Chương 200: Tương lai rộng mở, thời tiết trong xanh
“Phải lọt vào top 10 đấy.”
“Môn Toán thế này chắc không có hy vọng gì đâu.”
“Cậu làm được mà. Đừng có bỏ cuộc sớm thế.”
Tự dưng thi giữa kỳ được hạng 14 làm gì không biết?
Kỳ vọng của Miyuki lớn quá rồi.
Giờ ra chơi, Miyuki trói chặt tôi và Tetsuya lại để kèm học, em vừa nói vừa nhìn Tetsuya đang cắm cúi ghi chép vào vở.
“Tetsuya-kun cũng cố gắng lọt vào top 10 nhé.”
“Tớ á...? Tớ biết rồi. Tớ sẽ cố gắng.”
Tetsuya trả lời với vẻ mặt thiếu tự tin, ánh mắt hắn lén lút liếc về phía tôi.
Đang để ý tôi đấy à? Sau giải đấu, những trò chọc ngoáy của hắn đã giảm bớt, nhưng cái ánh mắt nhìn tôi như tình địch lại càng lộ liễu hơn.
“Ừ. Tán gẫu đến đây thôi... Mọi người mở sách Toán ra đi.”
Dù hắn có giãy giụa thế nào thì cũng chẳng đe dọa được tôi, tôi thầm cười khẩy rồi ngoan ngoãn mở sách ra theo lời Miyuki.
Sau đó, tôi cứ như một hồn ma bám trụ trong lớp học để ôn thi.
Cứ dính chặt lấy lớp học như thế, đến giờ ăn trưa, sau khi ăn xong, tôi đi ra căn tin để hít thở không khí một chút.
Dù đã cố gắng tập trung, nhưng phải học những thứ không đúng sở thích khiến tôi có cảm giác như tóc sắp rụng hết đến nơi.
Vừa bẻ các khớp ngón tay đang mỏi nhừ vì cầm bút chì bấm, tôi vừa đi dạo thì phát hiện ra Renka với mái tóc đuôi ngựa màu xanh đen đang tung tăng đi về phía trước.
Tôi rón rén bước nhanh đến sau lưng cô nàng, hạ giọng nói.
“Này.”
“Dạ?”
Renka dùng kính ngữ và quay người lại.
Nhận ra người gọi mình là tôi, khuôn mặt cô nàng lập tức đỏ bừng bừng vì tức giận.
“Muốn chết à?”
“A, Đội trưởng à. Thất lễ quá.”
“Biểu cảm của cậu đâu giống người không biết. Lại còn cố tình đổi giọng nữa... Đang trêu tôi đấy à?”
“Xin lỗi nhé. Đội trưởng đang đi đâu đấy?”
“... Căn tin.”
“Tôi cũng đang định đến đó, đi cùng không?”
“Không thích.”
Renka lạnh lùng từ chối rồi tiếp tục bước đi.
Tôi sải bước đi song song với cô nàng, Renka liền tỏ vẻ chán ghét và lùi sang một bên.
“Đừng có bám sát thế. Đi xa ra.”
Vừa nãy bảo không muốn đi cùng, giờ chỉ cần đi xa ra là được à.
“Thế này được chưa?”
“Xa ra nữa.”
“Xa nữa thì thành người dưng mất? Thế thì tuyệt tình quá.”
“Tuyệt tình cũng được.”
“Không được. Phải có tình cảm mới tốt chứ. Đội trưởng ôn thi cuối kỳ đến đâu rồi?”
Thấy tôi thản nhiên chuyển chủ đề, chắc cô nàng thấy đáng ghét lắm?
Renka nhíu mày, miễn cưỡng trả lời.
“Cũng tàm tạm. Chinami cũng đang giúp tôi.”
“Đội trưởng nhận em ấy làm sư phụ rồi à?”
“Không biết nữa... Chắc là vậy?”
“Thế thì chúng ta là đồng môn rồi. Từ giờ hãy gọi tôi là sư huynh nhé.”
“Có chết tôi cũng không gọi đâu, đừng có mơ.”
“Tiếc thật. Nhưng Đội trưởng có muốn cá cược với tôi không?”
“Cá cược gì?”
“Cá cược thứ hạng. Trong kỳ thi cuối kỳ này, ai có thứ hạng cao hơn sẽ...”
“Không cá.”
Chưa nghe hết câu, cô nàng đã thẳng thừng lắc đầu.
Chắc cô nàng đoán được tôi định nói gì rồi.
“Tôi biết rồi. Vậy cứ coi như chúng ta đã cá cược nhé.”
“Tôi đã bảo là không cá rồi. Cứ thế mà nhớ.”
“Chắc Đội trưởng sợ thua tôi chứ gì.”
“Cậu đang nói cái chuyện nực cười gì thế...! Tại sao tôi phải sợ cậu? Chỉ là tôi không muốn lãng phí tâm trí vào những việc vô bổ thôi...!”
“Nghĩa là Đội trưởng tự tin?”
“... Đương nhiên là tự tin rồi.”
“Trả lời hơi ngập ngừng đấy... Thực ra là không tự tin đúng không?”
“Nói gì vậy... Cậu nói mấy lời vô lý quá nên tôi mới khựng lại một chút vì hoang mang thôi.”
“Vậy thì cá đi. Tự tin thế thì Đội trưởng đâu có thiệt thòi gì.”
“Đừng có gài bẫy tôi. Tôi không cá đâu.”
Ý chí kiên quyết thà chết không cá cược của cô nàng thể hiện rất rõ.
Chắc chưa ôn bài được nhiều chứ gì? Biết ngay mà.
“Kỳ nghỉ đông Đội trưởng định làm gì?”
“Đi làm thêm.”
“Chỗ đó á? Tìm được chưa?”
“Chưa.”
“Đang mùa nghỉ đông, không tìm nhanh là mấy chỗ ngon bị người ta nẫng tay trên hết đấy?”
“Thi cuối kỳ xong tìm cũng chưa muộn. Cậu không quên chuyện đó chứ? Chuyện giúp đỡ quán của mấy ông chú ấy.”
“Điều ước á? Tôi vẫn nhớ mà.”
“Vậy thì tốt.”
“Đội trưởng nói chuyện với họ xong hết rồi à?”
“Xong rồi.”
“Họ bảo sao?”
“Bảo sao là sao. Thì bảo tốt quá chứ sao.”
Nhìn là biết mấy ông chú đó mừng ra mặt rồi.
Hai người đàn ông to con, mặt mũi bặm trợn lại vỗ tay đen đét cười ha hả... Hình ảnh đó chẳng hợp chút nào.
Đến căn tin, tôi cùng Renka xếp hàng ở phía sau.
Sau đó, tôi nhìn lướt qua bảng thực đơn những món đã hết và những món còn bán rồi hỏi.
“Đội trưởng ăn gì?”
“Thạch đào và sữa dưa lưới.”
“Thạch đào là của sư phụ à?”
“Đúng vậy.”
“Đội trưởng uống cái khác thay sữa dưa lưới không được à?”
“Tại sao?”
“Thì cứ hỏi thế thôi.”
“Đừng có nói nhảm nữa, đi chỗ khác đi.”
“Tôi đã mua đâu?”
“Ra chỗ khác mà xếp hàng.”
“Đừng có trẻ con thế. Đội trưởng là con nít à?”
“Cậu bớt trẻ con trước đi.”
Ừm ừm... Cứ cãi nhau chí chóe thế này rồi dần dần nảy sinh tình cảm... Cũng không tệ.
Không biết Renka có nghĩ vậy không?
Nhớ lại dạo này cô nàng hay nói chuyện với tôi, chắc là có đấy.
“Bị bắt quả tang gian lận là đuổi ra khỏi phòng thi ngay lập tức.”
Giọng nói nghiêm nghị khiến học sinh căng thẳng tột độ.
Giám thị hài lòng nhìn quanh lớp học đang bao trùm bầu không khí trang nghiêm rồi nói tiếp.
“Phát đề thi.”
Ngay lập tức, những học sinh ngồi bàn đầu nhận đề thi rồi truyền xuống dưới.
Khi tôi - người ngồi bàn cuối cùng - nhận được tờ đề thi, giám thị gõ gõ xuống bàn giáo viên ra hiệu giữ trật tự.
Trên ngón áp út bàn tay trái của ông thầy hống hách một cách vô lý này có đeo một chiếc nhẫn.
Tự dưng tôi lại tò mò không biết mặt mũi vợ ông ta ra sao nhỉ?
“Matsuda-kun, cố lên nhé.”
Lời động viên nhỏ nhẹ của Miyuki ngồi cách tôi hai dãy bàn.
Tôi mỉm cười với em, khi tiếng loa thông báo bắt đầu làm bài vang lên, tôi mở tờ đề thi môn Ngữ văn mỏng dính ra.
Câu đầu tiên là câu hỏi vận dụng phương pháp đọc hiểu mà Miyuki đã dạy tôi.
Câu tiếp theo cũng nằm trong phạm vi đã ôn tập.
Cảm thấy khởi đầu khá suôn sẻ, tôi tập trung cao độ để làm bài.
Không có phần nào quá khó khăn.
Môn Toán thi sau môn Tiếng Anh hơi vướng mắc một chút, nhưng chỉ cần vắt óc suy nghĩ thêm là giải được, nên tôi cứ thế thuận lợi giải quyết các câu hỏi và điền đáp án vào phiếu trả lời.
Sau khi vắt kiệt trí óc và hoàn thành bài thi buổi sáng một cách khá thành công, tôi ấn mạnh vào thái dương đang đau nhức, nhìn Miyuki và Tetsuya đang đến để dò đáp án.
“Để sau không được à? Tớ đang đau đầu đây.”
“Dò nhanh thôi. Môn Toán thôi.”
“Đằng nào cũng không sửa được đáp án, dò làm gì? Cứ đợi kết quả thôi.”
“Dò để ổn định tâm lý chứ.”
“Lỡ làm bài không tốt thì lại càng bất an hơn thì sao?”
“Không đâu. Nếu thế thì sẽ có thêm động lực để làm tốt bài thi tiếp theo mà.”
Đúng là câu trả lời của Miyuki - người luôn nhiệt huyết với việc học.
À không, em ấy nhiệt huyết trong mọi việc mới đúng.
“Haa... Tớ biết rồi.”
“Mục tiêu điểm Toán của cả hai là 80 điểm đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy bắt đầu nhé? Đầu tiên...”
Miyuki bắt đầu bắn liên thanh.
Em đọc vanh vách từ câu hỏi đến đáp án mà không hề vấp váp, em học thuộc lòng cả tờ đề thi luôn rồi à?
Tôi chỉ biết thán phục.
Chẳng mấy chốc, những học sinh quan tâm đến việc học đã tụ tập thành từng nhóm nhỏ quanh chúng tôi.
Họ muốn nghe đáp án từ Miyuki. Vì đáp án của em ấy chắc chắn không bao giờ sai.
Đã thế này rồi, nếu điểm cao thì giờ nghỉ trưa tôi sẽ rủ Miyuki lên sân thượng.
Nghĩ vậy, giữa lớp học ồn ào, tôi vừa nghe giọng nói trong trẻo của Miyuki vừa dò đáp án.
Tôi cố tình không cho ai xem cuốn sổ ghi chép câu hỏi và đáp án của mình.
Vì tôi đã làm đúng cả năm câu đầu tiên, có vẻ sẽ đạt điểm cao nên tôi muốn tạo bất ngờ cho Miyuki.
“... Đáp án câu cuối cùng là 13. Đến đây là hết.”
Miyuki vừa dứt lời, những tiếng thở dài nhẹ nhõm xen lẫn tiếc nuối vang lên khắp nơi.
Vì đám đông học sinh vây quanh nên không thể tập trung vào tôi và Tetsuya, Miyuki khéo léo khuyên họ giải tán rồi ngồi sát lại gần tôi hơn.
“Hai cậu thế nào? Tetsuya-kun nói trước đi.”
Nghe vậy, khóe môi Tetsuya - kẻ đang đặt cuốn sổ nháp bẩn thỉu của mình lên bàn tôi - nhếch lên.
“Chắc là được 80 điểm đấy...?”
“Thật á?”
“Ừ. Thật mà. Có một hai câu tớ hơi phân vân, nhưng trừ mấy câu đó ra thì vẫn được 80 điểm.”
“Cậu làm tốt lắm...! Tớ biết cậu làm được mà...!”
Miyuki vui mừng như thể đó là chuyện của chính mình.
Được em khen ngợi, Tetsuya cười toe toét, gãi đầu gãi tai vì xấu hổ.
Dù sao thì hắn cũng đã cố gắng. Dù rất ghét hắn nhưng lần này tôi sẽ công nhận là hắn làm tốt.
Tôi khẽ giơ ngón cái lên với Tetsuya, rồi điều chỉnh lại nét mặt khi thấy ánh mắt của Miyuki - người vừa khen ngợi và vỗ tay tán thưởng hắn - hướng về phía mình.
“Còn Matsuda-kun thì sao?”
“Không biết.”
Thấy sắc mặt tôi xám xịt, giọng nói lại trầm xuống, chắc em nghĩ tôi làm bài không tốt như mong đợi?
Miyuki khẽ đặt tay lên đùi tôi, vỗ nhẹ như muốn động viên.
“Cậu tự xem đi. Tớ đi vệ sinh đây.”
Tôi tỏ vẻ chán nản, đưa cuốn sổ ghi đáp án cho Miyuki rồi đứng dậy bước ra khỏi lớp.
Sau đó, tôi để lại một tin nhắn cho Miyuki, bảo em nếu thấy điểm của tôi đạt yêu cầu thì lên sân thượng.
Tôi có làm sai vài câu dễ.
Nhưng những câu nhiều điểm, ngoại trừ một câu khó nhất, tôi đều làm đúng hết.
Kết quả dò đáp án là 86 điểm.
Thành thật mà nói, dù Miyuki đặt mục tiêu là 80 điểm, nhưng chắc em ấy không thực sự kỳ vọng tôi - một đứa còn yếu Toán hơn cả Tetsuya - đạt được số điểm đó.
Nhưng tôi đã chứng minh cho em thấy tôi vượt qua mốc 80 điểm một cách ngoạn mục.
Chắc hẳn bây giờ Miyuki đang vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy cuốn sổ ghi chép của tôi với hầu hết các câu trả lời đều đúng.
Còn Tetsuya thì chắc đang ngập ngụa trong cảm giác tự ti vì lại thua tôi.
Tâm trạng tôi đang rất tốt.
Không tốt sao được. Từ giải đấu Kendo đến giờ, con đường phía trước của tôi luôn trải đầy hoa hồng mà.
Tương lai rộng mở, thời tiết trong xanh.
Mang trên mình vầng hào quang của nhân vật chính, tôi cười tủm tỉm một mình, thong thả bước lên sân thượng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
