của Miyuki được gửi đến từ 2 phút trước.

Tầm này chắc cô nàng vẫn đang lăn lộn lười biếng trên giường đây.

Vắt chéo một chân, tôi gõ màn hình gửi tin nhắn đáp lại.

[Có gì đâu mà xin lỗi? Cậu ngủ đến tận giờ này luôn à?]

[Ừ.]

[Sao thế?]

[Ngày đầu kỳ nghỉ nên tớ ngủ nướng một chút. Hôm qua cũng mệt nữa. Matsuda-kun dậy lúc nào thế?]

[Khoảng 1 tiếng trước.]

[Gì chứ. Cậu cũng ngủ nhiều mà.]

[Nhưng đâu bằng cậu.]

[Hôm qua cậu ngủ lúc mấy giờ?]

[Ai biết? Chắc tầm nửa đêm?]

[Tớ ngủ lúc hai giờ sáng lận.]

[Thế là cậu thắng à?]

[Ừ.]

Một trò đùa trẻ con nhưng lại mang đến cảm giác ngây ngô, dễ thương.

Kể từ sau chuyến dã ngoại, khía cạnh này của Miyuki đang dần bộc lộ rõ hơn, là do ảnh hưởng từ Hiyori sao?

Chắc là vậy rồi.

[Giỏi lắm.]

[Đúng không?]

[Ừ. Hôm nay cậu làm gì?]

[Từ hôm nay tớ phải về nhà bà nội.]

[Trước đó đâu có nghe cậu nói.]

[Hôm qua đột nhiên mới quyết định vậy.]

Bỏ lại người yêu để đi xa sao?

Cái này mà đổi giới tính thì đúng chuẩn motif kinh điển của thể loại NTR rồi còn gì...

Trong lúc Miyuki về quê, tôi ở đây bị Hiyori hành hạ đến mức tơi bời rồi bị thuần hóa...

Miyuki trở về, bàng hoàng khi thấy tôi đã nhuộm tóc và tắm nắng đen nhẻm... Một viễn cảnh như thế bất chợt xẹt qua đầu tôi.

Cơ mà cái này chẳng nứng chút nào.

Bên mảng ngôn tình nữ giới thì không chừng lại có nhu cầu cho thể loại này đấy, nhưng DokiAka là game hướng nam, nên phải suy nghĩ cho phù hợp mới được.

[Cậu định ở đó đến bao giờ?]

[Chỉ ngủ lại một đêm rồi về thôi. Matsuda-kun cũng đi cùng nhé.]

[Tớ á?]

[Ừ. Cậu thấy áp lực à?]

[Không hẳn là áp lực, nhưng nếu tớ đến đó thì bà nội và mọi người có thể sẽ thấy không thoải mái.]

[Không đâu. Cả ông và bà đều muốn gặp Matsuda-kun mà.]

Kể chuyện của tôi cho cả ông bà nghe luôn rồi sao?

Không, chuyện đó thì cũng bình thường thôi, nhưng nhắc đến mức khiến họ tò mò muốn gặp thì đúng là ngoài dự đoán.

Lời Miyuki nói thì chắc chắn không phải là nói suông rồi.

Thế này thì chắc phải đến thăm thật rồi, không ngờ trong lúc tôi không để ý, Miyuki đã giăng tơ nhện khắp nơi thế này.

[Ngày mai đi ngay thì hơi vội, để lần sau hai đứa mình âm thầm đến thăm nhé.]

[Hai đứa mình á?]

[Ừ.]

[Tớ biết rồi. Tớ đi tắm đây nhé?]

[Ừ.]

Gửi kèm một nhãn dán chú thỏ trắng ôm trái tim, Miyuki kết thúc cuộc trò chuyện với tôi.

Tưởng tượng cảnh cô nàng mặc đồ ngủ lững thững bước vào phòng tắm, khóe môi tôi khẽ nhếch lên. Chợt nhận ra chỗ Hiyori ngồi nãy giờ đã trống không, tôi nghiêng đầu thắc mắc.

Đang ngó nghiêng xung quanh xem có phải em ấy đi gội đầu rồi không thì...

“Tiền bối làm gì thế?”

Hiyori từ phía sau ghế sofa thò hẳn đầu vào sát rạt khiến tôi giật nảy mình.

“Hết hồn... Xong rồi à?”

“Sấy khô nữa là xong ạ. Em hỏi tiền bối đang làm gì cơ mà?”

Dù tôi có kém khoản làm nhiều việc cùng lúc đi chăng nữa thì thế này cũng lén lút quá rồi đấy?

Có phải ăn trộm đâu cơ chứ... Rõ ràng là cố tình rình xem tôi đang làm gì đây mà.

“Nhắn tin với Miyuki.”

“Sao không nhắn với em?”

“Em đang ở ngay đây còn gì. Đừng có vô lý.”

“Thấy ghét thật đấy.”

“Ghét chỗ nào?”

“Tất cả.”

Hiyori càu nhàu rồi theo sự hướng dẫn của người thợ, ngồi lại vào ghế.

Ánh mắt em ấy trừng trừng nhìn tôi qua tấm gương.

Cái điệu bộ như đang muốn giám sát xem tôi làm gì trông cũng thú vị phết.

Hiyori cứ nhìn chằm chằm vào tôi như thế cho đến khi tạo kiểu tóc xong.

Tóc mái và tóc hai bên được tỉa đi một chút, độ dài tóc phía sau hình như cũng ngắn lại thì phải?

Vốn dĩ tóc em ấy đã rất dài nên nhìn không rõ sự khác biệt lắm, nhưng ít nhất thì tôi cũng nhận ra trông nó đã gọn gàng hơn.

“Tiền bối thanh toán trước rồi à?”

Hiyori hỏi sau khi nói chuyện với người thợ ở quầy thanh toán và quay lại.

Tôi dửng dưng gật đầu đáp.

“Ừ.”

“Lúc nào thế?”

“Lúc tôi làm xong.”

“Vậy để em bao bữa ăn nhé.”

“Sao cũng được.”

“Tóc em thế nào?”

“Tóc em á? Hay tóc tôi?”

“Tóc em cơ.”

“Gọn gàng hơn rồi đấy.”

“Tiền bối cũng vậy. Nhưng sao không bảo họ vuốt sáp cho. Vuốt phồng phần tóc trên đỉnh đầu lên chắc sẽ đẹp hơn đấy.”

“Hôm nay gió to mà. Nó tự phồng lên thôi.”

“Tiền bối thấy phiền chứ gì? Sao không bảo thở cũng phiền luôn đi.”

“Đừng có làm quá lên.”

Vừa đấu khẩu với Hiyori vừa bước ra khỏi tiệm làm tóc và lên thang máy, tôi chợt nhận ra chiếc quần của em ấy đã tụt xuống một chút khỏi phần xương chậu.

Dù đã buộc dây rất chặt nhưng vì kích cỡ quá rộng nên có vẻ nó đã bị tuột xuống lúc em ấy ngồi.

“Quần em tụt rồi kìa.”

“Thì sao.”

Vừa bị nhắc nhở là em ấy lại cộc cằn đáp trả.

Ghen tuông từ lúc tôi bảo đang nhắn tin với Miyuki cơ đấy, thật nực cười.

Cười thầm trong bụng, tôi lén tiến lại gần Hiyori đang quay lưng về phía tôi và nhìn ra cửa thang máy, đặt tay lên xương chậu em ấy rồi nắm lấy cạp quần.

Sau đó, trước khi em ấy kịp nói gì, tôi đã kéo tuột chiếc quần lên tận eo.

Có vẻ như đã phần nào quen với những đụng chạm của tôi, Hiyori tuy có giật mình nhưng không đến mức co rúm người lại như lúc ở nhà ban nãy.

Thế nhưng, câu nói thốt ra ngay sau đó của tôi lại khiến em ấy giật nảy mình và lộ rõ vẻ bối rối.

“Cảm giác như chẳng nắm trúng cái gì bên trong thì phải.”

“C-Cái gì cơ?”

Biểu cảm thành thật y như kẻ trộm có tật giật mình vậy.

Quả nhiên là không mặc quần lót thật rồi. Nếu làm Hiyori hưng phấn ngay lúc này thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?

Quần màu kaki chứ không phải màu đen nên chắc chắn sẽ lộ rõ lắm đây...

Tôi không muốn cho kẻ khác nhìn thấy đâu, nên lát nữa vào trong xe phải kiểm tra thử mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!