Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1746

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 29

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 3

Tập 01 - Chương 41: Luyện bóng

Chương 41: Luyện bóng

Thức dậy, rửa mặt, đánh răng, bắt đầu một ngày mới.

Lúc rửa tay cứ cảm thấy trên tay trơn trơn nhớt nhớt, xoa xoa mấy cái, tuy thắc mắc nhưng Lục Hàng cũng chẳng nghĩ nhiều.

Dùng xà phòng rửa sạch tay và mặt, lúc đánh răng nhìn chằm chằm vào hai mắt sưng húp của mình, Lục Hàng khẽ thở dài một hơi.

Liếc nhìn phòng khách, hôm qua Sở Tình chắc là ngủ ở ghế sô pha phòng khách, nhưng bây giờ chăn đã gấp gọn, điện thoại của cô vẫn để trên bàn trà, người thì không biết chạy đi đâu rồi.

Chắc là xuống lầu mua đồ rồi...

Vừa nghĩ tới chuyện xảy ra tối qua, Lục Hàng lại có chút đắng lòng.

Tuy nói là kìm nén cảm giác tội lỗi mà làm xong nhiệm vụ vào phút chót... kết quả vẫn là cưỡng hôn anh em tốt của mình.

Sau khi hôn Bạch Hoảng, thấy cô gái trong lòng kinh ngạc nhìn mình, nước mắt lưng tròng, lúc đó cậu bỗng nhiên bị một cảm giác tội lỗi đánh gục, đến lúc này không nói gì cũng không được nữa, Lục Hàng nhớ mình đã điên cuồng giải thích với cô, nhưng cô chỉ đứng ngây ra đó, không biết có nghe lọt tai hay không.

Dù sao những gì cần nói cũng đã nói rồi, nguyên nhân cô biến thành con gái, bao gồm cả chuyện Nữ Thần... Một hơi nói hết ra.

Khi đã giải thích rõ ràng tại sao Lục Hàng lại cưỡng hôn cô, Bạch Hoảng chỉ cụp mắt xuống, im lặng không nói, cũng không biết có chấp nhận cách giải thích này hay không.

Sau đó cũng là không uống không được, ông chủ hộp đêm Vương Tam kia nói miễn phí toàn bộ chi phí. Ba người nghe đến đây, với tâm lý có của hời mà không lấy là đồ ngu nên cũng chấp nhận.

Quay lại phòng bao uống đến tận nửa đêm, ba người nâng ly cạn chén, cuối cùng đều uống say bí tỉ, uống đến mức cầm tay nhau nhìn nhau lệ nhòa.

Một phòng ký túc xá toàn anh em tốt, hai người biến thành con gái, một người bị Nữ Thần hành hạ... nói đến chỗ đau lòng liền ôm nhau khóc rống.

Lần này đương nhiên không gọi công chúa.

Lục Hàng chỉ nhớ lúc ba người chia tay, lờ mờ nghe thấy Sở Tình nói muốn về phòng nhân viên ngủ, cái phòng nhân viên rách nát đó của cô chẳng giống chỗ cho người ngủ chút nào, bèn vỗ ngực, nói người anh em nếu thực sự không có chỗ nào khác thì hãy đến ở cùng cậu, Sở Tình nghe vậy đồng ý ngay lập tức.

Ký ức cuối cùng là Sở Tình gọi xe về nhà Lục Hàng, Sở Tình nói muốn ngủ sô pha nên xin một cái chăn, Lục Hàng bế Bạch Hoảng say bất tỉnh nhân sự dưới đất, vất vả ném cô lên giường.

Sau đó thì hoàn toàn không nhớ gì nữa.

Ký ức miễn cưỡng chắp vá thành tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, Lục Hàng dùng khăn lau đầu, nhìn mình trong gương, cười khổ một trận.

Cái nhà trọ cũ nát này của mình nay có ba người ở rồi.

...

Sáng sớm không thấy Sở Tình đâu.

Lục Hàng chỉnh lại chăn trên sô pha, tối qua Sở Tình ngủ ở đây, thuận tay gấp gọn lại, trong lòng thắc mắc Sở Tình đi đâu rồi.

Nhìn ra cửa vào, quả bóng rổ vốn để ở đó không thấy đâu nữa, liên tưởng đến thói quen của Sở Tình hồi năm nhất, trong lòng liền hiểu.

Cô ấy là người nghiện bóng rổ. Đa phần là sáng sớm đã đi luyện bóng rồi.

Bạch Hoảng vẫn chưa ra ngoài, cửa phòng ngủ vẫn đóng kín không biết là đã dậy chưa, Lục Hàng quyết định xuống lầu mua chút đồ ăn sáng mang lên.

Nhà cậu thuê ở cạnh trường học, chất lượng tuy rách nát, nhưng được cái gần mấy quầy bán đồ ăn sáng và công viên, lên xuống lầu mua đồ ăn sáng cũng tiện, mức độ thoải mái khá là cao.

Thời tiết hôm nay khá đẹp, Lục Hàng lười biếng nheo mắt, xuống quầy đồ ăn sáng dưới lầu mua ba bát tào phớ, mua chút sữa đậu nành và trứng trà, lúc đi ngang qua sân bóng liếc mắt nhìn một cái...

Quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng cao ráo đang vã mồ hôi như mưa.

“Sở Tình?” Lục Hàng có chút bất ngờ, sáng sớm mà đã tràn đầy sức sống thế này.

Rảnh rỗi sinh nông nổi, thấy sân bóng rổ đã vây quanh một vòng người, cậu cũng dừng chân đứng xem, cô dường như đang đấu bóng với sinh viên đại học gần đó, dẫn bóng trên sân vô cùng dứt khoát gọn gàng, đôi chân trắng nõn vừa dài vừa săn chắc, dưới ánh mặt trời trông vô cùng chói mắt.

Chỉ là càng nhìn, Lục Hàng càng đỏ mặt. Khá lắm, vừa chạy một cái là "ba quả bóng" cùng nảy tưng tưng, nhất thời không biết nên nhìn quả nào.

Hơn nữa ngoài cậu ra, gần sân bóng đã có rất nhiều sinh viên đại học bỏ cả chơi bóng, vây lại một đám đứng xem.

Dáng người của Sở Tình vốn rất cao, lại còn ngực to mông nở, vừa chạy một cái là hai trái bóng trên người rung bần bật, đánh bóng như thế này cũng quá tổn hại thuần phong mỹ tục.

Nhưng khi nhìn những người xung quanh, kinh ngạc phát hiện một đám nam sinh vây xem thế mà lại vô cùng nghiêm túc, thần sắc nghiêm nghị, không có ai hạ lưu đến mức bình phẩm về vóc dáng của cô.

Lục Hàng rảnh rỗi cũng lại gần nghe thử.

“Cô em này hung hãn quá.” Một nam sinh ôm bóng nói: “Nếu tôi lên, lập tức sẽ bị lừa bóng ngã sấp mặt, cảm giác lối tấn công của cô ấy có chút giống ai đó.”

“Cú úp rổ vừa nãy của cô ấy thật khoa trương mà...”

“Hay là anh em chúng ta tham gia câu lạc bộ bóng chuyền đi... đánh thua cả một cô gái thì chơi bóng rổ làm chó gì nữa?”

“Vãi đái, sao cô ấy có thể bật cao như thế? Vận động viên tuyển quốc gia à?”

Lục Hàng nhìn chằm chằm bóng dáng năng nổ trên sân bóng.

Khi một cô gái chơi bóng, người bên cạnh bàn tán không phải là ngực cô to hay không, chân cô mượt hay không, mông cô cong hay không, mà đều đang bàn tán kỹ thuật của cô được hay không, phần thắng của mình là bao nhiêu.

Xem ra trước khi Lục Hàng ngủ dậy xuống lầu mua đồ ăn sáng, Sở Tình đã cho bọn họ một chút chấn động nhỏ rồi.

Nhìn lại những nam sinh trên sân chơi,không có ai rảnh rỗi thưởng thức vóc dáng nóng bỏng của Sở Tình, mười người trên sân đã sớm chơi hăng đến đỏ cả mắt, phòng thủ và tấn công đã sớm thực hiện, thậm chí nên va chạm thì va chạm, nên cản người thì cản, lờ mờ có xu hướng muốn vi phạm luật.

Nhưng đều bị Sở Tình hóa giải từng cái một.

Rõ ràng là khi thấy một cô gái xinh đẹp như vậy, dẫn bóng nước chảy mây trôi như kia, thì là vô cùng bổ mắt.

Nhưng nếu bị cô gái xinh đẹp ấy úp rổ ngay trên đầu mình, lòng tự trọng của bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể chấp nhận được.

Cho nên đã sốt ruột đến phát điên rồi.

...

Sở Tình một cú dẫn bóng sau lưng, liền lừa ngã một nam sinh cao to, cậu ta lảo đảo ngã xuống đất liền vội vàng bò dậy.

Bị một cô gái dẫn bóng lừa ngã, thế mà trên sân thậm chí không có ai cười nhạo cậu ta

Dẫn bóng, lách qua người, tạo khoảng trống, nhảy ném.

Bóng lọt thẳng vào rổ.

Nhìn quả bóng nảy trên mặt đất, một đội nam sinh như quả bóng xì hơi, chống đầu gối thở hồng hộc, biểu cảm vô cùng không cam lòng.

Trong đó một nam sinh cao to căng thẳng mặt mày, thấp giọng nói: “Chị gái, có thể chơi thêm ván cuối không? Hôm qua tôi bị tiêu chảy, hôm nay trạng thái không tốt...”

“Trạng thái không tốt?” Sở Tình cười lạnh: “Cậu đã trạng thái không tốt rồi, vậy tôi còn có thể nói gì nữa?”

Cậu ta vẻ mặt xấu hổ.

“Gà thì luyện nhiều vào, thua không nổi thì bảo trạng thái không tốt, chẳng lẽ thua tôi là chuyện gì mất mặt lắm sao?”

Sở Tình vừa thở dốc vừa vén tóc ra sau tai: “Hôm qua tôi uống rượu với bạn bè cả tối, vừa dậy là chạy ra sân luyện bóng, chẳng lẽ trạng thái của tôi thì tốt?”

“Vậy chị còn đánh không?” Nam sinh này không cam lòng nói: “Chúng tôi cũng phải thắng một trận chứ?”

“Không đánh nữa.” Sở Tình thở dốc vài hơi, lắc lắc mái tóc dài ngang lưng, thản nhiên nói: “Không phải cậu vừa bảo trạng thái của mình không tốt sao? Vậy không thắng nổi thì đừng chơi nữa, thua nữa có phải lại bảo hôm kia mình bị tiêu chảy không... Thật buồn cười.”

“Quả bóng là của anh em tôi, tôi không chơi với các cậu nữa, tôi phải về ăn sáng rồi.”

Đám nam sinh này bị cô nói cho không còn chút mặt mũi nào.

Sở Tình vô tình quay đầu lại, bỗng nhiên thấy Lục Hàng đang xách quẩy và sữa đậu nành đứng ở rìa sân bóng, biểu cảm lập tức vui mừng, khuôn mặt đó lập tức như băng tuyết tan chảy, nở một nụ cười sảng khoái:

“Ha ca~ cậu dậy rồi à!”

Lục Hàng chỉ là một người qua đường vô tội, đi dép lê xem trận đấu, cậu chỉ là xách bữa sáng đi ngang qua, với tâm lý xem bóng một lát.

Thấy Sở Tình cười sảng khoái vẫy tay với mình như vậy, trong lòng Lục Hàng thót một cái.

Chỉ thấy tất cả mọi người im bặt, sau đó ánh mắt của toàn bộ nam sinh trên sân bóng đồng loạt nhìn về phía cậu.

“Xin lỗi nhé, dù sao sau này cũng phải ngủ cùng nhau, vẫn chưa quen với giờ giấc của cậu.” Sở Tình thở hồng hộc chạy tới, mồ hôi đầm đìa, có chút ngại ngùng nói: “Sáng dậy thấy cậu chưa tỉnh, tôi rảnh rỗi sinh nông nổi, lấy bóng của cậu ra ngoài chơi, xin lỗi nhé Hàng ca...”

Thế này chẳng phải đang nói thẳng là sống chung với nhau à?

“Haha, không sao...” Lục Hàng đáp.

Trong lòng kêu khổ thấu trời, nhìn lại trên sân, ánh mắt ghen ghét của đám nam sinh nhìn cậu như muốn chọc thủng trời cao, vô cùng áp lực.

Nếu ánh mắt có khối lượng, thì Lục Hàng sắp co lại thành cái lỗ đen rồi.

“Ăn sáng chưa?” Lục Hàng yếu ớt giơ túi đồ ăn sáng lên: “Về ăn đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!