Cả Phòng Hóa Gái Cười Hì Hì, Lúc Tán Huynh Đệ Khóc Hu Hu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 305 - Tham luyến

Tiệc đính hôn đã kết thúc viên mãn.

Mọi người đều rất vui vẻ, có người không chỉ vui vẻ mà còn rất cảm động.

Cũng có người nghi ngờ vợ chưa cưới của mình lúc lấy ráy tai đã lén thả sâu róm vào trong tai mình.

Cẩu Du vỗ vỗ một bên đầu, như muốn vỗ cho sâu róm ở bên tai kia rơi ra.

“Đừng có vỗ, tớ không có thả gì vào trong đó đâu.” Chu Niểu đứng bên cạnh đảo mắt.

“Nói láo, thế cậu giải thích xem tại sao tớ lại cảm thấy hai bên không giống nhau? Còn ngứa ngứa nữa, không phải cậu nhét cái gì vào thì còn có thể là gì?” Cẩu Du vẫn tiếp tục vỗ đầu mình.

“Hai bên không giống nhau chẳng phải rất bình thường sao? Tớ mới lấy ráy tai cho cậu có một bên thôi mà.” Chu Niểu bước tới nắm lấy tay Cẩu Du, “Thôi thôi đừng vỗ nữa, lát nữa vỗ ra cả não bây giờ.”

“Không được, đồ bên trong không ra tớ không yên tâm.”

“Bên trong vốn dĩ không có gì mà, cậu cảm thấy ngứa có thể là do cậu sắp mọc não đấy.” Chu Niểu thực sự sợ Cẩu Du tự vỗ mình rơi ra cả não.

“Vậy sao?” Nghe Chu Niểu giải thích xong, Cẩu Du buông tay xuống, “Thế thì tớ chấp nhận được, ngứa chút cũng tốt.”

Từng vị khách trong đại sảnh mỉm cười chào tạm biệt rồi rời đi.

Đương nhiên, bạn cùng phòng của Chu Niểu vẫn chưa đi, mấy tên này đang cầm hộp gói đồ ăn thừa càn quét những món sơn hào hải vị còn lại trên bàn của mình.

Nhưng chủ yếu là lấy đồ tráng miệng, các món khác dù có mang về để trong ký túc xá cũng không có khả năng ăn lần hai.

Bọn họ còn khá chu đáo để riêng một phần cho Chu Niểu, bảo Chu Niểu mang về ăn.

Bạn cùng phòng chính là như vậy.

Đương nhiên cũng có kinh nghiệm xách hộp gói đồ ăn thừa từ tiệc khai giảng của Liễu Giải lần trước, Diệp Khanh Thường và Liễu Giải cho dù đối mặt với ánh mắt tò mò của những vị khách đi ngang qua cũng chẳng hề sợ hãi.

Ngược lại là Dương Thư Lễ, trong tình huống không có kinh nghiệm trước đó, lần này vậy mà lại tự học thành tài, thậm chí còn muốn Từ Niên sang bàn khác cướp mấy món tráng miệng chưa ai động đến.

Cuối cùng vẫn bị Diệp Khanh Thường ngăn lại, Diệp Khanh Thường sĩ diện nhất vẫn cảm thấy gói đồ ăn thừa bàn mình là đã đủ mất mặt rồi.

Cho nên nói mặt dày mới ăn no.

“Nè, cho cậu đấy.” Diệp Khanh Thường xách hộp đồ ăn thừa, đưa đến trước mặt Chu Niểu, “Tình cha như núi.”

Chu Niểu cung kính nhận lấy, sau đó mới bắt đầu đổi mặt, giơ ngón giữa tay trái đang đeo nhẫn lên: “Cháu trai dâng cống phẩm.”

“Ê cái con nhỏ này...” Diệp Khanh Thường chỉ vào Chu Niểu, “Hôm nay là tiệc đính hôn của cậu, tớ không chấp nhặt với cậu, cậu cứ đợi đến ngày mai.”

Chu Niểu đưa hộp đồ ăn trên tay cho Cẩu Du, sau đó chắp hai tay sau gáy, tạo dáng kinh điển trong các bài hát Âu Mỹ.

“Ngày mai là ngày nghỉ, cậu không gặp được tớ đâu.”

Diệp Khanh Thường tức đến nổ phổi.

“Dù sao thì cậu cứ đợi đấy.”

Sau đó rời đi trước.

Tiếp theo là Liễu Giải, nàng đi trước, Liễu An Nhiên đi theo sau.

Liễu An Nhiên cũng không nói gì, hai người giống như Stand và Stand User vậy.

“Việc hai cậu sống tốt với nhau quan trọng hơn bất cứ thứ gì.” Nàng dặn dò một câu trước, sau đó mở miệng hỏi, “Bao giờ tổ chức đám cưới?”

Chu Niểu ngẩn người, từ từ mở miệng: “Kết hôn thì còn sớm lắm, tạm thời vẫn chưa nghĩ nhiều thế...”

“Này này.” Liễu Giải lên tiếng, nàng giơ một ngón tay lên, “Tớ hy vọng hai người biết rằng, ở đại học nếu có thể lấy được giấy chứng nhận kết hôn, thì có thể được cộng điểm đấy.”

Biểu cảm của Chu Niểu lập tức trở nên bình thản.

Nàng nhìn Liễu Giải, há miệng, dường như do dự vì những lời mình sắp nói ra có chút mất mặt.

Nhưng cuối cùng vẫn nói.

“Có một khả năng nào đó, đối với những người như chúng ta lên lớp chưa bao giờ nghe giảng, cuối kỳ chỉ cầu qua môn, và không có bất kỳ chút tinh thần tự học nào mà nói, cho dù có cái gọi là cộng điểm hay không thì đối với chúng ta cũng chẳng có gì khác biệt không?”

Bước chân định rời đi của Liễu Giải dừng lại.

Nàng khựng lại, há miệng, muốn nói lại thôi.

Cuối cùng phát hiện Chu Niểu nói chẳng sai tí nào, không biết tại sao lại mình lại hơi xách váy chạy bước nhỏ, đuổi theo Liễu An Nhiên vừa nãy sải bước đi ra ngoài cửa.

Chu Niểu đương nhiên không hiểu.

Trong ba người bạn cùng phòng, người rời đi cuối cùng là Dương Thư Lễ và Từ Niên.

Từ Niên và Dương Thư Lễ thì có vẻ trực tiếp hơn, Dương Thư Lễ và Từ Niên nắm tay nhau, mười ngón đan chặt.

Chu Niểu liếc nhìn một cái, thấy lạ nhưng không lạ.

Chắc là vừa nãy thấy Cẩu Du và nàng đan chặt mười ngón tay, nên muốn học theo.

Trẻ con ấy mà, chính là thích học theo người lớn.

Dương Thư Lễ đi đến trước mặt Chu Niểu và Cẩu Du, chìa tay về phía Chu Niểu.

“Sao cậu vẫn chưa dạy tớ cách yêu đương thế?” Dương Thư Lễ nói, “Cậu đến lời của trưởng phòng cũng không nghe nữa sao?”

Chu Niểu nhớ ra rồi, trưởng phòng nhỏ bé của nàng ngay từ lúc bắt đầu tham gia tiệc đính hôn đã hỏi nàng bí quyết yêu đương.

Lúc đó nàng coi như dỗ trẻ con lừa Dương Thư Lễ đi chỗ khác.

Chẳng lẽ Dương Thư Lễ định làm thật?

“Cậu không cần học đâu, cái này vốn dĩ không phải thứ cậu nên học.” Từ Niên nắm tay Dương Thư Lễ, biểu cảm và giọng điệu vẫn dịu dàng như trước.

“Học nữa học mãi, cậu có hiểu không hả.” Dương Thư Lễ gần như vắt hết óc nghĩ ra câu nói này, “Biết nhiều không hại thân, cậu có hiểu không hả.”

“Tớ hiểu, nhưng trong hai chúng ta chẳng phải có một người biết là được rồi sao?” Từ Niên hỏi ngược lại Dương Thư Lễ.

“Vậy cậu dùng và tớ dùng có giống nhau được không?” Dương Thư Lễ nói xong, bỗng nhiên phản ứng lại, “Thế cậu dạy tớ đi.”

“Được, tớ sẽ dạy cậu.”

Cứ như vậy, Từ Niên dỗ dành trẻ con rồi rời đi.

Chu Niểu không thể không khâm phục, Từ Niên quả thực có kỹ năng siêu cao và thiên phú trời ban trong việc dỗ trẻ con.

Chỉ vài ba câu đã thay nàng lừa Dương Thư Lễ cho qua chuyện.

Nàng thì biết cái gì mà yêu đương với chả không yêu đương, nàng đến tận bây giờ vẫn bị Cẩu Du dắt mũi đi.

Hơn nữa có thực sự yêu đương hay không còn là chuyện khác đấy.

Chu Niểu lại ngẩn người.

Đúng rồi, nàng và Cẩu Du không thực sự yêu đương, vừa nãy giải thích với trưởng phòng như vậy chẳng phải là được rồi sao?

Dù sao đây cũng là sự thật rành rành, mình cứ nói như vậy thì có làm sao đâu?

Nàng nhớ lại những lời Diệp Khanh Thường nhấn mạnh hai lần.

Nàng có lẽ chỉ là không muốn nhắc đến trước mặt Cẩu Du, để tránh làm Cẩu Du đau lòng.

Một chút tĩnh lặng.

Một câu hỏi xuất phát từ đáy lòng bỗng nổi lên mặt nước trong tim.

Nàng là đang quan tâm đến tâm trạng của Cẩu Du, không muốn làm Cẩu Du đau lòng, hay đơn thuần chỉ vì bản thân đã bắt đầu tham luyến mối quan hệ hiện tại này?

Rốt cuộc nàng muốn phủ nhận mối quan hệ mong manh dễ vỡ trong mưa gió này, hay muốn bảo vệ mối quan hệ như vậy?

Bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp, là Cẩu Du nắm lấy tay nàng.

“Muốn đi chơi không?”

Cho dù là tham luyến, thì cũng hãy để nàng tham luyến thêm một thời gian nữa đi.