Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sau khi xuyên sách, cô ấy đã đắc tội nam chính

(Đang ra)

Sau khi xuyên sách, cô ấy đã đắc tội nam chính

天使在身边

① Mở đầu nữ chính bị ép mất đi sự trong trắng, từ đó căm ghét nam chính. ② Nam chính không có tình cảm với nữ chính, tiếp xúc thân xác chỉ để đoạt lại vật phẩm đã mất.

21 36

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

(Đang ra)

Shisatsu Tenrin ~Menhera Complete Edition~

Yoshino Yuu

Cuộc sống dị giới tràn ngập tình yêu, tiếng cười (và cả sự điên loạn) của "Bộ tứ Menhera" chính thức bắt đầu!

9 26

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

351 1141

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

533 1342

Web Novel - Chương 314: Đồng Loại (2)

Chương 314: Đồng Loại (2)

“Đây ạ.”

Hiyori đưa cho tôi hai trong số năm cái Suichu vừa mua.

Tôi nhận lấy, định đút vào túi thì Hiyori kêu lên một tiếng "A" ngắn ngủn, ngăn tôi lại.

“Tiền bối phải ăn bây giờ chứ.”

“Sao vậy?”

“Để đánh giá xem mùi vị thế nào ạ.”

Tôi không thể nói là mình đã ăn thử rồi được.

“Không ngon thì em mua cái khác cho anh à?”

“Không ạ. Em sẽ bắt tiền bối ăn cái này cho đến khi nào thấy ngon thì thôi~.”

Nói những lời đáng sợ thật đấy. Đồ ranh ma.

Tôi cười khẩy, bóc vỏ cái Suichu Hiyori vừa đưa ngay tại chỗ.

Tôi cố tình bóc vỏ cho em ấy thấy, rồi bỏ viên kẹo nhỏ hình chữ nhật màu vàng óng ánh vào miệng.

Vừa nhai, vị chua và ngọt gắt đã xộc lên.

Cảm giác nhai không tệ. Hôm qua tôi cũng thấy khá ngon, hôm nay cũng vậy.

Thấy tôi nhăn mặt vì chua, miệng nhai nhóp nhép, Hiyori nhếch mép cười hỏi.

“Tiền bối không ăn được đồ chua ạ?”

“Không hẳn.”

“Em thấy có vẻ là vậy mà?”

“Đã bảo là không phải mà?”

“Em biết rồi. Thế nào ạ? Ngon chứ?”

Nếu tôi nói là thỉnh thoảng buồn miệng sẽ nhớ đến nó, thì có thất lễ với người mua cho không nhỉ?

Nuốt viên Suichu đã mềm nhũn xuống bụng, tôi đáp.

“Ngon đấy.”

“Nhưng sao tiền bối chưa nhai hết đã nuốt rồi?”

Em ấy định làm tôi bối rối, hay là hỏi một cách ngây thơ thật sự đây.

“Bình thường người ta vẫn ăn thế mà?”

“Không đâu.”

“Anh thì thế.”

“Cái tiếp theo tiền bối nhai kỹ được không ạ?”

“Bắt anh ăn nữa à?”

“Vâng ạ~.”

Sao tự dưng thấy mệt mỏi thế này?

Cảm giác như đang trông một đứa trẻ 5 tuổi tò mò đủ thứ vậy.

“Hửm? Chẳng phải là Hậu bối đây sao?”

Định bảo mang về rồi ăn thì giọng Chinami vang lên từ phía sau.

Hiyori đang ló đầu ra bên cạnh tôi, thấy Chinami liền bước sang một bên, cúi gập người chào.

“Em chào chị ạ~.”

“Ưm...?”

Chinami chớp chớp mắt, có vẻ bối rối trước giọng điệu kéo dài ở cuối câu của Hiyori.

Chắc hôm buổi giới thiệu hai người chưa nói chuyện nên hôm nay cô ấy mới nghe thấy lần đầu.

Giọng điệu của Sư phụ còn đặc biệt hơn cả Hiyori, gặp đồng loại thì phải thấy hứng thú chứ sao lại ngạc nhiên thế.

“Chào em.”

Lấy lại tinh thần, Chinami cúi người chào lại, Hiyori cười tươi rói hỏi.

“Chị là quản lý câu lạc bộ Kendo đúng không ạ?”

“Vâng. A, nhắc mới nhớ, cô gái xinh đẹp đứng trước mặt tôi đây... chính là người tôi đã gặp ở buổi giới thiệu lần trước.”

Lời khen ngợi ngây thơ của Chinami khiến Hiyori cười rạng rỡ.

“Đúng rồi ạ.”

“Tôi có thể biết tên em được không?”

“Tất nhiên rồi ạ. Em là Hiyori. Asahina Hiyori ạ.”

“Rất vui được gặp lại em. Chị là Nanase Chinami.”

Chinami lại cúi chào một cách lịch sự.

Thấy Chinami cúi gập người đến mức đầu gần chạm đất, Hiyori cũng ngập ngừng làm theo.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hiyori như vậy.

Có lẽ em ấy hơi bối rối trước sự ngây thơ, trong sáng toát ra từ Chinami.

Chỉ nhìn cảnh này thôi, tôi có cảm giác Chinami sẽ là khắc tinh của Hiyori.

Chinami luôn tin sái cổ những lời trêu chọc của Hiyori... rồi Hiyori lại phải rối rít xin lỗi, bảo là mình chỉ đùa thôi... Tôi đã mường tượng ra viễn cảnh đó rồi.

Tôi mỉm cười nhìn Chinami đang từ từ ngẩng người lên, hỏi.

“Sư phụ đến đây làm gì thế? Mua sữa đào à?”

“Vâng. Không biết đã bán hết chưa nhỉ?”

Làm gì có chuyện đó.

Sữa đào lúc nào cũng đầy ắp trên kệ mà.

“Không đâu. Còn nhiều lắm.”

“Vậy sao. Hậu bối đang làm gì ở đây cùng Hậu bối Asahina vậy?”

“Asahina bảo sẽ khao tôi Suichu. Sư phụ biết kẹo này không? Ngon lắm đấy.”

Tôi giơ chiếc vỏ kẹo dài màu vàng ra cho Chinami xem, cô ấy khẽ gật đầu một cách điềm đạm.

“Ưm. Vâng.”

“Sư phụ ăn thử chưa?”

Đối với một học sinh luôn vui buồn thất thường vì thực đơn của căn tin thì phản ứng này quá đỗi hờ hững.

Chắc vì không có vị đào nên cô ấy mới thế.

“Chưa ạ.”

“Chị ăn thử một cái nhé~?”

Nghe cuộc trò chuyện giữa tôi và Chinami, Hiyori bóc một cái vỏ kẹo mới rồi nói.

Nghe vậy, đôi mắt vốn không chút hứng thú của Chinami liền đảo quanh.

Có lẽ cô ấy đã đọc được ánh mắt chứa đựng thiện ý thuần khiết của Hiyori và nghĩ rằng thật khó để từ chối chăng?

Chinami mỉm cười đáp.

“Hậu bối thật tốt bụng. Nếu em cho thì chị xin nhận.”

Sự kết hợp của hai người này bất ngờ lại khá ổn.

Cảm giác như không hợp nhau, nhưng lại rất hợp... một cảm giác mơ hồ nhưng tích cực.

Hiyori là kẹo Suichu vị chanh tôi vừa ăn, còn Chinami là vị đào. Hoàn toàn có thể so tài cao thấp.

Tiếng bóng nảy bình bịch dội vào màng nhĩ.

“Bên này! Chuyền đi!”

Tiếng hò hét chơi bóng rổ vui vẻ của đám bạn cùng lớp lọt vào tai khiến tôi thấy bực mình.

Đặc biệt là Tetsuya, hắn xắn tay áo thể dục lên tận vai, ngấm ngầm khoe khoang cơ thể đã thay đổi của mình với đám con gái, nhìn mà phát gét.

Không, phải suy nghĩ tích cực lên.

Thanh niên tràn đầy nhiệt huyết, thấy cơ thể mình thay đổi rõ rệt thì cũng có thể muốn khoe khoang một chút.

Chỉ là vì tôi ghét Tetsuya nên hắn làm gì tôi cũng thấy ngứa mắt thôi.

Như tôi đã nghĩ trước đây, tốt nhất là không nên bận tâm đến hắn.

Xoẹt.

Đang mải suy nghĩ, tôi chợt cảm thấy một áp lực nhẹ ở khóe mắt, rồi tầm nhìn tối sầm lại như có bức màn buông xuống.

Ai đó đã dùng tay che mắt tôi.

Cùng lúc đó, hương mận thoang thoảng xộc vào mũi.

Nhận ra Miyuki đang ở phía sau, tôi hỏi.

“Làm gì đấy?”

“Làm gì là làm gì?”

Giọng nói đã được cố tình bóp méo nhưng vẫn giữ nguyên sự dịu dàng.

Tôi đưa tay vuốt ve mu bàn tay của Miyuki, người đang chơi trò trẻ con dễ dàng bị bóc mẽ.

“Tay dính mồ hôi sờ thích thật đấy.”

Nghe vậy, Miyuki giật nảy mình rụt tay lại.

“Gì vậy... Đồ biến thái à...?”

“Tôi lau mồ hôi cho cậu mà, biến thái chỗ nào?”

“Rõ ràng là biến thái còn gì.”

“Cũng đúng.”

Thấy tôi thừa nhận nhanh chóng, Miyuki cười khúc khích.

Cô ấy dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán rồi ngồi xuống cạnh tôi, kéo đầu gối sát vào ngực.

Sau đó, cô ấy chống cằm lên đầu gối.

“Matsuda-kun không chơi thể thao với các bạn à? Lúc nãy Shimizu-kun rủ cậu chơi cùng mà.”

Cảnh nữ chính ngồi với tư thế xinh đẹp nhìn tôi... đúng là một khung cảnh chỉ có trong truyện Love Comedy.

Tôi tựa lưng vào tường nhà thi đấu, đáp.

“Không chơi.”

“Sao thế? Thử chơi bóng rổ một lần xem sao? Cậu cao thế chắc chơi giỏi lắm.”

“Lười lắm.”

“Cậu biết chơi không?”

“Tất nhiên. Mấy trò dùng sức tôi giỏi lắm.”

“... Cậu không có ý gì khác đấy chứ?”

Khuôn mặt vốn đã ửng hồng của Miyuki nay càng đỏ hơn.

Không hiểu sao cô ấy lại thế, nhưng có vẻ cô ấy đã nghĩ đến chuyện bậy bạ khi nghe câu "mấy trò dùng sức tôi giỏi lắm".

Người biến thái là Miyuki chứ không phải tôi. Tôi chỉ đang khoe khoang thôi mà cô ấy lại hiểu theo nghĩa khác... Thật cạn lời.

“Ý khác? Ý gì?”

“Không... thì... chỉ là...”

“Muốn làm bây giờ à?”

“C-Cậu hiểu kiểu gì mà lại nói ra câu đó ở đây hả...!?”

Cô ấy giật mình thon thót, ngó nghiêng xung quanh xem có ai nghe thấy giọng tôi không.

Tôi cười khùng khục, nói.

“Người hiểu sai trước là cậu mà?”

“Không phải nhé...?”

“Không phải thì thôi.”

Thấy tôi tỏ vẻ tỉnh bơ, Miyuki bĩu môi hờn dỗi.

Lúc nãy thì xinh đẹp, dịu dàng, giờ lại đáng yêu, hay cằn nhằn...

Đúng là người có ngàn khuôn mặt. Miyuki hoàn hảo về mọi mặt.

Bốp-!

“Hự!”

Trong lúc tôi và Miyuki đang chí chóe, một âm thanh trầm đục vang lên cùng tiếng hét thảm hại.

Tò mò không biết có chuyện gì, tôi quay đầu về phía phát ra âm thanh thì thấy Tetsuya đang ôm mặt, vài người xúm lại quanh hắn.

“Tetsuya! Không sao chứ?”

Câu hỏi đầy lo lắng của một cậu bạn cùng lớp dạo này rất thân với hắn.

Có vẻ cậu ta chuyền bóng trúng Tetsuya.

Tetsuya xoa xoa thái dương, cười gượng gạo.

“Tớ không sao.”

“Xin lỗi nhé. Nhưng sao tự dưng cậu lại lơ đãng thế?”

“Xin lỗi, xin lỗi. Chơi tiếp đi.”

Lơ đãng sao?

Chắc là mải nhìn lén cảnh tôi và Miyuki đang trêu đùa nhau chứ gì.

Cơ thể có đô con lên nhưng tính cách âm u thì vẫn y nguyên.

Bộp, bộp-!

Miyuki lo lắng nhìn Tetsuya đang nhồi bóng lại, nói.

“Chắc bị bóng rổ đập trúng rồi? Không biết có sao không nhỉ? Lát nữa phải hỏi thăm mới được.”

“Cứ làm thế đi.”

“Dạo này các bạn trong lớp hay khen Tetsuya-kun lắm.”

“Khen gì?”

“Bảo là cậu ấy có vẻ tươi sáng hơn. Dạo này tôi cũng thấy vậy.”

Tươi sáng cái nỗi gì... Cậu không thấy cảnh vừa nãy à?

Nuốt những lời đó vào trong, tôi nhún vai.

“Tập thể dục thì ai chẳng tươi sáng lên.”

“Vậy sao? Nhưng sao Matsuda-kun vẫn âm hiểm thế nhỉ?”

“Âm hiểm một cách tươi sáng. Dù sao thì cũng tốt cho cậu ta.”

“Ừ. Biết đâu cậu ấy sắp có bạn gái cũng nên. Lúc đó bốn đứa mình cùng đi chơi nhé.”

Dù chuyện đó khó có thể xảy ra, nhưng nếu... giả sử Tetsuya có bạn gái, thì cô ta cũng sẽ bị tôi cướp mất thôi.

Không phải bốn người, mà là ba người chúng ta (trừ Tetsuya ra) sẽ cùng nhau chơi đùa thật dâm đãng.

“Tùy cậu. Ăn Suichu không?”

Tôi lấy gói kẹo Hiyori mua cho từ trong túi ra, mắt Miyuki mở to.

“Gì đây? Cậu mua à?”

“Không. Asahina mua cho đấy.”

“Asahina á? Sao lại mua cho cậu?”

“Hôm qua lúc đợi cậu, thấy em ấy đứng dầm mưa bên ngoài nên tôi che ô cho, hôm nay em ấy mua kẹo cảm ơn.”

Không cần phải kể quá chi tiết.

Giải thích đến đây là vừa đủ rồi.

“Vậy à? Cậu làm tốt lắm? Nhưng sao em ấy lại dầm mưa?”

“Lúc tan câu lạc bộ trời tự dưng đổ mưa to mà. Chắc lúc đó em ấy đang ở ngoài. Thế tóm lại là có ăn không?”

“Có.”

Cô ấy há miệng chờ được đút ăn trông hệt như một chú chim non.

Hoàn toàn không bận tâm đến việc xung quanh có rất nhiều học sinh khác.

Tôi im lặng bóc vỏ, đút viên Suichu vào miệng cô ấy.

“Ngon không?”

“Bình thường.”

“Mắt cậu đang cười bảo ngon kìa.”

“Mắt thì làm sao thể hiện được vị ngon chứ? Cho tôi cái nữa đi.”

“Bảo không ngon mà.”

“Cũng ăn được.”

Cái tính không thành thật này giống tôi thật đấy.

Tôi cười khẩy, đưa nguyên một cái Suichu cho Miyuki.

Sau đó, tôi nhìn quanh xem có giáo viên nào trong nhà thi đấu không, rồi nằm ườn ra sàn.

Tôi muốn gối đầu lên đùi Miyuki, nhưng làm thế thì cô ấy sẽ bị ép buộc không thể tham gia lớp học được nên đành nhịn vậy.

“Ai cho cậu ngủ trong giờ học hả?”

Mặc kệ lời trách móc của Miyuki, tôi khoanh tay lại, cô ấy liền lầm bầm với giọng trầm.

“Hết nói nổi cậu luôn...”

Ưm ưm... Một ngày thật bình yên.

Đến mức tôi bất giác ngáp dài.

Không biết giờ nghỉ trưa sẽ có chuyện gì xảy ra, mong chờ quá nên phải ngủ để tua nhanh thời gian thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!