Một đám người chen chúc vào phòng hoạt động của câu lạc bộ văn học.
Tiêu Dĩ An đang xem phim kinh dị bị dọa cho giật nảy mình.
Đương nhiên, cả phòng hoạt động ngoại trừ Tiêu Dĩ An ra thì không có một bóng người.
Nói đúng hơn là từ sau buổi sinh hoạt câu lạc bộ lần thứ hai kể từ khi đám tân sinh viên gia nhập thì đã không còn ai đến nữa, dù sao cũng không phải là yêu cầu bắt buộc, tự nhiên là chẳng có mấy người đến.
Lại vì chuyện chạy hộ trong trường, Diệp Khanh Thường đã đồng ý bầu bạn với Tiêu Dĩ An một chút trong giờ sinh hoạt câu lạc bộ.
Lâu dần, câu lạc bộ này dường như lại trở về như lúc ban đầu, chỉ có hai người không ngừng duy trì hoạt động câu lạc bộ văn học.
Thực ra cũng chỉ là quá trình trong một tháng.
Ít nhất thì Diệp Khanh Thường cảm thấy quá trình này không đến mức khó chịu như vậy.
Tiêu Dĩ An có sự thay đổi rất rõ ràng, hơn nữa cũng không hề để bụng chuyện cũ.
Ngược lại giống như biến những trải nghiệm trong quá khứ thành những câu chuyện thú vị thường ngày, lúc trò chuyện sẽ lôi ra làm chủ đề.
Diệp Khanh Thường ngược lại rất tán thưởng dáng vẻ ghi nhớ nhưng không hoài niệm quá khứ của tên này.
Chỉ là tên này khi nói về quá khứ thì chẳng biết xấu hổ chút nào, đôi khi nàng còn cảm thấy mất mặt thay.
Cảm giác tên này có chút giống như đã cắt đứt với quá khứ vậy.
Có lúc hắn cũng sẽ mang một vài món đồ nhỏ mà nàng thích đến, ví dụ như một vài cuốn sách bản sưu tầm hoặc là thẻ kẹp sách, quạt xếp hoặc là túi thơm.
Có lẽ trước đây từng làm thiếu niên văn học, Tiêu Dĩ An nắm bắt sở thích của Diệp Khanh Thường khá chuẩn.
Cũng không giống như lúc đầu, bây giờ Tiêu Dĩ An luôn biết giữ chừng mực, nhưng lại luôn thông qua những hành động đôi khi dư thừa để nói cho Diệp Khanh Thường biết —— Tên này đến để theo đuổi nàng.
Ví dụ như sẽ chuẩn bị cho nàng một hộp kẹo vào ngày Halloween, mỗi lần sinh hoạt câu lạc bộ đều có một bông hoa.
Một bông hoa tận ba tệ, Diệp Khanh Thường cảm thấy phí xuất hiện của mình có lẽ hơi đắt.
“Các cậu...” Tiêu Dĩ An tháo tai nghe xuống, nhìn đám người vừa bước vào, “Gần đây tớ không phạm lỗi gì chứ?”
“Mượn phòng hoạt động câu lạc bộ văn học của cậu dùng một chút, quay mấy cái video vô bổ.”
Sau đó Diệp Khanh Thường chợt phản ứng lại: “Ơ không phải chứ, vừa nãy chẳng phải cậu học cùng tiết với bọn tớ sao? Sao cậu đến nhanh thế?”
Nàng lại ghé đầu vào trước điện thoại của Tiêu Dĩ An: “Cậu đến nhanh thì thôi đi, phim kinh dị xem được một nửa rồi kìa.”
“Tớ có giấy xin phép nghỉ, mấy cái môn học phụ đó thì tớ không bao giờ đi.” Tiêu Dĩ An cũng khá thực tế, “Loại tiết học đó ngồi nghe còn chẳng bằng tớ xem phim.”
“Sao tớ cảm giác cậu là trốn học luôn thế?”
“Không đến mức đó.” Tiêu Dĩ An lấy từ trong túi ra một tấm thẻ nhân viên, “Tớ bây giờ là phó chủ nhiệm rồi.”
“Biến thành tay sai cấp cao của trường, có thể làm được việc gì không?” Diệp Khanh Thường hỏi.
“Có thể quản lý số lượng tình nguyện viên của các hoạt động, nếu cậu thiếu giờ tình nguyện thì tớ có thể giúp nhét cậu vào ngồi mát ăn bát vàng.”
“Quan lớn thanh liêm.”
Tiếp đó, Tiêu Dĩ An lại chuyển ánh mắt sang những người khác: “Vậy các cậu cần quay thế nào? Cần tớ giúp không?”
“Chắc là không cần đâu, cậu nhường chỗ là được rồi.” Diệp Khanh Thường nói, chỉ đạo Cẩu Du và Chu Niểu, ra hiệu cho hai người ngồi xuống.
Tiêu Dĩ An liền đi sang bên cạnh, thuận tay cầm theo bông hoa đặt trên bàn.
Diệp Khanh Thường giơ điện thoại lên, dường như cảm thấy số người hơi ít, bảo những người còn lại ngồi hết vào.
Chỉ để lại nàng quay phim và Tiêu Dĩ An đứng bên cạnh.
“Sau đó thì sao?” Chu Niểu nghiêng đầu, “Đạo diễn, tiếp theo làm gì?”
“Tiếp theo mỗi người các cậu cầm một cuốn sách, bắt đầu giả vờ đọc.” Diệp Khanh Thường tiếp tục chỉ đạo.
Thế là từng cuốn sách được mở ra đặt trước mặt mỗi người.
“Rất tốt, tiếp theo tớ sẽ quay một cảnh quay khó hiểu lãng phí một phút ở đây trước.” Diệp Khanh Thường nói, định ấn nút quay.
Một tiếng "cốp" vang lên, khá lớn, cắt ngang động tác của nàng.
Nàng nhìn về phía Dương Thư Lễ đang ôm đầu.
Dương Thư Lễ vẻ mặt bất lực: “Hết cách rồi, tớ cứ nhìn mấy quyển sách này là buồn ngủ.”
Diệp Khanh Thường đi tới, liếc nhìn tên sách.
“Con mẹ nhà cậu, đọc Nhà Thám Hiểm Dora mà cũng không hiểu hả!?”
“Cuộc đấu trí đỉnh cao thế này mà cậu không thấy toát mồ hôi hột sao?” Dương Thư Lễ thậm chí còn hùng hồn phản bác.
“Thế này đi, cậu cầm điện thoại giấu dưới sách lén lút chơi, đừng để tớ quay trúng là được.” Diệp Khanh Thường dường như thỏa hiệp.
“Ok.” Dương Thư Lễ vừa lấy điện thoại ra, đặt dưới sách, bỗng nhiên như được đả thông hai mạch nhâm đốc mà hét lên một tiếng quái dị, “Cái đệch!”
“Lại sao nữa?” Diệp Khanh Thường có chút bất lực.
“Tớ phát hiện chơi điện thoại kiểu này có cảm giác thật đấy, như thể quay lại giờ tự học buổi tối hồi cấp ba, vừa nơm nớp lo sợ nhưng lại cực kỳ sảng khoái.”
“Thật hay giả đấy? Tớ cũng thử xem.” Chu Niểu nghe thấy thế cũng định lấy điện thoại ra chơi thử.
Nhưng bị Diệp Khanh Thường ấn trở lại chỗ ngồi: “Cậu là diễn viên chính, cậu chơi rồi thì khỏi quay nữa.”
Liễu Giải bên cạnh ngược lại yên tĩnh đến bất ngờ, có lẽ là vì đang đọc phần tiếp theo của Chăm Sóc Sản Phụ Sau Sinh.
Tên này vậy mà lại là người duy nhất đọc sách vào đầu.
“Được rồi được rồi, cậu nói cho tớ biết tiếp theo tớ phải làm gì.” Chu Niểu vẫn khá tuân thủ sự chỉ huy.
“Tiếp theo cậu phải tỏ ra có văn hóa một chút, sau đó đối thơ vài câu linh tinh với Cẩu Du.”
Hai yêu cầu này đối với Chu Niểu đều có độ khó rất cao.
Nàng không biết mình phải làm thế nào mới tỏ ra có văn hóa, cũng hình như không đối được mấy câu thơ.
Quên sạch sành sanh từ lâu rồi.
“Đeo cái này vào.” Diệp Khanh Thường tháo kính của mình ra, đưa cho Chu Niểu, “Dù sao cậu cứ trả lời đại đi, bất kể đúng hay sai, kệ nó có được hay không, hậu kỳ sẽ nghiên cứu lồng tiếng vào sau.”
“Á đù, có người buff choáng cho tớ.”
Vừa khéo Cẩu Du đang cầm trên tay tập thơ vừa tiện tay lấy lúc nãy.
“Nào tớ kiểm tra cậu chút nào.”
Cẩu Du đã không thể chờ đợi được nữa muốn nhìn thấy Chu Niểu không trả lời được câu nào rồi mất mặt.
“Nào, câu đầu tiên, hãy nghe đây.” Cẩu Du đọc theo tập thơ trên tay, “Hốt như nhất dạ xuân phong lai.” (Bỗng như một đêm gió xuân về)
Chu Niểu cảm thấy rất quen tai.
Nhưng nàng không nhớ ra nổi.
Như thể ngay bên miệng nhưng không thốt ra được, chỉ có thể trân trân nhìn như vậy.
Nhưng nàng lại không thể không trả lời.
Thế là nàng mở miệng: “Trang bức ngã nhượng nhĩ phi khởi lai.” (Làm màu thì bố cho mày lên trời)
Cẩu Du hơi im lặng, lại mở miệng: “Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ.” (Trăng sáng biển xanh châu đổ lệ)
“Nhĩ thị chân một kiến quá hắc xã hội.” (Mày đúng là chưa từng gặp xã hội đen) Chu Niểu bắt đầu buông thả bản thân.
“Thùy tử bệnh trung kinh tọa khởi.” (Đang cơn ốm nặng bỗng ngồi dậy)
“Đại chủy ba tử hô tử nhĩ.” (Vả cho một cái chết cụ mày)
“Hảo hảo hảo!” Dương Thư Lễ trực tiếp đứng dậy, rưng rưng nước mắt.
Chu Niểu cũng ngẩng đầu lên, tự tin như thể tài văn chương áp đảo cả Đường Tống Bát Đại Gia.
Ngay cả người đặt câu hỏi là Cẩu Du cũng phải thán phục.
Chu Niểu một tay chỉ trời một tay chỉ đất, bày ra tư thế có thể bay lên bất cứ lúc nào.
“Hơi có cảm giác mất trọng lực.” Diệp Khanh Thường nói, bỗng nhiên bổ sung một câu, “Cái đệch, tớ quên bấm nút quay rồi.”
