Chương 215: Nam Nhân Viên Làm Thêm Đẹp Trai
“Cháu chào bác ạ!”
Tôi và Renka chào hỏi một cách đầy năng lượng.
Ông chủ nhận lời chào với vẻ mặt vô cùng tươi tắn.
Điều đó có nghĩa là ông ấy rất hài lòng với công việc của tôi và Renka.
Dù công việc chỉ là dành thời gian học và pha chế công thức của nhiều loại đồ uống cũng như các món tùy chỉnh của khách quen trong một quán cafe vắng vẻ, nhưng may mắn là chúng tôi đã ghi được điểm tốt.
Lúc đầu tôi còn tự hỏi làm sao có thể nhớ hết ngần này thứ, nhưng may mắn thay, quán cafe có công thức cho từng loại đồ uống.
Chỉ cần làm theo là được nên cũng ổn, và các món tùy chỉnh cũng chỉ là thêm bớt các mục có sẵn trên máy POS nên không khó lắm.
Thử thách thực sự sẽ bắt đầu từ ngày mai.
Vì ông chủ khen chúng tôi học việc nhanh nhẹn và chào hỏi niềm nở, nên đã bảo ngày mai hai đứa tự làm thử xem sao.
“Có vẻ ông chủ là người dễ tin người nhỉ. Nói câu này thì hơi quá nhưng trông ông ấy có vẻ thiếu cảnh giác.”
Nghe tôi nói khi đang rảo bước trên đường, Renka gật đầu đồng tình.
“Công nhận. Tôi không ngờ ông ấy lại bảo chúng ta bắt tay vào làm thực tế ngay từ ngày mai đấy.”
“Ngày mai hai chúng ta cùng cố gắng nhé.”
“Ừ.”
“Hôm nay học việc, Đội trưởng thấy món nào khó làm nhất? Tôi thấy Frappe dâu tây hơi phiền phức.”
“Ừm... Nếu phải chọn thì tôi thấy Frappuccino hạt socola hơi khó. Mà cậu có định ghé đâu không? Ga tàu điện ngầm ở hướng này cơ mà.”
Renka hỏi tôi khi đang đứng ở vạch qua đường cách xa ga tàu điện ngầm.
Tôi khịt khịt mũi xem quần áo có mùi không rồi hờ hững trả lời.
“Tôi đi ô tô mà. Đội trưởng cũng lại đây đi. Tôi cho đi nhờ.”
“Gì cơ...? Cậu lái xe đến á?”
“Vâng.”
Thái độ dửng dưng của tôi khiến cô ấy cạn lời chăng?
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt ngán ngẩm rồi lắc đầu quầy quậy.
“Thế thì phải nói trước chứ...! Có cả bãi đỗ xe cho nhân viên mà...”
“Tôi lỡ mất thời điểm để nói. Định ngày mai mới nói.”
“Đúng là đồ ngốc nghếch. Trông mặt mũi đâu đến nỗi nào.”
“Đội trưởng vừa chửi tôi đấy à? Bảo tôi ngu ngốc?”
“Nghe giống thế lắm à?”
“Hừm.”
“Đ, đừng có làm thế!”
Renka phản xạ giật nảy mình.
Thấy phản ứng lúng túng của cô ấy sau một lần thử chống đối mà không thu được kết quả gì, tôi cười thầm trong bụng rồi làm vẻ mặt khó hiểu hỏi.
“Sao thế?”
“Nghe như cậu đang ấp ủ âm mưu gì mờ ám ấy...!”
“Mới thốt ra một tiếng cảm thán mà đã thành âm mưu rồi à? Đội trưởng đọc truyện tranh nhiều quá rồi đấy?”
“Ư...!”
Nhột chứ gì? Vì thực tế là đọc quá nhiều?
Nở một nụ cười đầy ẩn ý như một kẻ chủ mưu thực sự, tôi ngoắc ngón tay gọi Renka đang đứng cách tôi một khoảng.
“Lại đây. Đứng đó làm gì.”
“...”
Renka rón rén bước chân phải lên.
Dáng vẻ chầm chậm tiến lại gần trông hệt như một chú mèo con đang cảnh giác với người lạ.
“Này...”
“Sao thế.”
“Tôi biết cậu đang nghĩ gì... nhưng không phải thế đâu...”
Đây chẳng phải là câu đầu tiên phụ nữ thường nói với đàn ông khi họ ngoại tình sao?
“Chuyện gì cơ.”
“...”
Thấy tôi giả vờ không biết, Renka nhăn mặt bực bội.
Đúng lúc đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh.
Thấy vậy, tôi nói bằng giọng điệu ngây thơ.
“Đi thôi.”
“... Điên mất thôi.”
Dạo này Đội trưởng hay lầm bầm một mình ghê, nhưng Đội trưởng có biết là tôi nghe thấy hết không?
Cứ giữ trong lòng thôi. Nhìn mà thấy tội nghiệp.
Một chiếc xe hơi hiện đại đỗ xịch trước ngôi nhà mang đậm nét cổ kính của Renka.
Ngồi trong xe, tôi dùng ngón tay chọc chọc vào vai Renka - người cứ nhìn chằm chằm vào cổng nhà mình mà không có ý định xuống xe.
“Đội trưởng, không xuống à?”
Lúc này Renka mới giật mình quay sang nhìn tôi.
“... Này.”
“Vâng.”
“Cậu có hay... trên mạng... à, không có gì.”
Cô ấy định nói gì đó bằng giọng lí nhí rồi lại lấp liếm cho qua, mở cửa ghế phụ và nói tiếp.
“Mai gặp.”
“Cảm ơn đi chứ.”
“Tôi không thấy biết ơn vì được cho đi nhờ đâu.”
“Đội trưởng giống ếch xanh ương bướng thật đấy.”
“Muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tôi vào đây. Đừng có gây tai nạn đấy.”
Cái kiểu nói vòng vo để dặn tôi đi đường cẩn thận buồn cười thật.
Nhìn Renka rảo bước nhanh ra xa khỏi xe, tôi bật cười phì rồi lái xe về nhà, bật lò sưởi và đi tắm.
Sau đó, tôi nằm ườn trên nệm, vừa nghịch điện thoại vừa định bật TV lên thì phát hiện có một thông báo từ ứng dụng Anyshare.
Tò mò không biết là gì, tôi vào xem thử thì thấy có một tin nhắn riêng.
Từ "Ino-chan Chạy Đi" - phân thân của Renka.
[Này, bạn MK.]
Lâu lắm rồi mới nói chuyện với Renka trên mạng nhỉ?
Cảm thấy mới mẻ, tôi chống một gối lên, gác chân kia lên đó với tư thế thoải mái rồi gõ màn hình.
[Chào bạn Ino-chan Chạy Đi. Bạn đã đọc bộ truyện tôi giới thiệu chưa?]
[Chưa. Tôi có chuyện muốn nói.]
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức.
Có vẻ cô ấy đang đợi tôi.
[Chuyện gì vậy?]
[Sao bạn lại vô lễ thế?]
Tự nhiên lại nói thế là sao?
Tất nhiên là lúc để lại review cho Renka hay lúc gửi tin nhắn riêng, tôi có cư xử hơi xấc xược thật, nhưng thời điểm này thì quá là không liên quan.
Block một thời gian dài rồi tự nhiên gửi tin nhắn công kích...
Tôi suy nghĩ một lát xem tại sao Renka lại làm vậy, rồi nhếch mép cười khi hình dung ra được bức tranh toàn cảnh.
‘Định làm phép thử đây mà.’
Có thể coi là Renka đang thả thính.
Sau khi gây sự, ngày mai lúc nói chuyện phiếm với tôi, nếu tôi buột miệng nói kiểu ‘Hôm qua có chuyện này chuyện kia làm tôi bực mình.’ thì sẽ lộ ra tôi chính là MK.
Cô ấy định đối chiếu kiểu đó đây mà.
Hóa ra lúc nãy trên xe cô ấy nhắc đến chuyện trên mạng là vì lý do này.
Nhưng phép thử này rụt rè và dựa dẫm vào may rủi quá không?
[Tôi á?]
[Vâng.]
[Nếu bạn cảm thấy thế thì tôi xin lỗi.]
[Khỏi cần xin lỗi, bạn sống ở đâu?]
[Tại sao tôi phải cho người không quen biết biết thông tin cá nhân của mình?]
[Bạn sống ở Tokyo à?]
[Ai biết được. Chắc là sống ở đâu đó thôi?]
[Bạn là nam à? Bao nhiêu tuổi rồi?]
Cố chấp ghê.
Cứ đà này không khéo cô ấy lại gạ kèo solo ngoài đời thực để câu tôi ra mất.
[Làm gì mà đáng sợ thế.]
[Sợ à?]
[Vâng. Tôi có việc phải làm nên dừng nhắn tin ở đây nhé. Đọc Nhật ký huấn luyện bạn gái rồi để lại review đi.]
[Không thích đọc đấy. (。•̀ ᴖ •́。)]
Gắn cái icon đó vào làm gì không biết?
Định thể hiện là đang tức giận à?
Đáng yêu thì có đáng yêu nhưng trông rất... thảm hại nên bao nhiêu căng thẳng bay biến hết.
[Vậy à. Thế thì đừng đọc.]
Dù đã hiện thông báo đã đọc tin nhắn của tôi, nhưng Ino-chan Chạy Đi vẫn im lặng một lúc.
Chắc cô ấy bối rối vì câu trả lời nằm ngoài dự đoán.
Đột nhiên tôi tưởng tượng ra cảnh này.
Renka nhận ra MK và tôi là cùng một người, để trả thù vặt cho việc bị tôi chèn ép ngoài đời thực, cô ấy gửi tin nhắn chửi bới MK...
Cảnh cô ấy trút giận vì tưởng tôi không biết danh tính thật của cô ấy...
Sao lại nứng thế nhỉ? Dạo này chứng cuồng dâm của tôi bùng phát mạnh mẽ quá.
[Xin lỗi. Hôm nay tôi bị stress nhiều quá nên mới thế. Tôi sẽ đọc thử rồi để lại review.]
Đổi chiến thuật rồi à? Lần này lại chừa đường lui cho cuộc trò chuyện tiếp theo và cụp đuôi lại.
Thấy trò kéo co lộ liễu của cô ấy khá thú vị, đúng lúc Chinami nhắn tin đến nên tôi bơ luôn tin nhắn kia và mở ứng dụng nhắn tin lên.
[Hậu bối, bức ảnh cậu muốn là thế này phải không?]
Cùng với tin nhắn đó là bức ảnh Chinami mặc đồ ngủ Momo-nim, đội mũ ngủ và đang cười tươi rói.
Là ảnh selfie qua gương, không hở ngực nhưng hai cúc áo ngủ dưới cùng được cởi ra, để lộ vùng bụng trắng ngần...
Một bức ảnh gợi cảm ngầm, lấp ló cả rốn.
Cố tình làm thế à? Sao em ấy lại biết điểm kích thích này nhỉ?
Đúng là bản chất Chinami là một kẻ biến thái mà.
[Rất hài lòng.]
[May quá. Bõ công tôi suy nghĩ. À đúng rồi, tôi nghe Renka nói hai người làm thêm cùng nhau à?]
Trong lúc đó đã báo cáo rồi cơ đấy.
Renka cũng biết tận dụng thời gian gớm.
Đúng là giống tôi.
[Đúng vậy.]
[Tôi cứ lo hai người không ưa nhau, giờ thì tốt quá rồi. Nhân cơ hội này hai người hãy thân thiết với nhau nhiều nhiều vào nhé.]
[Tôi sẽ nghe lời Sư phụ, thân thiết với Đội trưởng nhiều nhiều.]
[Vâng. Vậy tôi đi ngủ đây.]
[Không có ảnh khác à?]
[Á, mai tôi lại gửi cho cậu nhé.]
[Được rồi. Ngủ ngon nhé.]
[Hậu bối cũng ngủ ngon nhé.]
Chinami gửi icon nhân vật quả đào cúi đầu chào.
Nghĩ thầm khuôn mặt hồng hào, tròn trịa của nhân vật đó giống hệt cặp mông của Chinami, tôi kết thúc cuộc trò chuyện với em ấy rồi đứng dậy.
Vì tôi nghe thấy tiếng cổng mở.
Mở cửa sổ ra, tôi thấy Miyuki đang xách một túi nilon to tướng đi về phía này.
Có vẻ cô ấy vừa đi chợ về.
Tôi xỏ dép lê bước tới, giật lấy túi nilon từ tay cô ấy rồi nói.
“Sao không gọi điện mà cứ thế đến?”
“Hôm nay cậu đi làm luôn nên tớ sợ cậu mệt... Tớ mà gọi thì cậu lại đến đón tớ mất.”
“Mất bao nhiêu thời gian đâu... Hôm nay cậu ngủ lại à?”
“Ừ. Nhưng mai tớ phải về sớm.”
“Đi đâu.”
“Bố tớ định trang trí lại khu vườn. Mai Matsuda-kun lại đi làm à?”
“Ừ. Làm buổi sáng.”
“Tiếc thật. Giá mà cùng trang trí thì tốt biết mấy.”
Tôi cũng thấy tiếc.
Đó là cơ hội để tôi để lại dấu ấn của mình ở nhà Miyuki, ngay tại nơi dễ thấy nhất cơ mà.
Nhắc mới nhớ, tôi cũng phải cải tạo lại phòng của Miyuki theo sở thích của mình mới được...
Phải chọn một ngày nghỉ để làm việc này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
