Chương 39: Nhất niệm trời cao biển rộng
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Trong cơn mơ màng chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, những mảnh ký ức vụn vặt lóe lên trong đầu.
Bạch Hoảng nhớ mình đã vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo mấy lần, nhớ mình cùng Lục Hàng và Sở Tình ba người ôm nhau khóc rống, nhưng lại quên mất mình đã nói những gì.
Ký ức cuối cùng là nhìn chằm chằm vào ly Whisky được ánh đèn chiếu sáng, chất lỏng màu hổ phách lấp lánh dưới ánh đèn.
Ngoại trừ hình ảnh đó ra, cái gì cũng không nhớ rõ nữa.
...
Bạch Hoảng lờ mờ tỉnh lại. Tiếp đó nhìn thấy trần nhà quen thuộc.
Thời tiết hôm nay dường như khá đẹp, ánh nắng buổi sáng chiếu qua khung cửa sổ, xuyên qua tấm rèm màu xanh đậm, nhuộm cả căn phòng thành một màu xanh mờ ảo.
Cô vừa tỉnh dậy đã nheo mắt lại, cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, thái dương giật đùng đùng, cảm giác nôn nao sau cơn say khiến cô khó chịu vô cùng.
Bạch Hoảng cũng không nhớ hôm qua rốt cuộc đã uống bao nhiêu rượu, cô ngơ ngác nhìn trần nhà, cố gắng lục lọi ký ức xem mình đã trở về phòng Lục Hàng bằng cách nào.
Chuyện hôm qua, thậm chí có chút không nhớ nổi nữa. Chỉ nhớ Lục Hàng đã từng hôn mình.
Lại lờ mờ nhớ là mọi người đã quay lại uống một trận tơi bời khói lửa... Ký ức lục tục ùa về trong lòng, nhưng chi tiết cụ thể thì không nhớ rõ lắm.
Dần dần tỉnh táo lại, cô bỗng nhớ tới dáng vẻ Lục Hàng ôm mình, hôn mình, tim Bạch Hoảng bỗng đập thình thịch, lập tức cố gắng ném hình ảnh này ra khỏi đầu, nhưng chỉ khiến nó ngày càng rõ nét hơn.
Không sao xua đi được.
“Haizz...” Cô khẽ thở dài.
Nhìn chằm chằm trần nhà, Bạch Hoảng có chút mờ mịt, không hiểu sao cảm thấy trên người rất nặng.
Còn bị một vật gì đó cứng cứng chọc vào đùi...
Cúi đầu nhìn xuống, tim cô thót một cái.
Khuôn mặt to tướng của Lục Hàng gần trong gang tấc, ngủ say sưa, đang gối ngay chính giữa ngực cô.
Hơn nữa một tay của cậu còn đang dùng sức nắm lấy một bên ngực của cô. Trái tim bỗng nhiên chịu một đòn chí mạng.
“...!”
Bạch Hoảng chớp mắt liên tục, nhận ra mình đang nhìn thấy cái gì, suýt chút nữa hét toáng lên.
Trái tim bị cồn tàn phá cả đêm bắt đầu đập điên cuồng như sắp chết, khiến cô thậm chí có chút không thở nổi.
“Cái này...”
Cả một cái đầu người gối lên ngực mình, cô luống cuống tay chân, giơ tay lên mà không biết phải làm sao.
Lục Hàng ngủ rất say, hơi thở phả vào ngực cô, âm ấm, lại còn ngưa ngứa nữa. Chỉ riêng hơi thở của cậu đã khiến cả người cô mềm nhũn ra rồi.
“Hàng, Hàng ca?” Bạch Hoảng tim đập như trống, nói nhỏ.
Không tỉnh.
Vươn ngón tay chọc chọc vào mặt cậu, vẫn không tỉnh.
Mặt Bạch Hoảng nóng bừng, tâm trí rối bời, trợn mắt há hốc mồm, bộ não đặc quánh nhất thời hoạt động hết công suất.
Rốt cuộc đã làm thế nào mà ngủ thành cái tư thế này được! Hai người đúng là đã sống chung hơn nửa tháng không sai, đúng là vẫn luôn ngủ chung một giường không sai.
Nhưng đây là trực tiếp đè cả người lên người mình ngủ!
Đây đúng là lần đầu tiên mà Lục Hàng nằm đè lên người cơ, Bạch Hoảng chưa từng chuẩn bị tâm lý cho chuyện này.
Tuy nói Bạch Hoảng và Lục Hàng trong lòng đều cảm thấy ngủ chung giường với anh em tốt chẳng có gì to tát, mọi người bình thường chung sống tuy vẫn như cũ, nhưng cũng sẽ theo bản năng mà tránh hiềm nghi, dù sao nam nữ thụ thụ bất thân. Lúc ngủ cũng là quay lưng vào nhau, mông chạm mông...
Sao có thể ngủ một cách ám muội như bây giờ.
“Chuyện này... từ từ...”
Tim Bạch Hoảng đập điên cuồng, trong lòng đã có dự cảm không lành, trừng mắt nhìn trần nhà, điên cuồng nhớ lại hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sẽ không xảy ra chuyện gì với Hàng ca chứ. Đừng mà. Nếu đã xảy ra... cậu ấy có đeo bao không?
Cho dù đã điên cuồng cố gắng nhớ lại, những gì hiện lên trong đầu vẫn chỉ là vài hình ảnh lác đác.
Ba người quay lại hộp đêm, mọi người nâng ly cạn chén, uống đến trời đất tối tăm... Cuối cùng cái tên Sở Tình kia vẫn là ngàn ly không say, uống thế nào cũng không thấy cô đỏ mặt, cuối cùng chỉ nhớ cô vẻ mặt bất lực nghe hai người nói nhảm.
Xác suất lớn là Sở Tình đã vác hai người về. Chắc là cũng chê nặng, cho nên mỗi tay một người ném lên giường, rồi mặc kệ luôn. Cho nên mới thành ra thế này.
Bạch Hoảng cố nén xúc động muốn hét lên, tay chân luống cuống giơ tay ra, hoảng loạn cúi đầu nhìn cái đầu đang ngủ say sưa trong lòng mình.
Tuy nói anh em tốt ngủ chung chẳng có gì to tát... Nhưng tư thế ngủ đầy tính xâm lược thế này của cậu, có thể gọi là vừa ăn vừa gói mang về.
Ngủ chẳng có chút phòng bị nào, đầu dựa vào lòng cô ngủ say sưa, đối với cô mà nói thì có lực sát thương quá lớn.
Hơn nữa một tay kia của cậu còn vô cùng không khách sáo nắm lấy một bên ngực của cô.
Điều khiến cô suy sụp nhất là bàn tay đặt trong chăn của anh Hàng cũng chẳng thành thật chút nào, vốn dĩ biến thành cơ thể con gái đã rất nhạy cảm, bàn tay to lớn thô ráp của cậu đặt ở mặt trong đùi Bạch Hoảng, cộng thêm hơi thở phả vào mặt, khiến Bạch Hoảng từng cơn chóng mặt nhẹ, cơ thể mềm nhũn không dùng được chút sức lực nào, trong đầu đặc quánh như hồ dán.
“Hàng ca?”
Bạch Hoảng mếu máo, tim đập điên cuồng, không nhịn được nhẹ nhàng chọc chọc vào cái đầu đang gối lên ngực mình, giọng nói sắp mang theo tiếng khóc nức nở: “Này, mau dậy đi.”
Vẫn không tỉnh. Bạch Hoảng hít sâu một hơi, cố gắng đẩy cậu ra. Đương nhiên là đẩy không nổi...
Giày vò mười phút rồi. Vẫn không thể thoát thân.
Bạch Hoảng khẽ thở dốc, cam chịu số phận nhìn chằm chằm trần nhà. Anh em tốt ngủ chung là chuyện rất bình thường, Bạch Hoảng tự an ủi mình như vậy.
Xem ra Hàng ca cũng không tỉnh được ngay, tóm lại phải bình tĩnh trước đã, việc cấp bách bây giờ là tìm cỗ máy thời gian... Hoặc là giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, ngủ tiếp...
Bạch Hoảng nhắm mắt lại, cố gắng đi vào giấc mộng lần nữa, hít sâu một hơi cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.
Nhưng dù sao cũng đã tỉnh rồi, vừa nhắm mắt, cảm giác của cơ thể lại càng thêm rõ ràng.
Bất kể là cảm giác ngực bị nắm lấy, cảm giác hơi thở phả vào trước ngực, hay là cảm giác bàn tay thô ráp ma sát với làn da non mềm ở mặt trong đùi... còn có cảm giác một thứ cứng cứng nào đó đang chọc vào đùi mình.
Bạch Hoảng không dám nghĩ rốt cuộc Lục Hàng đang chọc cái thứ gì vào đùi mình.
Đủ loại cảm giác ùa vào giác quan, cộng thêm bị đè nặng có chút khó thở. Nhắm mắt cố gắng giày vò năm phút, cũng không thể ngủ lại được.
Mà điều tồi tệ nhất là, cơ thể cô thế mà bắt đầu có phản ứng rồi.
Ướt rồi...
Hơn nữa tay Lục Hàng vẫn luôn sờ soạng đùi cô, cô đã cảm thấy sắp có thứ gì đó không ổn dính vào tay Lục Hàng rồi.
Nhắm mắt ngủ thì không ngủ được, ngược lại trong đầu rối tung rối mù, càng lúc càng hoảng.
Cuối cùng Bạch Hoảng nhịn hết nổi, xấu hổ muốn chết, mở mắt ra: “Hàng ca! Không được, dậy mau!”
Lần này vỗ vào đầu cậu, lực đạo lớn hơn chút. Cậu chỉ nhíu mày, vẫn ngủ như heo chết.
Thấy cậu nhíu mày, lại không nỡ vỗ nữa, lòng Bạch Hoảng rối như tơ vò.
Cứ ngủ tiếp thế này, cứ cứng ngắc chịu đựng đủ loại cảm giác kỳ quái đợi Lục Hàng tự tỉnh, Bạch Hoảng cũng không dám tưởng tượng mình sẽ biến thành bộ dạng chật vật thế nào, ngủ thì không ngủ được, đẩy thì đẩy không ra.
Lúc hai người đứng sóng vai nhau, Lục Hàng chỉ cao hơn Bạch Hoảng một cái đầu, mãi đến khi bị nằm sấp trên người, cô mới biết Lục Hàng khỏe đến mức nào, vừa bị đè dưới thân là không động đậy nổi, vào lúc này, sự chênh lệch thể lực nam nữ được thể hiện vô cùng rõ ràng.
Bạch Hoảng rơi vào tuyệt vọng dùng nỗ lực cuối cùng, cắn chặt răng, dùng sức đẩy cậu một cái.
Cảm giác như đang đẩy một bức tường.
“...”
Cô mệt đến kiệt sức, mơ màng nhìn trần nhà. Hai tay ôm lấy đầu Lục Hàng, cũng hoàn toàn bỏ cuộc rồi.
Mặc kệ cơ thể đang từng chút một trở nên kỳ lạ, tê tê dại dại, dần dần trở nên vừa nóng vừa dễ chịu.
Cô cụp đôi mắt ươn ướt xuống, cúi đầu, nhìn chằm chằm Lục Hàng đang ngủ say sưa trên ngực mình, trong lòng rất muốn đấm một phát cho đầu cậu bẹp dí.
Nhưng nhìn cậu gối lên người mình ngủ ngon lành như vậy, thế mà lại cảm thấy một tình mẫu tử kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Nghịch nghịch tóc mái của Lục Hàng, bất lực ôm lấy đầu cậu, cô thở dài một tiếng rồi nhắm mắt.
Thôi kệ, đều là anh em cả... cho cậu ấy ngủ đi.
Nghĩ kỹ lại hôm qua còn bị cậu ấy cưỡng hôn, hôn cũng hôn rồi, bị sờ soạng lúc ngủ thì có làm sao?
Nghĩ như vậy, Bạch Hoảng bỗng cảm thấy nhất niệm trời cao biển rộng.
Giới hạn lung lay trong lòng, cùng với lần buông lỏng này...
Đã hoàn toàn sụp đổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
