Cả Phòng Hóa Gái Cười Hì Hì, Lúc Tán Huynh Đệ Khóc Hu Hu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 302 - Sống rất tốt

“Cứ có cảm giác không khí giữa hai tên này hơi khác khác rồi.” Dương Thư Lễ đánh giá.

Nàng tận mắt nhìn thấy Chu Niểu dường như đã mất đi vẻ đanh đá, vô lại khi đối mặt với bọn họ, mà đặc điểm này vốn dĩ phải thể hiện quá đáng hơn khi ở bên cạnh Cẩu Du mới đúng.

Nhưng bây giờ mà nói, Chu Niểu giữ lại sự ngang ngược hống hách khi đối mặt với bọn họ, duy chỉ thiếu khi đối mặt với Cẩu Du.

Nàng bây giờ giống như cô vợ nhỏ từ đâu chui ra vậy, ở bên cạnh Cẩu Du thủ thỉ nhẹ nhàng, lại còn hay ngẩn ngơ.

Tại sao lại ngẩn ngơ?

Bởi vì nàng nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay mình, sau đó gục xuống cánh tay, nghiêng đầu trên bàn ngắm nhìn chiếc nhẫn trên ngón giữa tay trái mình.

Đẹp.

Rõ ràng không có bất kỳ điêu khắc thừa thãi nào, không có bất kỳ màu sắc lòe loẹt hay trang trí cầu kỳ nào.

Chỉ là màu vàng kim đơn giản nhất.

Thậm chí còn không phải vàng nguyên chất, bên dưới lớp vàng kim này là một vòng bạc, đó mới là bản chất.

Giá trị của nó không đẹp đẽ như vẻ bề ngoài, thậm chí chiếc nhẫn này nếu mang ra tặng cho cô gái khác nói không chừng còn bị ghét bỏ.

Bởi vì lớp vàng trên bề mặt này là vàng giả.

Nhưng trường hợp của Chu Niểu không giống với những cô gái khác, trường hợp của Cẩu Du cũng không giống với những chàng trai khác.

Với điều kiện của Cẩu Du, hắn hoàn toàn có thể lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, hoàn toàn có thể lấy ra một chiếc nhẫn vàng ròng.

Hơn nữa cho dù là như vậy, Chu Niểu cũng sẽ không có bất kỳ cảm động nào, bởi vì đây là thứ gia đình Cẩu Du có thể bỏ ra, chẳng qua chỉ là để vở kịch này thêm hoàn hảo, để vở kịch này không thiếu đi đạo cụ quan trọng mà thôi.

Nhưng Cẩu Du không chọn những thứ đó, mà chọn dùng toàn bộ gia tài của mình làm ra một chiếc nhẫn vàng bọc bạc.

Chu Niểu vốn dĩ trong vở kịch này phải đóng vai một người được yêu thương, nàng cũng không có bất kỳ ý kiến gì.

Nhưng vào lúc mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi đến mức tê liệt này, bỗng nhiên Cẩu Du mang nhẫn đính hôn của hai người ra.

Hắn nói rằng đây không phải diễn kịch, hắn là thực sự yêu nàng.

Giống như bỗng nhiên bị một chiếc búa tạ giáng xuống đầu, trong chốc lát Chu Niểu bị đánh cho choáng váng, nhất thời không biết bắt đầu nói từ đâu.

Nàng chỉ cảm thấy mình đáng lẽ phải rất vui.

Thực sự có người trên thế giới này sẽ bất chấp tất cả mà yêu nàng, không quan tâm đến tất cả những thứ vô nghĩa kia, chỉ đơn thuần yêu nàng nồng nhiệt.

Nàng thậm chí không biết mình nên đáp lại tình yêu này như thế nào.

Thế là nàng chỉ nhìn chiếc nhẫn trên tay mình ngẩn ngơ.

Ánh đèn chiếu lên viền vàng kim, lấp lánh chút ánh sáng chói mắt.

Ánh mắt nàng hướng xuống dưới, trên tay trái đeo nhẫn đính hôn ở ngón giữa, trên cổ tay đeo một sợi dây đỏ có mặt dây chuyền nhỏ.

Trên mặt dây chuyền nhỏ đó khắc hình con cá nhỏ đại diện cho Cẩu Du.

Giống như hình vẽ hai người ký trên giấy đính hôn vậy.

Một con chim, một con cá.

Cứ như vậy hai thứ có thể nói là quan trọng nhất đối với Chu Niểu hiện tại, vừa khéo đều nằm trên tay trái của nàng.

Cẩu Du cũng vậy.

Một con chim, một con cá.

Hừ, nghĩ thế nào cũng là chim bắt cá, dù sao chim mới là kẻ săn mồi.

Nàng nhìn hai thứ này ngẩn ngơ.

Bên tai truyền đến tiếng bát đũa va chạm, là Cẩu Du đang gắp thức ăn vào bát cho nàng.

Cẩu Du nhớ rất rõ hắn và Chu Niểu vì để kịp đến địa điểm đính hôn đúng giờ, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn.

Nếu lát nữa Chu Niểu vì tụt đường huyết mà ngất xỉu, thì trong nháy mắt, bố mẹ hắn và cả cô em gái tốt của hắn sẽ đến bên cạnh hắn, sau đó khiến hắn cũng không bước ra khỏi được tiệc đính hôn này.

Bên tai truyền đến hai tiếng kéo ghế, chiếc bàn còn khá nhiều chỗ trống này lại được lấp thêm hai vị trí.

Chu Niểu nghe thấy tiếng động, cũng ngẩng đầu lên.

Điều nàng nhìn thấy là cô chủ tiệm trong mắt mang theo vẻ mệt mỏi nhưng cử chỉ vẫn xen lẫn sự tao nhã và khí chất tiểu thư, cùng với nhóc bán xe bên cạnh sắc mặt như thường, nhưng đã không kìm được ngồi xuống trước một bước.

“Xong rồi à?” Cẩu Du hỏi câu hỏi mà mười mấy phút trước bạn cùng phòng của Chu Niểu vừa hỏi hắn và Chu Niểu.

“Xong rồi.” Nhóc bán xe thay mặt cô chủ tiệm có vẻ mệt lử trả lời.

Cẩu Du liếc nhìn thiếu nữ tóc dài màu nâu đỏ đang chống khuỷu tay lên bàn nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Chú mày không đỡ rượu cho con bé à? Sao trông nó mệt thế?” Cẩu Du vẫn có chút quan tâm đến em gái mình.

“Uống rồi mà, chỉ là có một đoạn thảm trải sàn đặc biệt mềm, sau đó gót giày của cô ấy lại đặc biệt nhọn, cứ như đi giày đinh giẫm bùn vậy.” Nhóc bán xe vừa nói vừa chỉnh lại đũa, “Sau đó còn phải giữ lễ nghi và dáng điệu, nên thành ra thế này đấy.”

“Thế thì mệt thật.” Cẩu Du nói, “Hay là lần sau đừng đi giày cao gót nữa, cẩn thận ngã gãy cổ đấy.”

“Thì nhà mình sẽ chẳng có ai giống người bình thường cả, anh không thấy hôm nay bố đi giày thể thao à?” Cô chủ tiệm lườm Cẩu Du một cái.

Mặc dù đối với chuyện này, bố của Cẩu Du giải thích là sáng nay bị đánh xong mắt mũi hơi kém, không cẩn thận đi nhầm giày.

Đương nhiên lúc ông đưa ra lời giải thích này, là vừa mới hẹn với người khác lát nữa kết thúc sẽ đi câu cá qua đêm không về, vừa khéo bị mẹ Cẩu Du đi ngang qua nghe thấy.

“Thực ra anh thấy trưởng thành một chút cũng tốt mà, em xem em còn một năm nữa là đủ tuổi rồi.” Cẩu Du lập tức đổi giọng.

So với hắn, Chu Niểu lúc này rõ ràng có vẻ giống người hơn một chút.

“Cảm ơn hai người.” Nàng khẽ gật đầu, cảm ơn hai người đã thay mặt nàng và Cẩu Du mời rượu.

Thực ra nói là thay mặt, một phần là vì Chu Niểu và Cẩu Du thực tế chẳng quen ai, cứ một người cầm nước ngọt một người cầm ly rượu đứng đực ra đó như hai cái cọc gỗ.

Sau đó xem có ai đứng lên, Cẩu Du sẽ uống với người đó.

Như vậy có vẻ rất gượng gạo, hơn nữa ngay cả ý nghĩa mời rượu cũng mất đi.

Còn một điểm nữa là, Chu Niểu không muốn Cẩu Du uống nhiều rượu như vậy, Cẩu Du cũng không muốn Chu Niểu nhận được bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào trong chuyện rõ ràng là không thoải mái và gượng gạo này.

Thế là giao cho cô chủ tiệm và nhóc bán xe.

Nhưng cũng tốt, dù là người thay mặt mời rượu hay người được mời rượu tiếp theo đều không có ý kiến gì.

Ngược lại còn có người cười nói Chu Niểu hay xấu hổ, cô nương hay xấu hổ thì gặp không ít rồi.

“Cảm ơn bọn em làm gì.” Cô chủ tiệm xua tay.

Nhóc bán xe cũng gật đầu đồng tình sâu sắc: “Chuyện này đối với bọn em chẳng là gì cả, hai người sống tốt với nhau quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”

Vừa dứt lời, ngoại trừ Cẩu Du và Chu Niểu ra, tất cả mọi người trên bàn thậm chí đều bắt đầu gật đầu thầm.

Có cảm giác như một đám người vây quanh hai người vỗ tay chúc mừng vậy.

Hơi bị Evangelion.

“Hai bọn anh bây giờ sống rất tốt.”

Cẩu Du đưa tay trái ra, cực kỳ thành thạo nắm lấy tay phải của Chu Niểu.