Cả Phòng Hóa Gái Cười Hì Hì, Lúc Tán Huynh Đệ Khóc Hu Hu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 276 - Quần áo

“Chị Tiểu Chu, ở đây, ở đây.”

Chu Niểu ở bên cạnh chiếc xe tại giao lộ không xa, nhìn thấy người đang vẫy tay với nàng...

Quên tên rồi thì phải?

Tóm lại, là cô chủ tiệm.

Nàng bước tới, cô chủ tiệm đúng lúc này kéo cửa xe ra, cùng Chu Niểu ngồi ở hàng ghế sau.

“Em nhớ trong hộp quà lớn dành cho nhân viên gửi chị Tiểu Chu trước đây có một chiếc váy màu xanh nhạt.”

“Cái đó à, cái đó chị nhớ.”

Chu Niểu nhớ lại chiếc váy trông khá đẹp đó, so với những chiếc khác thì có chút hoa lệ, nhưng so với những chiếc váy hoa lệ thực sự trong ấn tượng thì lại có vẻ hơi đơn giản.

Lần đầu tiên nàng đến nhà Cẩu Du gặp người nhà hắn, nàng đã mặc chiếc váy đó, ít nhất phản hồi cũng không tệ.

Vốn dĩ theo lẽ thường, khi có một chiếc váy tử tế như vậy, Chu Niểu tham gia những dịp tương đối trang trọng như thế này nên có ít nhất một lựa chọn.

Nhưng lựa chọn này đã bị Cẩu Du phá hủy cách đây không lâu.

Cẩu Du lúc giặt đồ mơ mơ màng màng mà giặt luôn cả quần áo của Chu Niểu.

Thế là sau một hồi vò vò giặt giặt vào nửa đêm, hắn nhìn vết bẩn trên quần áo rồi từ bỏ.

Toàn bộ đều ném vào máy giặt, giao công việc này cho công nghệ.

Hắn thậm chí lúc đó còn nghĩ đến việc không thể ném đồ lót vào máy giặt, quần áo của hai người tốt nhất nên giặt riêng.

Hắn thậm chí còn lấy đồ lót cá nhân của Chu Niểu ra đặt riêng vào một cái chậu nhỏ, đợi Chu Niểu tự giặt.

Nhưng hắn lại không ngờ rằng, loại váy hoa hòe, mang theo một vòng rồi lại một vòng vải voan mỏng manh này, lại không thể giặt chung với quần áo khác.

Thế là chiếc váy nhỏ tử tế nhất của Chu Niểu đã bị nghiền nát.

Cũng không coi là hoàn toàn hỏng, nhưng những lớp vải voan mỏng manh kia đã chứng minh chiếc váy này không thể mặc ra ngoài được nữa.

“Chiếc váy đó, ờ, bây giờ xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.” Chu Niểu thậm chí không muốn kiểu bị loại mất mặt này bị cô chủ tiệm biết.

Kỳ lạ, rõ ràng là Cẩu Du làm mất mặt, nhưng nàng luôn có cảm giác nói ra sẽ cùng mất mặt với Cẩu Du.

“Thế này chẳng phải là tốt sao?”

Cô chủ tiệm cười híp mắt: “Vừa hay em cũng muốn mua một bộ đồ để đi dự tiệc, vốn dĩ muốn làm phiền chị Tiểu Chu cho ý kiến tham khảo, bây giờ xem ra chúng ta có thể tham khảo lẫn nhau rồi?”

Không phải vậy.

Chu Niểu liếc nhìn thân hình cô chủ tiệm và mình gần như bằng nhau.

Nói thật chứ, hình như so với lần đầu gặp mặt, hình như là cao lên một chút, còn lớn hơn một chút?

Thực ra cũng có thể hiểu được, dù sao cô chủ tiệm bây giờ vẫn là trẻ vị thành niên, còn có tiềm năng phát triển khá lớn.

Nhưng Chu Niểu thì không giống.

Nếu sinh nhật năm nay của nàng trôi qua, nàng sẽ hoàn toàn không còn khả năng phát triển nữa.

Đương nhiên nếu nói đến khả năng phát triển, không bằng chúng ta hãy nhìn lại trưởng phòng nhỏ nhắn Dương Thư Lễ.

Không có ý chê bai, chỉ là Chu Niểu vừa nghĩ đến dáng vẻ và thân hình của trưởng phòng lại là người lớn tuổi nhất trong cả phòng thì không nhịn được muốn bật cười.

Bây giờ mà nói, quần áo của nàng và cô chủ tiệm thậm chí có thể đổi cho nhau mặc.

Nhưng chỉ hai năm nữa, đợi đến khi cô chủ tiệm trưởng thành, thì sẽ không còn cảnh tượng này nữa.

Chu Niểu bỗng nhiên cảm thấy một cỗ bất lực bao trùm khắp người.

“Thế cũng tốt, vừa hay chị còn muốn hỏi quy trình của tiệc đính hôn là như thế nào.” Chu Niểu bóp bóp ngón tay.

Nàng cảm thấy mình hơi giống học sinh không làm được bài tập cơ bản, nên đã đi đến văn phòng hỏi giáo viên, thấp thóp liệu giáo viên sẽ mắng nàng một trận hay chọn kiên nhẫn giải đáp cho nàng.

Nhưng cô chủ tiệm sẽ không mắng nàng, thông thường đều sẽ dịu dàng giải đáp cho nàng.

“Chị cứ coi chuyện này như một buổi lễ cưới thu nhỏ là được, quy trình đều gần như giống nhau.” Cô chủ tiệm khựng lại, “Thực ra chị Tiểu Chu không cần phải bận tâm về những quy trình này đâu, cứ tùy hứng một chút là được.”

“À không không, thôi đi, lúc nghiêm túc vẫn nên nghiêm túc một chút.” Chu Niểu vội vàng lắc đầu.

Dù sao những người nàng có thể gặp ở bữa tiệc, chắc chỉ có Cẩu Du và người nhà hắn là quen biết.

Bảo nàng tùy hứng trước mặt người lạ, còn khó hơn cả việc bảo nàng xem hiểu gợi ý của bạn cùng bàn lúc bị gọi kiểm tra bài cũ.

Hơn nữa nàng cũng biết sự tùy hứng của nàng đối với người khác có thể là một tai họa.

“Lần này vì là tiệc đính hôn của hai người, vốn dĩ mời cũng không phải là những người xa lạ trong giới thương mại, đều là những người bạn tốt của bố mẹ em, cũng có bạn bè của em.”

Cô chủ tiệm vén mái tóc dài màu nâu đỏ, nháy mắt với Chu Niểu: “Cho nên mới nói có thể tùy ý một chút mà, chỉ cần chọn một bộ quần áo đẹp một chút cũng chỉ là để bề ngoài trông tươm tất thôi.”

“Là như vậy sao?”

Xin thứ lỗi cho Chu Niểu, mỗi lần nàng nghĩ đến bữa tiệc của nhà giàu là sẽ liên tưởng đến lần ăn cỗ ở tiệc khai giảng của Liễu Giải.

Luôn cảm thấy những người xung quanh đều không hợp với nhóm bọn nàng.

Nhưng lúc đó có Liễu Giải dẫn dắt, hơn nữa mọi người dường như đều quen với hành vi phá cách này của Liễu Giải, cho đến cuối cùng ai về chỗ nấy cũng không nói gì.

Lần này rõ ràng là không giống, Chu Niểu đại diện cho thân phận chủ nhà đấy.

“Là thế này, chị Tiểu Chu nếu chị muốn, chị cũng có thể mời bạn bè của chị cùng đến mà.” Cô chủ tiệm mỉm cười, lấy từ trong túi ra vài tấm thiệp mời.

Thiệp mời màu đỏ rực.

Cả xấp được giao vào tay Chu Niểu.

Nhưng Chu Niểu không nhớ mình còn có bạn bè nào khác thân thiết đến mức có thể gửi thiệp mời đính hôn.

Không đúng, vẫn có đấy.

Chu Niểu nhớ đến đám bạn cùng phòng tốt của mình, những kẻ mỗi người một vẻ, giống loài đang bị nghi ngờ liệu có thực sự là con người không.

Không không không, nếu đưa thiệp mời đính hôn cho bọn họ, nàng chắc chắn sẽ phải chết rất thảm.

Nàng biết nàng là vì diễn kịch mới đến, nhưng bạn cùng phòng của nàng có tin không?

Chắc chắn sẽ không tin, nói không chừng còn đem nàng lên giàn hỏa thiêu.

Đừng nói là đám bạn cùng phòng đó của nàng, nếu nàng thấy bất kỳ ai trong phòng yêu đương, thì nàng cũng sẽ nóng máu lên thôi.

Đây chính là tình huynh đệ.

Hơn nữa dưới sự che giấu của cả Cẩu Du và nàng, cả phòng thậm chí không có một ai biết nàng sắp tổ chức tiệc đính hôn với Cẩu Du.

Bây giờ đương nhiên cũng không thể để bọn họ biết.

Thế là Chu Niểu chỉ nhét xấp thiệp mời này vào túi xách nhỏ của mình.

Nàng tuyệt đối sẽ không dùng đến chúng.

“Đến rồi, chị Tiểu Chu mau xuống xe đi.” Giọng nói của cô chủ tiệm vang lên bên tai, Chu Niểu cũng ngẩng đầu nhìn lên.

Chao ôi một cửa hàng quần áo sang trọng như khách sạn.

Nàng đã có thể tưởng tượng được quần áo ở đây đắt thế nào.

E là số không đằng sau mỗi bộ quần áo còn nhiều hơn tổng số không điểm kiểm tra mà nàng và Cẩu Du kiếm được.

Vừa nghĩ đến đây, Chu Niểu có chút e ngại.

“Không sao đâu chị Tiểu Chu, chúng ta là khách hàng mà, phải mạnh dạn lên chút chứ.” Cô chủ tiệm đẩy lưng Chu Niểu bước vào cửa hàng quần áo.