Cách đi trên con đường hoa của nhân vật chính

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Tập 19

Tình huống chúng tôi đang gặp bây giờ chẳng khác nào ấn liên hoàn trên nút kích nộ của Choi Soojung như chơi game vậy.

Ngay khi nghe hai chữ “như dự đoán”, Choi Soojung lạnh mặt, gió dữ cuộn quanh tay cô.

“Cậu nghĩ cậu hiểu rõ hoàn cảnh của tôi sao, hậu bối? Cái đầu cậu chạy được từng đó thôi à?”

Dù Choi Soojung phản ứng gay gắt, Tên Lừa Đảo vẫn mỉm cười tự tin, nói như thể đang chọc tức cô.

“Tôi biết. Cả dòng dõi, cả quá khứ của chị. Đó là lý do tôi kéo chị vào hầm ngục này.”

Đúng nghĩa là một cơn bão hung hãn tự phụ.

Tên Lừa Đảo hẳn nghiện dopamine do cờ bạc mang lại. Hoặc là hắn có tận 99 mạng nên đang háo hức chết thử một lần.

Nhưng sao lại phải kéo tôi dính vào chứ, tại sao!

“Aha. Vậy ý cậu là cậu muốn chết ở đây hả?”

“Đ-Đợi đã!”

Tôi suýt khóc. Cảm giác bị kẹt trong khung cảnh căng như dây đàn này thật khủng khiếp.Cô giáo ơi, cứu con. Ai đó, cứu tôi với!

“Thay vì đánh nhau, hay là mình ra ngoài trước đi, mọi người giữ bình tĩnh cho đỡ căng thẳng đi?”

Tên Lừa Đảo bật cười khẽ. Cười cái gì, đồ điềm gở kia?

“Không thể ra ngoài được đâu. Đây là sự kiện kích hoạt đó.”

Luồng gió trong tay Choi Soojung càng nén lại mạnh hơn.

Tên Lừa Đảo, cậu đang đổ thêm dầu vào lửa đấy! Giờ mà còn nói vậy nữa sao!

“Nếu chị giết tôi bây giờ, Kang Nahyeon và chị cũng sẽ chết ở đây.”

“Hả?”

Cái gì cơ? Lại chuyện quái gì nữa vậy?

“Đây là Đền Thú - nơi bầy thú của Tháp đến để chịu thử thách.”

Tên Lừa Đảo tiếp tục, vẫn cái nụ cười tự mãn ấy.

“Tất nhiên, độ khó của thử thách này là không thể vượt qua được nếu không biết chiến lược đúng đắn. Nhưng tôi thì biết.”

Nụ cười tự tin ấy là kiểu của kẻ thắng cuộc trong một ván thương lượng sinh tử.

“Vì chị có lý do nhất định phải sống sót trở về, đúng chứ?”

Nhưng sao lại kéo cả mạng tôi vào để mặc cả hả đồ khốn! Anh nói là “không nguy hiểm” cơ mà!

Đúng là miệng nam chính hai lời! Thề không bao giờ tin nữa!

Sau khi nghe hắn nói, Choi Soojung trừng hắn bằng ánh mắt sắc như dao, nhưng rồi chậm rãi buông luồng gió trong tay xuống.

Cái nhìn vẫn như thể muốn xé hắn ra từng mảnh, nhưng ít ra cô ấy không có ý giết hắn ngay.

Chúc mừng nhé, Tên Lừa Đảo. Một canh bạc thành công. Đồ nam chính đáng nguyền rủa.

“…Vậy tôi phải làm gì đây?”

Tôi hỏi khẽ, cố tỏ vẻ sợ sệt.

Không sao. Nếu lời hắn nói thật, chắc hắn nắm rất rõ cách vượt hầm ngục. Đã là kẻ rắc rối biết hết nội dung game, thì hắn không bao giờ liều nếu không tự tin tạo ra một “sự kiện ẩn”.

Hắn nhếch miệng cười:

“Chinh phục mê cung.”

Tên Lừa Đảo vỗ tay bốp bốp rồi ngồi thụp xuống đất.

“Giờ tôi sẽ tóm tắt chiến thuật. Ngồi xuống đi, Tiền bối.”

Hắn ra hiệu cho tôi. Có vẻ muốn tôi lại gần luôn.

Tôi và Choi Soojung cùng ngồi đối diện hắn. Hắn lấy ra một viên phấn, viết nguệch ngoạc lên nền đá:

Mê cung – Bẫy – Ký tự – Nhìn xa.

“Trước tiên, thấy cánh cửa kia không?”

Chúng tôi nhìn theo tay hắn chỉ. Một cánh cửa đá hình chữ nhật, chẳng có cửa mà chỉ là một lỗ trống tối đen.

“Bước qua đó là mê cung bắt đầu. Một là chết, hai là sống sót bước ra.”

Hắn nhún vai một cách lươn lẹo.

“Không thể quay lại qua cửa đó đâu.”

Cái gì? Sao cậu lại cười khi nói câu đó hả đồ quái thai?

“Dù sao thì… trong mê cung có đủ loại bẫy. Gần mỗi bẫy đều có chữ viết của tộc thú, chính là gợi ý để tránh nó.”

Tên Lừa Đảo chỉ vào mình.

“Và cậu có thể đọc được chữ đó.”

Chuẩn game thủ.

“Vậy nên ta sẽ tránh được toàn bộ bẫy.”

“Đúng. Chỉ cần né bẫy và tiếp tục đi đúng lối, lối ra sẽ hiện.”

“Tại sao cần kỹ năng nhìn xa?”

“Vì chữ được viết ở chỗ chỉ tộc thú mới đọc nổi. Hoặc là ở quá cao phải bay mới thấy, hoặc là nhỏ li ti, nên phải dùng nhìn xa để quan sát chi tiết.”

“Ra vậy… Tôi sẽ cố hết sức.”

“Được. Tôi sẽ dùng kỹ năng chia sẻ tầm nhìn mà tôi mới học để đồng bộ tầm nhìn của chị với Nahyeon, dễ quan sát hơn.”

“Hiểu rồi.”

“Thế là xong phần tóm tắt.”

Tên Lừa Đảo vươn vai.

“Phòng hờ thì mọi người kiểm tra lại trang bị trước khi đi nào.”

“Ừ.”

“Ừmhm!”

Sau khi nhận và sắp xếp lại đống thuốc hắn đưa, tôi rụt rè tiến gần Choi Soojung, người vẫn đang ủ rũ.

Cô vẫn cau mày nặng trĩu.

“E-Em… xin lỗi…”

“…Gì?”

“Ờm… Giờ em nên gọi chị thế nào? Có nên…”

“Cứ gọi như thường, hoặc gọi là Tiền bối. Mấy chuyện nhỏ đó chị không bận tâm.”

“Vậy… Tiền bối…”

Tôi nghĩ cô ấy giỏi hơn mình về mọi mặt luôn…

Tôi cố làm bộ ngoan ngoãn, kiểu con cún nhỏ bị lừa cuốn theo vụ rắc rối.

“Ừ.”

“Những gì Yuhan làm lần này là sai, đúng không?”

“Với tiêu chuẩn của chị thì, đúng là vậy.”

“V-Vậy… sau này em sẽ mắng anh ấy! Yuri cũng sẽ mắng nữa…!”

Tôi liếc sang Tên Lừa Đảo, khẽ thì thầm với Choi Soojung như đang tiết lộ bí mật cực lớn.

“Cái này bí mật nha, nhưng nếu Yuhan làm chuyện xấu, Yuri đã hứa sẽ mắng anh ấy đó.”

“Tôi” bối rối xoắn tay, rồi nhắm chặt mắt, nói nhỏ:

“N-Nên… chị đừng giận quá nha…”

Choi Soojung nhìn tôi, rồi bật cười khẽ.

“Haha.”

“Wahahahaha!”

Cô cười sảng khoái, và dường như bớt căng hơn. Nụ cười nhẹ, tay cô vươn ra kéo nhẹ má tôi.

“Em lo cho chị à? Cảm ơn nha.”

Ái da, đau đó.

“Nhưng mà, khi Yuri mắng tên đó, em phải để chị góp vui nhé?”

“…Vâng!”

Cơ mà có vẻ “góp vui” của chị không dừng ở mắng đâu, mà là đánh chết luôn ấy chứ.

Dù bị véo má, tôi vẫn bật cười, vui mừng vì bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng tan.

Cuối cùng tôi thoát khỏi địa ngục căng như dây đàn. Dù hơi đau, nhưng đáng để hi sinh.

“Mềm ghê~”

Nhưng chị ơi, khi nào mới thả em ra đây?

Bàn tay của Choi Soojung vẫn nhào nặn má tôi mãi cho đến khi Tên Lừa Đảo chuẩn bị xong chiến thuật. Hai má tôi nóng rát.

Nhờ sự hi sinh đôi má, không khí cả đội nhẹ hẳn. Cả ba cầm vũ khí trong tay, bước căng thẳng vào cửa đá.

Vừa vào, cánh cửa lập tức đóng “rầm” một tiếng.

“Ôi trời, giờ chỉ còn cách tìm lối ra thôi!”

“Đi thôi.”

“Fighting!”

Khi Tên Lừa Đảo kích hoạt kỹ năng chia sẻ tầm nhìn, mắt hắn phát sáng đỏ rực. Tôi cảm giác có một sợi dây năng lượng nối giữa hai người.

Cảm giác… rất tệ.

“Đoạn hành lang kế, rẽ phải.”

“Trái.”

“Thẳng.”

Chúng tôi đi trong im lặng, theo chỉ dẫn của hắn.

Thỉnh thoảng đi lạc vào ngõ cụt, nhưng vì những chỗ đó toàn có kho báu, chắc Tên Lừa Đảo cố tình dẫn vậy.

Tuy nhiên, theo hợp đồng, tất cả báu vật trong hầm ngục đều thuộc về hắn. Bất công thấy rõ. Đúng là đáng giận.

Dù vậy, hành trình diễn ra khá suôn sẻ. Choi Soojung có vẻ đã bình tĩnh lại, bắt đầu bay lơ lửng trong không trung.

Điểm khác là cô cứ thích đụng chạm tôi. Lúc thì choàng tay qua cổ, lúc thì dụi đầu vào vai.

…Thật sự là sao vậy trời?

Thôi kệ, nếu được nữ chính yêu mến hơn cũng tốt. Tăng độ thiện cảm với nhân vật chính thì càng có lợi.

Đi thêm một đoạn, tôi thấy một cánh cửa đá giống hệt cửa vào.

Khác biệt duy nhất là nó đang mở.

“Lối ra rồi!”

“Cuối cùng cũng tới~!”

Cả nhóm nhanh chóng chạy tới.

Bên kia là phòng thưởng của đền, y như trong truyện gốc.

Giữa bệ thờ được trang trí bằng xương thú, có một chiếc chìa khóa bằng xương thô ráp phát sáng nhè nhẹ.

Chiếc chìa này… hình như là vật phẩm chủ chốt trong cốt truyện chính.

“Tiền bối, chị lên lấy chìa đi.”

“Hả? Là em nói chị á?”

“Đúng. Chị phải là người lấy nó.”

Choi Soojung có vẻ ngần ngại, nhưng vẫn làm theo lời hắn. Cô bước đến gần bệ thờ, nắm lấy chìa.

Chiếc chìa phát sáng nhẹ, và những ký tự dần khắc lên bề mặt. Toàn là chữ tộc thú mà tôi đã thấy lúc trong mê cung.

Khi tôi quay sang, Tên Lừa Đảo lại đang cười gian như quỷ. Đúng là một thằng lừa đảo chính hiệu.

Ánh mắt Choi Soojung lập tức trở nên khinh ghét. Cô ném mạnh chìa vào người hắn. Tất nhiên, với chỉ số rác rưởi, hắn chẳng đỡ nổi.

Tôi lại phải cúi xuống nhặt cái chìa đó giúp hắn, cái đồ ăn hại này.