Chương 170: Tuyết đầu mùa
“Thật á? Cậu tham gia thi đấu đồng đội cùng Matsuda-kun sao?”
Trước câu hỏi đầy ngạc nhiên của Miyuki, Tetsuya đang ngồi ở ghế sau liền thò đầu lên giữa hai ghế trước.
Rồi cậu ta nhìn Miyuki và cười tươi rói.
“Ừ. Cậu sẽ đến cổ vũ chứ?”
“Ưm... Khi nào thi đấu vậy?”
“Trước năm mới. Không trùng với thời gian đi dã ngoại đâu.”
“Vậy sao? Thế thì tớ phải đi chứ. Nhất định tớ sẽ cổ vũ.”
“Biết rồi.”
Tetsuya cười hì hì với vẻ mặt mãn nguyện.
Nhìn cái điệu cười toe toét đó mà thấy bực mình.
Tôi ghét cay ghét đắng cái thằng chó cứ phá đám từng chủ đề trò chuyện của tôi với Miyuki này.
Thế nên tôi mới không muốn cho đi nhờ... Đúng là đồ phiền phức.
Cứ thế, trên đường thả Tetsuya xuống nhà rồi đưa Miyuki về.
Tôi đang lặng lẽ lái xe thì cô ấy hỏi.
“Sao Matsuda-kun không nói là cậu sẽ tham gia giải đấu?”
“Tớ định nói rồi, nhưng cậu ta nói trước.”
“Sao Matsuda-kun không nói trước?”
Ưm ưm... Lời nói nghe lạnh sống lưng thật.
Nhưng đồng thời cũng thấy vui. Có vẻ cô ấy thích nghe tôi kể hơn là nghe Tetsuya lải nhải.
Không, nhưng xét đến việc Tetsuya là một thằng còn tệ hơn cả cặn bã thức ăn thì điều đó là hiển nhiên mà.
“Tớ đã bảo là định nói trước rồi mà.”
“Nhưng cậu đâu có nói.”
“Tại cậu ta nẫng tay trên đấy chứ.”
“Matsuda-kun nẫng lại là được mà?”
“Bằng nắm đấm à?”
“... Cậu nghĩ cái gì vậy... Chẳng buồn cười chút nào đâu nhé?”
Miyuki bật cười nhạt rồi quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Vừa lái xe chậm lại vừa liếc nhìn Miyuki, tôi thấy khuôn mặt cô ấy phản chiếu mờ mờ trên cửa kính xe.
Cô ấy đang mím môi dưới vào trong. Đang nhịn cười sao?
Thỉnh thoảng cô ấy lại bật cười trước những trò đùa nhạt nhẽo, buông thõng đến mức bình thường tôi chẳng thèm để ý, có vẻ bây giờ Miyuki đang trong trạng thái đó.
“Buồn cười lắm à?”
“... Cậu không nghe tớ bảo là không buồn cười à?”
“Nhìn tớ này.”
“Không. Tập trung lái xe đi.”
“Cậu cười rồi kìa.”
“Ai bảo thế?”
“Cậu đang cười mà.”
“Đã bảo là không phải mà?”
Trong lúc chí chóe những chuyện vặt vãnh, xe đã về đến nhà Miyuki.
Miyuki càu nhàu tháo dây an toàn và cầm lấy cặp sách.
Sau đó, cô ấy mở cửa ghế phụ định bước xuống xe thì,
“Ơ...?”
Cô ấy ngước nhìn lên bầu trời và thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Thấy phản ứng đó, tôi tò mò hỏi.
“Gì thế?”
“Matsuda-kun...!”
“Ừ.”
“Tuyết rơi kìa...!”
“Tuyết á?”
“Ừ. Tuyết. Cậu mau xuống xe đi.”
Bước xuống xe theo Miyuki, đúng như lời cô ấy nói, những bông tuyết nhỏ xíu trắng tinh đang lất phất rơi, khiến tôi bất giác mỉm cười.
Đến lúc tuyết đầu mùa rơi rồi nhỉ. Đây là món quà của Chúa dành cho tôi, người đang phải chịu đựng bao vất vả dạo gần đây sao?
Thường thì tuyết đầu mùa sẽ rơi vào dịp Giáng sinh, và một buổi hẹn hò lãng mạn vào lúc đó là một motif kinh điển... nhưng tôi thấy ngắm tuyết bây giờ còn tuyệt hơn.
Vì vào dịp Giáng sinh, bầu không khí sẽ rất kỳ lạ do vụ 3P.
“Oa...!”
Tự nhiên bước đến bên cạnh Miyuki đang trầm trồ thán phục, tôi quàng tay qua vai cô ấy và kéo về phía mình.
Dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má đang ửng hồng nhạt vì lạnh của cô ấy, tôi nói.
“Rơi ít quá nhỉ.”
“Ừ... Nhưng mà mọi khi toàn mưa thôi, hôm nay thấy tuyết thích thật đấy.”
“Khi nào tuyết rơi nhiều thì mình đi chơi nhé.”
“Ừ.”
Nét mặt Miyuki khá rạng rỡ.
Năm nào cũng ngắm tuyết, nhưng lần này có tôi ở bên cạnh nên cảm xúc có vẻ đặc biệt hơn.
Miyuki lặng lẽ nhìn vào mắt tôi một lúc lâu, rồi,
“Hư ưm...”
Đột nhiên cô ấy ôm chầm lấy eo tôi.
Có vẻ như ngắm tuyết đã khơi dậy trong cô ấy những cảm xúc tươi mới. Thậm chí cô ấy còn phát ra tiếng rên mũi dễ chịu đặc trưng của mình nữa.
“Tớ thích cậu. Nhiều lắm...”
Lời tỏ tình của Miyuki khi cô ấy cọ cọ khuôn mặt vào ngực tôi.
Vỗ nhẹ vào lưng cô ấy, tôi cũng bày tỏ cảm xúc chân thành của mình.
“Tớ cũng vậy.”
Sau khi đưa Miyuki về và trở về nhà, tôi liên lạc với Chinami.
-Alo. Xin chào.
Chinami bắt máy khi tiếng chuông reo chưa quá hai lần.
Bật cười trước lời chào độc đáo của cô ấy, tôi hỏi.
“Sư phụ đang ở đâu đấy? Đang ăn kem với Đội trưởng à?”
-Vâng. Đúng vậy.
“Sư phụ có thấy tuyết rơi không? Vừa nãy có rơi một chút đấy.”
-Ư ưm...? Tuyết á...? Ở đây không có rơi.
“Chắc rơi ít quá nên Sư phụ không thấy rồi. Tiếc thật đấy.”
-Ưm... Tuyết đầu mùa thực sự đã rơi sao?
“Vâng.”
-Trời ơi... Trời ơi...! Bỏ lỡ tuyết đầu mùa thì năm nay xui xẻo lắm đây...! Mặc dù năm nay chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là kết thúc.
Có cả mê tín đó nữa à? Lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy.
Có vẻ như Chinami tự mình nghĩ ra điều đó... Quả nhiên là cô nàng ngốc nghếch.
Nếu Chinami thấy tuyết, tôi định sẽ chạy đến ngay lập tức.
Vì là một ngày đáng nhớ nên tôi cũng muốn dành thời gian bên cô ấy.
Nhưng cô ấy bảo không thấy thì thôi vậy... Đành chờ cơ hội khác.
-Gì thế? Ai đấy?
Giọng nói đầy thắc mắc của Renka vang lên từ đầu dây bên kia.
Chinami thở dài một tiếng, xin lỗi tôi rồi trả lời.
-Là Hậu bối Matsuda, cậu ấy bảo tuyết đầu mùa rơi rồi.
-Tuyết á? Ở đây có rơi đâu.
-Cậu ấy bảo rơi ít nên có thể chúng ta không thấy.
-Nói dối đấy. Đừng có tin.
Renka lại tiếp tục tích tụ nghiệp chướng rồi.
Cứ làm thế đi. Rồi xem hậu quả thế nào.
-Nói dối là sao... Hậu bối Matsuda không có lý do gì để lừa tớ cả.
-Cúp máy nhanh rồi ăn kem đi. Món mochi kem cậu thích ra rồi kìa.
-Á...! Hừm hừm... Hậu bối. Tôi ăn xong rồi gọi lại cho cậu được không?
Mochi còn quan trọng hơn cả tôi sao? Làm tôi buồn đấy nhé?
Tất cả là tại Renka. Tại con hồ ly độc ác đó đã mê hoặc Chinami.
Không trả đũa thì không phải đạo rồi nhỉ?
“Tôi biết rồi.”
Kết thúc cuộc gọi, tôi lập tức mở laptop, truy cập vào một trang web bán trang phục cosplay sự kiện.
Sau khi mua một số đạo cụ và quần áo để sử dụng cho những lần sau, tôi truy cập vào một cửa hàng bán găng tay dễ thương.
Để tặng quà cho Chinami.
Món đồ tôi xem là găng tay.
Không phải găng tay mùa đông bình thường, mà là găng tay hở ngón.
Găng tay hở ngón bằng len mỏng thì không được.
Chinami nhất định phải đeo loại dày cộp. Màu hồng hoặc màu be chắc sẽ hợp.
Tưởng tượng cảnh Chinami đeo găng tay đó, gập rồi lại duỗi những ngón tay nhỏ xíu của mình, vẫy tay chào như đang múa, tôi bất giác nở nụ cười của một người cha.
Mà này, lần quan hệ tiếp theo sẽ là khi nào nhỉ.
Tôi muốn làm vài lần trước vụ 3P để Chinami quen dần... Chắc phải chọn một ngày mới được.
Ngày hôm sau.
Cùng Miyuki đến trường, tôi nhíu mày khi thấy Tetsuya bước vào lớp không lâu sau đó.
Vì kiểu tóc của thằng ranh đó đã thay đổi.
“Tetsuya-kun, cậu đến rồi à? Chiều nay có bài kiểm tra nhỏ nên cậu nhớ ôn... tập...”
Miyuki cũng phát hiện ra mái tóc kỳ quặc của cậu ta, cô ấy đang chào hỏi thì bỗng tỏ ra bối rối.
“Tớ thử đổi kiểu một chút... Cậu thấy sao?”
Quan sát phản ứng của chúng tôi, Tetsuya gãi gãi gáy vẻ ngượng ngùng.
Nghe cái giọng điệu lải nhải đó, có vẻ cậu ta không hề tưởng tượng được rằng kiểu tóc của mình đang có vấn đề.
“... Cái đó... Tớ không biết phải diễn tả thế nào nữa...”
Miyuki cười gượng gạo.
Có vẻ cô ấy đang cố giữ ý tứ nên không nói thẳng... nhưng chuyện này phải nói thẳng cho cậu ta biết.
Nếu không sẽ làm phiền người khác mất. Hỏng hết cả mắt.
Đứng dậy bước đến cạnh Tetsuya, tôi chỉ vào phần tóc hai bên bị cạo lõm thành hình bán nguyệt của cậu ta và hỏi.
“Mày làm cái này ở đâu đấy?”
“Hôm qua ở tiệm cắt tóc gần nhà... Tớ không thích tóc hai bên xù lên như nấm nên bảo họ ép xuống một chút, trông lạ lắm à?”
Cái này không phải là ép tóc hai bên xuống, mà là ép hộp sọ xuống thì có.
Nếu chụp X-quang chắc thùy thái dương bị lõm vào trong mất.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới ra được kiểu tóc này nhỉ? Có vẻ không phải là uốn ép... hay là dùng cái muỗng múc kem sắc lẹm nào đó để cắt?
Tự nhiên tôi tò mò về tay nghề của người thợ cắt tóc quá.
Dù tôi có ghét Tetsuya đến đâu, nhưng với tư cách là một thằng đàn ông, tôi không thể cứ thế bỏ qua chuyện này được.
“Hôm nay ra tiệm trên phố cắt ngắn đi. Cho mát mẻ.”
Nghe lời khuyên của tôi, sắc mặt Tetsuya biến đổi kỳ lạ.
Bây giờ cậu ta mới nhận ra. Rằng mái tóc của mình có vấn đề.
“L, lạ đến thế cơ à?”
“Mày tự nhìn mà không thấy lạ à?”
“Tớ thấy cũng được mà...”
“Trông tởm vãi cứt ra nên đừng có cãi, đi cắt đi. Trước khi vào học thì đội mũ vào ép hết xuống.”
“Bây giờ làm gì có mũ...”
“Thì lấy nước vuốt cho nó xẹp xuống đi thằng ranh.”
“B, biết rồi...”
Tao đã cứu mày khỏi việc trở thành trò cười cho thiên hạ rồi đấy, nên hãy biết ơn đi thằng chó.
Nếu lần này mày lại bắt chước kiểu tóc của tao như hồi nghỉ hè năm ngoái, tao sẽ không tha cho mày như hôm nay đâu.
Sự cố nhỏ đó trôi qua, tiết học bắt đầu.
Nhìn Tetsuya liên tục sờ soạng mái tóc của mình, tôi tặc lưỡi một cái, rồi quay sang khi thấy Miyuki chọc chọc vào eo tôi.
“Gì.”
Cô ấy mím môi cười rạng rỡ, chỉ vào góc vở.
Nhìn vào đó, tôi thấy,
[Cậu tỏ ra tử tế trông cũng được đấy. Nhưng chửi thề thì không hay đâu.]
Một dòng chữ được viết bằng nét chữ xinh xắn.
Hóa ra cô ấy vẫn để bụng chuyện tôi gọi Tetsuya là "thằng ranh".
Tôi nhún vai tỏ vẻ thờ ơ thay cho câu trả lời.
Thấy vậy, Miyuki nhướng mày, cầm bút chì kim lên viết thêm một câu mới dưới câu đó.
[Chửi thề là xấu lắm.]
Gọi là thằng ranh thì cũng có thể bỏ qua được mà?
Đúng là Miyuki, người không bao giờ khoan nhượng với những lời chửi thề và bạo lực.
Mang vẻ mặt đầy bất mãn, tôi quay lên nhìn bảng.
Đúng lúc đó,
Xoẹt.
Miyuki luồn bàn tay ấm áp của mình vào trong quần tôi, cẩn thận nắn bóp phần trên của chiếc quần lót.
Thậm chí cô ấy còn tỏ ra tinh vi khi thản nhiên nhìn sách giáo khoa như đang chăm chú nghe giảng.
Có vẻ cô ấy muốn thưởng cho tôi vì hôm nay tôi đã làm việc tốt.
Lâu lắm rồi mới được nhận phần thưởng trong lớp học. Tôi đã chờ đợi điều này.
Đã đoán trước được Miyuki sẽ làm vậy, tôi bình tĩnh kéo ghế sát vào bàn để che khuất tầm nhìn từ chỗ ngồi bên cạnh.
Sau đó, tôi cũng trơ trẽn dán mắt vào sách giáo khoa giống như Miyuki, và bắt đầu tận hưởng bàn tay của cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
