Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sau khi xuyên sách, cô ấy đã đắc tội nam chính

(Đang ra)

Sau khi xuyên sách, cô ấy đã đắc tội nam chính

天使在身边

① Mở đầu nữ chính bị ép mất đi sự trong trắng, từ đó căm ghét nam chính. ② Nam chính không có tình cảm với nữ chính, tiếp xúc thân xác chỉ để đoạt lại vật phẩm đã mất.

21 36

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

(Đang ra)

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

Yoshino Yuu

Cuộc sống dị giới tràn ngập tình yêu, tiếng cười (và cả sự điên loạn) của "Bộ tứ Menhera" chính thức bắt đầu!

9 26

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

351 1141

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

533 1343

Web Novel - Chương 319: Nghiệp Báo

Chương 319: Nghiệp Báo

Con mèo sau khi liếm sạch sành sanh hộp cá ngừ, liền kêu lên một tiếng "meo" đặc trưng như thể muốn nói lời cảm ơn Hiyori, rồi rời đi.

Dù con mèo đã biến mất, Hiyori vẫn đang ngồi xổm ở đó. Tôi lên tiếng.

“Ngủ à? Không dậy sao?”

“Tê chân quá... Kéo em dậy với.”

Hiyori run rẩy vươn tay vào khoảng không.

Tôi bước tới, cầm lấy chiếc ô thay cô nhóc, rồi nắm lấy cổ tay Hiyori kéo cô đứng dậy. Cô nhóc lảo đảo một chút rồi mỉm cười rạng rỡ.

“Cảm ơn anh. Em không nhúc nhích nổi nữa nên tiền bối cũng ở lại đây đi.”

“Cho đến khi hết tê chân à?”

“Vâng.”

“Tại sao tôi phải làm thế?”

“Vậy anh định bỏ mặc em mà đi à?”

“Đang muốn thế đây.”

“Quá đáng...”

Giả vờ ủ rũ một cách đáng ghét.

Đã trải qua vô số trò làm nũng của Miyuki và Renka, dăm ba cái diễn xuất tẹp nhẹp này không có tác dụng với tôi đâu.

Tôi đưa chiếc ô mình đang dùng cho Hiyori, rồi nâng ô của cô nhóc lên cao để che mưa và hỏi.

“Thích mèo à?”

“Không hẳn? Không ghét, cũng chẳng thích.”

“Thế sao lại cho nó ăn?”

“Tại nó cứ đứng im dầm mưa trông tội nghiệp quá.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Với lại trông nó có vẻ đói.”

“Nếu trông tôi có vẻ đói thì cô có mua cơm cho tôi không?”

“Tất nhiên rồi. Bù lại em phải thấy anh tội nghiệp cơ.”

Để Hiyori cảm thấy tôi tội nghiệp, chắc tôi phải thu nhỏ một nửa kích thước cơ thể hiện tại may ra mới được.

“Nhưng tiền bối làm gì ở đây vậy?”

Hiyori kéo mũ áo ra phía trước, để lộ đường nét khuôn mặt nhỏ nhắn của mình rồi hỏi. Tôi bật cười đáp.

“Ghé qua cửa hàng văn phòng phẩm rồi đang trên đường về.”

“Cái anh đang cầm trên tay á?”

“Ừ.”

“Ra vậy. Em mặc cái này được không?”

Có vẻ cô nhóc không tò mò lý do tại sao tôi lại mua những thứ này ở cửa hàng văn phòng phẩm.

Chắc nghĩ tôi mua để học thôi.

“Mặc thì được, nhưng giặt sạch rồi hẵng mang trả.”

“Giặt chung với quần áo của em nhé?”

Một câu nói đầy ẩn ý khiến cơ thể tôi theo bản năng giật thót một cái.

Thấy bộ dạng đó của tôi, Hiyori cười khúc khích, rồi tỏ vẻ thản nhiên như muốn bảo tôi cứ yên tâm.

“Em chỉ hỏi xem phải giặt tay hay giặt máy bình thường thôi mà.”

Hoàn toàn không có ý định hỏi như vậy mà... Thật cạn lời.

Mấy người hay đùa giỡn mấy câu nhạy cảm gián tiếp kiểu này, lên giường lại là những kẻ hay xấu hổ nhất cho xem.

Tôi sẽ đếm từng ngày chờ đến lúc đó.

“Giặt máy bình thường cũng được.”

“Em biết rồi. Nếu có thời gian, anh uống cà phê với bọn em không?”

Trong lòng thì muốn lắm, nhưng bây giờ phải quay về mới kịp giờ Miyuki tan học.

Tôi lắc đầu, liếc nhìn bộ đồng phục ướt sũng của Hiyori.

“Không. Tôi có việc rồi, không được đâu. Cô lo thay quần áo trước đi.”

“Không có đồ dự phòng thì thay kiểu gì ạ?”

“Mua một bộ đi. Đằng kia có cửa hàng quần áo bình dân kìa.”

“Mặc áo gió này cũng ổn mà.”

“Cứ mặc đồ ướt mãi thì...”

“Mặc lộn ngược lại là được.”

“Nghe lời chút đi.”

“Đang nghe đây ạ.”

Cái điệu bộ cãi nhem nhẻm với khuôn mặt tươi rói kia tuy đáng yêu thật, nhưng trong thâm tâm, tôi chỉ muốn bắt cô nhóc nằm sấp lên đùi mình rồi đánh đòn bôm bốp vào mông.

Cảm giác như đang chơi với một đứa trẻ bốn năm tuổi tò mò và cần được dạy dỗ vậy.

“Đừng có ngắt lời, nghe cho hết đi. Cứ mặc đồ ướt mãi thì sức đề kháng sẽ giảm đấy.”

“Giảm thì sao ạ?”

“Thì bị cảm chứ sao.”

“3 năm nay em chưa bị cảm lần nào nên không sao đâu.”

Đúng là một câu thoại cắm cờ (flag) chuẩn mực.

Khả năng cao là ngày mai Hiyori sẽ ốm liệt giường cho xem.

Nghĩ vậy, tôi đưa tay day trán, nói như thể bỏ cuộc.

“Được rồi... Biết rồi. Tôi đi đây, mai gặp.”

“Vâng. Anh đi đường cẩn thận nhé. Cảm ơn anh vì cái áo.”

Dù sao thì cũng chào hỏi rất đàng hoàng.

Thế nên mới không thể ghét được. Trong giọng điệu không có ác ý, chỉ toàn là thiện ý.

Tôi gật đầu qua loa rồi quay người bước ra khỏi con hẻm.

Đúng lúc đó,

Ào ào-!

Một chiếc xe tải chạy ở làn đường sát vỉa hè lướt qua, hất tung vũng nước đọng ở góc đường.

Chỉ trong chớp mắt, một làn nước như sóng vỗ ập tới, làm ướt sũng chiếc ô và cả nửa thân dưới của tôi.

Đứng thẫn thờ trước tai nạn không lường trước này, Hiyori vội vàng chạy tới hỏi.

“Anh không sao chứ...?”

Nghe vậy, tôi bừng tỉnh, kiểm tra lại những món đồ vừa mua ở cửa hàng văn phòng phẩm.

May mắn là nước không ngấm vào nhiều. Vở cũng được bọc nilon nên không sao...

Tôi giũ sạch nước bám trên bút chì kim và bút bi, gật đầu trong khi nghe những người xung quanh lớn tiếng chửi rủa chiếc xe tải đã chạy mất hút.

“Không sao.”

“Cùng đi chọn quần áo nhé...?”

Tình trạng này thì không thể lên xe được, đành phải vậy thôi.

Thở dài một hơi từ tận đáy lòng, tôi vừa tưởng tượng cảnh chinh phục vợ của gã tài xế xe tải, vừa uể oải quay sang nhìn Hiyori.

Đúng là một ngày xui xẻo.

Nhưng hãy nghĩ theo hướng tốt đẹp, tích cực lên nào.

Nên vui mừng vì có thêm một sự kiện để bồi đắp mối quan hệ với Hiyori mới phải.

“Ừ... Quyết định vậy đi.”

“... Cái gì thế kia?”

Chiếc quần thụng mà các ông bà lão hay mặc.

Thấy tôi mặc thứ đó và đứng ủ rũ, Miyuki ngẩn người ra một lúc.

Tôi tiến lại gần, đưa túi nilon cho cô ấy và đáp.

“Bị xe tải tạt nước mưa vào người.”

“Thật á...? Cậu không sao chứ?”

“Không, lạnh lắm.”

“Thế sao không vào trong xe ngồi mà lại đứng đây?”

“Để đợi cậu. Cậu bảo không có ô mà.”

“Mượn là được mà, sao cậu không nói... Dù sao cũng cảm ơn cậu. Tớ mang cái này lên phòng Hội học sinh cất một lát rồi xuống ngay.”

“Cứ từ từ thôi.”

Miyuki đáp lời, nhận lấy túi nilon rồi lao như bay về phía cầu thang.

Thấy tôi kêu lạnh mà cô ấy vội vã như vậy, trong lòng tôi dâng lên một niềm vui sướng.

Quả nhiên Miyuki là người mà tôi không thể không yêu.

Chẳng bao lâu sau, cô ấy chạy xuống và lập tức khoác tay tôi.

Đáng lẽ phải thở hổn hển, nhưng cô ấy không hề thở dốc mà chỉ thở gấp bằng mũi, trông thật đáng yêu.

Cùng Miyuki che chung một chiếc ô bước ra khỏi tòa nhà, tôi thấy cô ấy cứ liếc nhìn chiếc quần của mình.

Khóe miệng cô ấy giật giật, chắc là thấy buồn cười vì phong cách thời trang chẳng ăn nhập gì với chiếc áo sơ mi bên trên.

“Đừng có cười.”

“Tớ đâu có cười...? Cái này cậu tự chọn à?”

“Ừ.”

“Trông... sặc sỡ phết.”

Trái ngược với Hiyori cười thẳng vào mặt, Miyuki lại bọc đường cho lời nhận xét của mình.

Tôi cười khúc khích như thể đồng tình, nói.

“Thấy có vẻ thoải mái nên mua.”

“Trông cũng có vẻ thế thật. Nhưng bên trong quần cậu không mặc gì à?”

“Nếu thế thì nó đã đung đưa rồi chứ?”

“C, cái gì đung đưa cơ...!”

Biết tỏng rồi mà còn giả vờ.

Tôi cụng nhẹ đầu mình vào đầu Miyuki, người đang dần bộc lộ máu biến thái.

“Hôm nay cậu ngủ lại nhà tôi chứ?”

“Ừ. Trời mưa nên phải đi ăn ramen thôi.”

Quán ramen giờ đã hoàn toàn trở thành một phần của lịch trình rồi nhỉ.

“Ừ. Quyết định vậy đi.”

Thế là những sự cố lớn nhỏ đã khép lại, và ngày hôm sau, sau khi trải qua khoảng thời gian mặn nồng bên Miyuki.

Trái ngược với tôi đang tràn ngập mệt mỏi, Miyuki sau khi hút cạn tinh khí lại tràn trề sức sống đi đến phòng Hội học sinh, còn tôi thì rời khỏi lớp học nhàm chán như thường lệ để đi dạo quanh Học viện.

Mua bánh mì Soboro và sữa cho cô nàng bánh mì, chào hỏi qua loa với vài thành viên CLB Kendo đi ngang qua...

Cứ đi loanh quanh như vậy một lúc, tôi phát hiện Hiyori và Miho đang đi đến trường từ đằng xa.

Đúng là phải chịu khó đi lại thì mới gặp được các nữ chính. Hôm nay tôi lại một lần nữa cảm nhận được điều đó.

Đứng từ xa quan sát Hiyori, tôi thấy cô nhóc ngẩng cao đầu và hé mở miệng.

Cứ giữ nguyên tư thế đó một lúc như thể bị cỏ đuôi chó chọc vào mũi, rồi cô nhóc,

“Hắt xì...!”

Gập mạnh đầu và eo xuống, phun ra một tràng bọt nước xuống đất.

Hắt xì kiểu gì mà đáng yêu thế không biết. Có thể sánh ngang với Chinami luôn.

Mà đúng là không sai một ly so với dự đoán.

Tôi đã biết ngay từ lúc cô nhóc cắm cờ bảo không sao rồi mà.

Cú hắt xì mạnh mẽ thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Cô nhóc dùng khăn giấy Miho đưa để lau mũi và miệng, cười trừ ngượng ngùng, nhưng có vẻ chẳng thấy xấu hổ chút nào, bước chân không hề chậm lại mà cứ thong thả băng qua sân trường.

Chắc cô nhóc nghĩ đó là hiện tượng sinh lý tự nhiên... Lạc quan một cách thừa thãi.

Nhưng mà phần thưởng lại vứt toẹt xuống đất thế kia thì hơi phí.

Nếu xịt vào tôi, tôi tự tin là mình sẽ liếm sạch sành sanh.

Nghĩ đến những điều mất vệ sinh đó, tôi cố nhịn cười, công khai tiến lại gần Hiyori.

Vừa chạm mắt với tôi, cô nhóc liền giơ một cánh tay lên ngang vai như zombie rồi vẫy vẫy một cách chậm chạp.

Tiến đến sát bên cô nhóc, tôi ân cần đáp lại lời chào lễ phép của Miho, rồi cười toe toét với Hiyori.

“Tôi biết ngay là sẽ thế này mà.”

“Gì chứ...! Anh đến để trêu em đấy à...?”

Nhìn bộ dạng làm nũng với giọng mũi nghẹt cứng kia, tôi chỉ muốn ôm chầm lấy cô nhóc.

Cố gắng kìm nén sự bốc đồng đó, tôi nói.

“Nghiệp báo tích tụ kỹ quá nên giờ bùng nổ rồi đấy. Lần sau cẩn thận nhé.”

“Nghiệp báo gì chứ...! Đưa bánh mì đây cho em.”

“Muốn ăn thì xì tiền ra. 200 yên.”

“Cái đó của căn tin đúng không?”

“Đúng.”

“Bánh mì Soboro ở căn tin có 150 yên thôi mà?”

“Phí nhân công.”

“Á, cái gì vậy... Trẻ con quá đi...!”

Ngay cả cái điệu bộ nhăn nhó, vung vẩy cánh tay trong không trung như muốn dạy cho tôi một bài học cũng vô cùng xinh đẹp.

Nghĩ rằng chỉ nên trêu đến đây thôi, tôi nhét bánh mì Soboro và sữa vào tay Miho.

“Hai đứa chia nhau ăn đi. Asahina, em xuống phòng y tế trước giờ học đi, nhớ mặc áo ấm vào.”

Trước sự lo lắng chân thành của tôi, Hiyori định phản bác bỗng khựng lại rồi gật đầu.

“Biết rồi...”

“Đừng có nói trống không.”

“Vâng...”

Hoàn toàn không có ý định nghe lời tôi.

Renka của chúng ta... chắc đã vất vả lắm đây.

Với tính cách của Hiyori, nếu cơ thể mệt mỏi, chắc chắn cô nhóc sẽ thấy phiền phức và không chịu xuống phòng y tế.

Và Miho sẽ cằn nhằn, ép buộc kéo cô nhóc đi cho bằng được.

Hay là tôi lấy thuốc đưa cho cô nhóc trước nhỉ?

Không, mấy vấn đề y tế này tôi không có kiến thức, cần phải có đơn thuốc chính xác nên tốt nhất là giao cho cô y tế.

Nếu sau này cô nhóc nhõng nhẽo đòi tôi lấy thuốc, lúc đó tôi cứ giả vờ miễn cưỡng mang đến là được.

“Hẹn gặp lại sau. Mitsushima, em cũng cẩn thận kẻo lây cảm nhé.”

“Vâng, em cảm ơn tiền bối.”

Nói lời tạm biệt với hai người, tôi bước ra xa khỏi Hiyori - người đang hắt xì một tiếng "Phù hí!" kỳ quặc khác hẳn lúc nãy, và Miho - người đang dịu dàng vuốt lưng cho cô nhóc.

Sau đó, tôi quay bước về phía căn tin để mua lại bánh mì cho cô nàng bánh mì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!