“Ngắm hoa.”
Liễu Giải giải thích một câu, chỉ là có chút khó tin.
“Hoa này là hoa giả, chị có ngắm mấy ngày mấy đêm ở đây thì nó vẫn thế thôi.” Liễu An Nhiên vươn tay sờ sờ bông hoa bằng xốp, “Hơn nữa lúc ngắm hoa sao chị lại chổng mông về phía hoa?”
“Hoa cúc cũng là hoa mà.” Liễu Giải bắt đầu ngụy biện.
Liễu An Nhiên cũng chiều theo Liễu Giải, cùng ngồi xổm bên cạnh nàng.
“Chị chẳng phải bảo chị đi vệ sinh sao? Định giải quyết ở đây luôn à?” Liễu An Nhiên dường như lại nhớ ra điều gì, hỏi Liễu Giải.
“Tiện thể bón phân luôn.” Liễu Giải vẫn cúi đầu trả lời.
“Nhưng những bông hoa này là giả, chúng không ăn chất thải đâu.” Liễu An Nhiên nhắc nhở.
Liễu Giải đang cúi đầu hơi khựng lại một chút, lại nói: “Không sao, dù sao chị cũng đâu có ị thật.”
Liễu An Nhiên suy tư một lát, sau đó nhún vai, coi như lần ngụy biện này của Liễu Giải thắng.
“Vậy rốt cuộc tại sao chị lại chạy ra đây, là vì ngửi mùi nước khử trùng trong bệnh viện không thoải mái à?” Liễu An Nhiên nói.
“Không phải.” Liễu Giải khẽ lắc đầu, “Chị chỉ là... không chịu được bầu không khí đó.”
Liễu Giải bình thường rất vô tư vô tâm, cũng không có tố chất, không biết phép tắc.
Lúc chơi game còn hận không thể khiến mẹ ruột của đồng đội hồn phi phách tán.
Nhưng thực sự bắt nàng phải đối mặt với cảnh sinh ly tử biệt thế này, xin thứ lỗi, nàng không làm được.
Cho dù nàng biết cựu viện trưởng này quan hệ với nàng không thân thiết lắm, mối liên hệ duy nhất thậm chí còn là Liễu An Nhiên.
Nàng chính là không chịu được loại cảm giác rõ ràng giây trước còn có thể nói chuyện vui vẻ, giây sau bỗng nhiên nhắm mắt lại, từ biệt cõi đời, cứ như vậy không ai có thể gọi tỉnh dậy được nữa.
Có thể là sau khi nàng biến thành con gái đã có chút ủy mị, hoặc là vì bản thân nàng vốn là người như vậy, nếu không cũng sẽ không nhặt Liễu An Nhiên bên đống rác về nhà.
Trước đây khi còn là nam giới, Liễu Giải không thể dễ dàng nói ra vì nàng đa sầu đa cảm, vì nàng đủ lương thiện.
Lương thiện là thứ luôn bị đánh giá thấp và coi thường trong thế giới hiện tại, trong nhiều trường hợp đều biểu hiện là sự hy sinh vô nghĩa.
Nhà họ Liễu nuôi dạy Liễu Giải rất tốt, cho dù năng lực của Liễu Giải không đủ, bất kể là trong học tập hay đầu óc kinh doanh đều không giống con của cặp vợ chồng kia sinh ra.
Nhưng bố mẹ Liễu Giải đều cưng chiều nàng, có lẽ là vì tuy nàng không thừa kế được bất kỳ tài năng ưu tú nào của bố mẹ, nhưng lại thừa hưởng trọn vẹn sự lương thiện của cả hai bên bố mẹ.
Đây cũng là nguyên nhân nàng có thể gặp được những người bạn cùng phòng hiện tại, cũng là nguyên nhân nàng có thể gặp được Liễu An Nhiên.
“Thực sự không còn cách nào khác sao?” Liễu Giải bỗng ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo sự luống cuống.
Nàng luôn trong tình huống mình không nghĩ ra cách nào thế này thử cầu cứu Liễu An Nhiên, thông thường lúc này Liễu An Nhiên cũng sẽ có phản hồi, giống như Nobita bị Jaian bắt nạt xong sẽ đi tìm Doraemon xin bảo bối để đánh lại Jaian vậy.
Sau đó sẽ xuyên vào trực tràng của Suneo và bị Jaian đang chuẩn bị vận động thân mật đi vào ở đằng sau.
Nhắc đến tác phẩm này, Liễu Giải còn chia sẻ vào nhóm chat ký túc xá, lúc đó ngay cả người hiền lành như Dương Thư Lễ cũng chửi nàng không ngừng nghỉ.
“Hết cách rồi.”
Liễu An Nhiên lắc đầu.
Con người già đi, các cơ quan suy kiệt, đây là điều không thể đảo ngược, giống như vũ khí có độ bền trong game vậy, sẽ có một ngày biến mất trong tay cùng tiếng vỡ vụn.
So với tình huống này, căn bệnh ung thư có cũng được không có cũng chẳng sao kia lại có vẻ hiền từ dễ mến hơn.
Cựu viện trưởng năm nay bảy mươi chín tuổi, tế bào ung thư ít nhất còn phải đợi mười mấy năm nữa mới di căn xong.
Nói một câu không hay, đương nhiên câu không hay này cũng là do chính ông cụ nói, ông nói mình chắc chắn sẽ không sống được đến lúc tế bào ung thư bắt đầu di căn, cho dù là hai ngày nữa chết luôn, về mặt tuổi tác cũng được coi là hỉ tang.
Hơn nữa khi còn trẻ từng xuống hầm mỏ, từng làm việc nặng nhọc, còn hút thuốc mấy chục năm, mà ở tuổi này trông xương cốt vẫn còn cứng cáp, rõ ràng đã được coi là ông trời thương xót, nể tình ông cả đời làm việc thiện tích đức.
Mỗi lần nghĩ đến ông cụ còn sống được đến tuổi này, Liễu An Nhiên lại hơi nghi ngờ thế giới này có phải thực sự có thần linh tồn tại hay không.
Dù sao lúc đầu hắn đều cho rằng, với tuổi tác của ông cụ, có thể khi hắn còn chưa trưởng thành đã nhận được tin dữ đột ngột rồi.
Có lẽ thế giới này thực sự có thần linh.
Sau đó hắn tận mắt chứng kiến Liễu Giải biến thành con gái, hơn nữa còn gọi điện thoại với Nữ thần Thực Tập một lần.
Hiện thực còn mộng ảo hơn tưởng tượng của hắn một chút.
“Tại sao lại như vậy...” Liễu Giải hơi siết chặt vạt áo đang nắm.
Liễu An Nhiên hơi nhướng mày, lại gần Liễu Giải hơn một chút, cơ thể hai người dán vào nhau.
Sự lương thiện đa sầu đa cảm này cũng là một phần không thể thiếu cấu thành nên Liễu Giải.
“Yên tâm, tình hình hiện tại vẫn được coi là tốt.” Liễu An Nhiên an ủi, “Nói không chừng còn sống thêm mười năm nữa ấy chứ.”
Liễu Giải ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Liễu An Nhiên.
Biểu cảm của Liễu An Nhiên nhàn nhạt, dường như không có bất kỳ dao động tình cảm nào, giống như chỉ đang thuật lại một sự thật lạnh lùng.
Nhưng Liễu Giải biết, Liễu An Nhiên chỉ đang tự an ủi mình thôi.
Đưa đến bệnh viện, mà còn trong tình huống vô phương cứu chữa, Liễu Giải cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết rõ tình hình hiện tại nghiêm trọng đến mức nào.
Bây giờ, giữa nàng và Liễu An Nhiên, người quan tâm đến tình hình hơn đáng lẽ phải là Liễu An Nhiên mới đúng, và người đau như dao cắt cũng đáng lẽ phải là Liễu An Nhiên mới đúng.
Nhưng Liễu An Nhiên vẫn cố nén bi thương và đau khổ, giấu kín tất cả tuyệt vọng và thương tâm của mình, mang theo vẻ bình thản không khác gì ngày thường để an ủi nàng.
Liễu An Nhiên chắc hẳn đã thử rất nhiều cách rồi, nàng thậm chí không tưởng tượng nổi cậu em trai làm gì cũng thành công của mình lại gặp trở ngại khắp nơi trong chuyện này, còn nhìn tờ báo cáo giấy trắng mực đen trên tay với vẻ mặt tuyệt vọng bất lực.
Dù vậy, Liễu An Nhiên vẫn bày ra vẻ bình thản, để an ủi nàng.
Còn nàng có thể làm gì? Chẳng qua là gây thêm phiền phức vào lúc này, để lại thêm vài vết sẹo trên trái tim vốn đã bi thương của Liễu An Nhiên, nhưng tuyệt đối không thể coi là chữa lành vết thương bên trên.
Không nên như vậy, quan hệ của hai người nên là giúp đỡ lẫn nhau, nương tựa lẫn nhau mới đúng.
Nàng nên làm gì đó.
Liễu An Nhiên nhìn biểu cảm của Liễu Giải, luôn cảm thấy đối phương dường như lại bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi.
“Em nói thật đấy, sức khỏe hiện tại của ông cụ rất tốt.” Liễu An Nhiên lặp lại một lần nữa.
“Ừ, chị biết rồi.”
Liễu Giải đáp lời, nhưng trong ánh mắt bỗng nhiên mang theo sự kiên định chưa từng có.
Lần này đến lượt nàng giúp Liễu An Nhiên.
“Chị biết là được.” Liễu An Nhiên mang theo vài phần nghi ngờ, vậy mà lại có chút không chắc chắn Liễu Giải có hiểu tiếng người hay không.
