Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sau khi xuyên sách, cô ấy đã đắc tội nam chính

(Đang ra)

Sau khi xuyên sách, cô ấy đã đắc tội nam chính

天使在身边

① Mở đầu nữ chính bị ép mất đi sự trong trắng, từ đó căm ghét nam chính. ② Nam chính không có tình cảm với nữ chính, tiếp xúc thân xác chỉ để đoạt lại vật phẩm đã mất.

21 58

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

(Đang ra)

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

Yoshino Yuu

Cuộc sống dị giới tràn ngập tình yêu, tiếng cười (và cả sự điên loạn) của "Bộ tứ Menhera" chính thức bắt đầu!

9 26

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

351 1273

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

533 1343

Web Novel - Chương 346: Cô nàng ngỗ ngược gặp trên phố (2)

Chương 346: Cô nàng ngỗ ngược gặp trên phố (2)

Sự kiện kiểu này là một cliche cực kỳ phổ biến trong các bộ Love Comedy.

Thường thì khi nữ chính sắp bị một gã tán tỉnh vô duyên nào đó lôi đi, nam chính sẽ tình cờ chứng kiến, ra tay nghĩa hiệp giải quyết tình huống, và nữ chính sẽ cảm ơn rồi tăng độ hảo cảm với nam chính.

Nhưng tình huống của Hiyori lại hơi khác một chút.

Kẻ đang chặn đường em ấy không phải là người bình thường, mà là một Host (Trai bao).

Dù không có bằng chứng cụ thể, nhưng nhìn cách ăn mặc và kiểu tóc... chắc chắn gã làm nghề đó.

“Đi uống cà phê với anh một lần thôi. Thật sự chỉ một lần thôi mà.”

“Nhưng tôi không thích?”

“Anh xin em đấy, nha?”

“Ư... Không thích.”

Hiyori nhăn mặt khó chịu trước gã đàn ông đang bám dai như đỉa.

Bị từ chối thẳng thừng thế kia thì cũng phải biết tự ái chứ, vậy mà gã Host vẫn cứ bám lấy Hiyori một cách hèn mạt.

Nếu cứ nghĩ rằng "Thấy phiền quá thì cứ đi ăn đại một bữa cho xong chuyện..." thì có thể sẽ rước họa vào thân.

Bọn chúng rất dẻo miệng, lại còn có khuôn mặt đẹp trai làm vốn, nên dù ấn tượng ban đầu có tồi tệ đến đâu, chỉ cần trò chuyện vài lần là nhiều người sẽ thay đổi suy nghĩ.

Dính vào Host thì cuộc đời coi như xuống dốc không phanh.

Bọn chúng thường bắt đầu bằng chiêu trò "Honne" (Tâm sự mỏng), dùng đủ mọi cách để tận tình chăm sóc, dụ dỗ phụ nữ, và kết cục thường chẳng mấy tốt đẹp.

Chúng sẽ khiến phụ nữ mắc nợ, ép họ phải làm việc trong các tụ điểm giải trí người lớn, hoặc bán dâm trên phố để kiếm tiền, từ đó kéo họ vào vũng bùn không lối thoát.

Tất nhiên, một kẻ cũng dùng đủ mọi cách để tán tỉnh các nữ chính như tôi thì lấy tư cách gì mà chửi rủa bọn chúng, nhưng ít ra tôi vẫn tốt gấp ngàn lần cái bọn lợi dụng phụ nữ để kiếm tiền.

Đừng có mà đem ra so sánh.

Dù sao thì có vẻ gã đó đang định biến Hiyori thành mục tiêu "Honne" của mình.

Hoặc cũng có thể gã thực sự muốn chiếm đoạt một cô gái xinh đẹp hơn hẳn người bình thường như em ấy.

Tất nhiên tôi không đời nào nghĩ Hiyori sẽ sa ngã trước một gã như thế, nhưng chỉ việc em ấy dính líu đến Host thôi cũng đủ làm tôi sôi máu rồi.

Tôi cau mày, tiến lại gần gã Host và Hiyori đang giằng co.

“Em có bạn đi cùng à? Vậy anh mua cho cả bạn em luôn. Em thích bánh phô mai đúng không?”

“A thật tình...! Đã bảo không thích rồi sao cứ... Ơ?”

Đang tỏ vẻ chán ghét, em ấy chợt mở to mắt khi thấy tôi tiến đến bên cạnh.

Như để xác nhận xem tôi có phải là thật hay không, em ấy chớp chớp hàng lông mi dài vài cái rồi khuôn mặt bừng sáng.

“Matsu-Ken!”

Cái biệt danh rút gọn từ Matsu-Matsu-Ken nghe thật cạn lời.

Mà giờ em ấy còn chẳng thèm gọi tôi là Tiền bối nữa.

Tất nhiên là tôi cũng thấy vui, vả lại chắc em ấy làm thế để cho gã Host thấy chúng tôi rất thân thiết nên tôi sẽ bỏ qua.

“Em làm gì ở đây thế?”

Tôi nhìn luân phiên giữa gã Host và Hiyori rồi hỏi.

Hiyori nép sát vào người tôi rồi đáp.

“Em bị gã Host này tán tỉnh. Chắc gã định bán em vào phố đèn đỏ đấy.”

Có vẻ Hiyori cũng nắm được những đặc điểm cơ bản của Host.

Nhưng em có cần phải nói thẳng toẹt ra trước mặt đương sự thế không?

Chắc có người để nương tựa nên em ấy mới mạnh miệng thế.

“Bá, bán gì chứ... Anh thực sự không có ý đó mà...?”

Bị Hiyori nói thẳng mặt, gã Host có vẻ bối rối nên nói lắp bắp.

Tôi chen vào giữa gã Host và Hiyori, hơi cụp mắt xuống nhìn gã.

“Đi đi.”

“Đúng rồi, đi đi.”

Hiyori thò đầu ra từ phía sau lưng tôi hùa theo, khiến tôi suýt bật cười nhưng đã cố gắng kìm lại được.

Gã đó tuy khá cao nhưng vẫn thấp hơn tôi, và sự chênh lệch về vóc dáng là rất rõ ràng.

Chắc gã cảm thấy bị áp đảo?

Gã Host nhăn nhó như nhai phải phân, giơ một tay lên làm cử chỉ nhượng bộ rồi quay lưng bỏ đi.

Người bình thường thì không nói làm gì, đằng này một gã Host lại dám tiếp cận Hiyori...

Tao nhớ mặt mày rồi đấy. Khi mọi chuyện kết thúc, tao sẽ hủy hoại cuộc đời mày đến mức mày chỉ muốn chết đi cho xong.

“Hà... Gã bám dai như đỉa làm em mệt chết đi được.”

Hiyori lẩm bẩm nhìn theo bóng gã Host đang khuất dần.

Tôi nhìn quanh một lượt rồi nhìn thẳng vào em ấy, nói.

“Ở đây cũng đâu có nhiều khu vui chơi giải trí, chắc em xui xẻo nên mới đụng phải gã.”

“Đúng vậy. Chắc hôm nay em xui rồi. À không... Là may mắn mới đúng chứ nhỉ?”

Nói rồi Hiyori ngước lên nhìn tôi chằm chằm.

Có vẻ em ấy nghĩ mình thật may mắn khi tôi xuất hiện đúng lúc em ấy đang gặp rắc rối.

Tôi nhìn ánh mắt chan chứa sự biết ơn của Hiyori, rồi lướt qua trang phục của em ấy và tặc lưỡi "Chậc...".

“Em thay quần áo lúc nào thế?”

“Em để sẵn quần áo thường ngày trong tủ đồ rồi.”

“Sao váy ngắn thế? Ăn mặc cho đàng hoàng vào. Cứ ăn mặc hớ hênh thế này bảo sao mấy gã ất ơ không dễ dàng tiếp cận em.”

“Á sao anh lại cằn nhằn nữa rồi...! Với một người vừa trải qua chuyện tồi tệ sao...!”

“Đáng bị cằn nhằn thì tôi mới cằn nhằn chứ. Lúc đến quán cà phê em cũng toàn mặc váy, ở nhà không có quần à?”

“Có chứ.”

“Thế thì mặc quần vào.”

“Để em suy nghĩ đã.”

“Khỏi suy nghĩ, cứ mặc vào đi. Mà em không định cảm ơn tôi à?”

“Đang định cảm ơn thì Tiền bối cứ cằn nhằn mãi làm em hết muốn nói rồi.”

“Thế thì đừng nói nữa.”

“Em đùa thôi. Cảm ơn anh đã cứu em nhé.”

Lời nói chân thành của Hiyori.

Tôi né tránh ánh mắt long lanh đầy áp lực của em ấy rồi nói.

“Lúc nãy thì ăn nói trống không, giờ lại dùng kính ngữ rồi à?”

“Lúc nãy em làm thế để tạo cảm giác thân thiết, nhằm đuổi gã đó đi cho nhanh mà. Anh không biết à?”

“Tôi biết chứ.”

“Trông anh có vẻ không biết gì cả mà? Tiền bối ngốc thật đấy.”

Em ấy bảo tôi giả vờ đấy.

Em thích sự mới mẻ này hơn là cái kiểu cợt nhả của gã Host vừa bỏ chạy kia mà.

Nói đơn giản là trúng tim đen rồi chứ gì. Không phải thì thôi.

“Em định làm gì ở đây? Lại đi gặp bạn à?”

“Vâng.”

Hiyori của chúng ta đúng là... quan hệ rộng thật.

Chắc chẳng bao giờ thấy buồn chán đâu. Nên em ấy mới không thèm nhắn tin hay gọi điện cho tôi sao?

“Mitsushima đâu? Hai đứa lúc nào cũng dính lấy nhau cơ mà.”

“Nhà bọn em ở khác hướng, với lại bọn em hẹn gặp nhau ở điểm hẹn rồi. Còn Tiền bối làm gì ở đây thế?”

“Tôi định mua board game hay máy chơi game gì đó.”

“Á thật ạ? Em biết cửa hàng bán board game ở đâu đấy, để em dẫn anh đi nhé?”

“Không đi gặp bạn à?”

“Có chứ, nhưng vẫn còn nhiều thời gian mà.”

“Vậy thì đi cùng đi.”

“Được thôi. Cứ tin tưởng đi theo em. Em không bắt cóc anh đâu nên đừng lo.”

Tôi lại mong em bắt cóc tôi quá cơ.

Cái viễn cảnh bị ăn thịt chắc kích thích lắm đây.

Nuốt lại câu nói đó vào trong, tôi sải bước cùng Hiyori đang cười hì hì như một đứa trẻ tinh nghịch, hướng về phía cửa hàng.

“Machi Koro! Trò này vui lắm nè.”

Em ấy chỉ vào một trò chơi quản lý giống Monopoly dành cho 2 đến 4 người.

Dù số lượng người chơi đề xuất là 4 nhưng 2 người vẫn chơi được, dùng trò này để mời Renka và Chinami đến nhà, thu hẹp khoảng cách với Miyuki cũng khả thi đấy.

Không có trò nào chơi được 5, 6 người à?

Sau này tôi còn phải kéo cả Hiyori, và nếu được thì cả Miho vào nữa, nên tôi muốn tìm trò nào nhiều người chơi được cơ.

“Trò này là tìm Ma Sói à? Trò này cũng vui, Hanabi với Halli Galli cũng nhẹ nhàng dễ chơi...”

Hiyori nhìn lướt qua những hộp board game xếp thành hàng dài, ríu rít nói chuyện với vẻ đầy phấn khích.

Vốn dĩ em ấy đã nói nhiều rồi, nhưng hôm nay còn nói nhiều hơn bình thường, có lẽ vì lúc nãy tôi đã ra dáng đàn anh bảo vệ em ấy khỏi gã Host, và còn chân thành quan tâm đến em ấy dù có hơi bảo thủ, nên độ hảo cảm đã tăng lên đáng kể.

Tôi mua vài trò do Hiyori giới thiệu, rồi cùng em ấy đang vui vẻ ra khỏi cửa hàng.

“Giờ anh về luôn ạ?”

“Không. Tôi định mua thêm một cái máy chơi game cầm tay nữa.”

“Máy chơi game cầm tay á? Anh thích chơi game ạ?”

“Cũng không hẳn là thích, nhưng nghe nói trò Khu rừng của các loài động vật gì đó vui lắm nên tôi định chơi thử.”

“Khu rừng của các loài động vật á? Anh chưa chơi bao giờ ạ?”

“Em chơi rồi à?”

“Vâng. Dù không thường xuyên nhưng thỉnh thoảng em vẫn chơi cùng bạn bè.”

“Bây giờ vẫn chơi à?”

“Vâng.”

Thế thì nhất định phải mua rồi.

Nghe nói có thể ăn trộm đồ qua mạng được, mỗi lần Hiyori xấc xược tôi sẽ vào nhà em ấy cuỗm hết vật liệu đi mới được.

Tôi cùng Hiyori bước vào cửa hàng, mua hai máy chơi game và hai đĩa game.

Và Hiyori không hề thắc mắc tại sao tôi lại mua hai bộ.

Có vẻ em ấy đã đoán ra tôi định chơi cùng Miyuki.

Giá mà tôi biết em ấy đang nghĩ gì thì tốt biết mấy, nhưng biểu cảm của Hiyori quá đỗi ngây thơ nên tôi chẳng thể đọc vị được.

Hai tay xách hai túi đồ to bự bước ra khỏi cửa hàng, tôi hỏi.

“Giờ em đi à?”

“Dạ không. Vẫn chưa. Em định giúp Tiền bối tạo tài khoản xong rồi mới đi. Anh đâu biết tạo đúng không?”

“Có sách hướng dẫn mà.”

“Vừa đọc vừa làm thì đến bao giờ mới xong? Mau bật máy lên đưa em xem nào.”

“Ra xe làm không được à?”

“Vậy cũng được.”

Vừa trò chuyện rôm rả, tôi và Hiyori vừa lên chiếc xe đỗ ở bãi đỗ xe công cộng rồi bóc hộp máy chơi game.

Hiyori tạo tài khoản khá thành thạo.

Sau khi cho tôi xác nhận ngày tháng năm sinh và mã xác thực, em ấy tự ý đặt tên hiển thị cho tài khoản của tôi theo ý mình.

“Xong rồi.”

Tôi nhận lấy chiếc máy chơi game từ tay em ấy, nhìn dòng chữ [Chào mừng, Ken Ngốc Nghếch.] trên màn hình mà nhăn mặt.

“Cảm ơn thì cảm ơn thật... nhưng sao cái tên lại thế này?”

“Em thử đặt một cái tên cực kỳ phù hợp với Tiền bối đấy.”

“Cái này không đổi được đúng không?”

“Muốn đổi lúc nào chả được? Anh không thấy nút Đổi tên ở đây à?”

“À, ừ nhỉ.”

“Tính anh lúc nào cũng đủng đỉnh thế này à? Đồ ngốc, đồ ngốc.”

Hừm hừm... Bị Hiyori gọi là đồ ngốc mang lại một cảm giác thật mới mẻ.

“Chắc chắn là tôi thông minh hơn em rồi?”

“Em thấy anh ngốc hơn em thì có.”

“Thi giữa kỳ cho tốt vào rồi hẵng nói.”

“Á sao anh lại nhắc chuyện đó nữa...! Muốn bị phạt không hả?”

Phạt đi. Làm ơn ăn thịt tôi đi.

“Em tự tin là phạt được tôi à?”

“Dạ không. Xong hết rồi nên em đi đây. Hẹn mai gặp lại nhé.”

Nói xong phần mình, em ấy liền mở cửa xuống xe.

Tôi vội vàng hạ kính ghế phụ xuống, cao giọng gọi.

“Này! Em đi đến đâu? Có xa không?”

“Không xa lắm... Anh định chở em đi ạ?”

“Ừ.”

“Gì vậy... Thế sao anh không nói trước khi em xuống xe.”

“Thế thì tự đi một mình đi.”

“Á không chịu đâu...! Em đi.”

Hiyori làm nũng bằng giọng điệu nũng nịu, lạch bạch chạy lại rồi mở cửa xe.

Sự kiện hôm nay tuy khá tiêu chuẩn, nhưng nhờ tính cách của Hiyori mà mọi chuyện trôi qua thật chóng vánh.

Giá mà được ở bên em ấy thêm chút nữa thì tốt biết mấy... Hay là tôi cứ mặt dày đi chơi cùng em ấy luôn nhỉ?

Đang mải suy nghĩ thì,

“Ra đường lớn đi thẳng, đến ngã tư thì rẽ trái!”

Nghe lời chỉ đường dõng dạc của Hiyori, tôi vờ thở dài một hơi rồi nhả phanh tay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!