Sáng sớm, tia nắng đầu tiên chiếu lên khuôn mặt của Liễu Giải với mái tóc vàng óng.
Liễu Giải kinh hoàng ngẩng đầu.
Cái đ*t, thức xuyên đêm rồi.
Nguyên nhân là do sau vụ hiểu lầm kia, cả ngày thứ bảy nàng gần như nằm lì trên giường, trùm chăn kín đầu nhất quyết không chịu đối mặt với Liễu An Nhiên.
Nàng định đợi đến khi Liễu An Nhiên đi làm rồi mới dậy tự do hoạt động.
Nhưng nàng lại ngủ quên mất.
Đợi đến lúc nàng tỉnh dậy, trời đã tối đen, mùi cơm thơm nức mũi quyến rũ nàng.
Thế là nàng mượn danh nghĩa nếm thử tay nghề của Liễu An Nhiên, ăn một bữa no nê.
Sau đó lại rúc vào giường, quấn chăn nghịch chiếc điện thoại nhỏ của mình.
Cả đêm hai người đều bình an vô sự, điều này cũng khiến Liễu Giải hiểu ra một chuyện.
Lúc ngủ buổi tối đúng là nàng tự mình khua tay múa chân lung tung, chứ không phải Liễu An Nhiên ôm nàng qua làm gối ôm.
Liễu Giải đã ngủ cả ngày trời đương nhiên không ngủ được, ôm điện thoại của mình định bụng chơi đến khi nào buồn ngủ thì ngủ.
Giữa chừng có thể trong vô thức đã ngủ được hai ba tiếng, dậy xong lại là nửa đêm về sáng, không có việc gì làm, lại tiếp tục nghịch điện thoại.
Sau đó lơ đễnh một cái trời đã sáng.
Thực ra Liễu Giải nhớ là mình định thắng một ván rồi ngủ.
Còn chưa kịp kinh ngạc, Liễu Giải bỗng cảm thấy trên giường có chút động tĩnh.
Đến từ hướng khác trên giường, là Liễu An Nhiên đáng lẽ vẫn đang ngủ tiếp.
Bị mình đánh thức sao?
Liễu Giải không cảm thấy mình có thể gây ra động tĩnh lớn đến thế.
Sau đó nàng nhìn thấy Liễu An Nhiên chống người dậy, tắt đồng hồ báo thức một cách chuẩn xác ngay khi nó vừa reo lên.
Đôi mắt đó khi nhìn về phía nàng đã tan đi vẻ mông lung lúc mới tỉnh dậy, thay vào đó là chút trêu chọc.
“Có thể nhìn thấy trạng thái lúc ngủ dậy của chị quả là hiếm có.”
“Chị, chị chỉ là giờ giấc sinh hoạt hơi quốc tế hóa chút thôi.” Liễu Giải vươn cổ cãi cố, “Giờ giấc kiểu Mỹ, em hiểu không?”
“Bây giờ chị muốn dậy không? Hay là giống hôm qua nằm lì trên giường cả ngày?” Liễu An Nhiên vươn tay ra, dường như định nhéo má Liễu Giải, nhưng bị Liễu Giải nhe răng né tránh.
“Em quản chị à?”
Dứt lời, Liễu Giải dường như cảm thấy mình đã chiếm được thượng phong trong lời nói, khóe miệng bất giác nhếch lên.
“Em không quản chị thì ai quản chị?” Liễu An Nhiên xoay người, ấn cổ tay Liễu Giải, đè Liễu Giải xuống giường.
Mái tóc vàng óng trải dài trên giường, rực rỡ và lộng lẫy.
“Em lại muốn làm gì?” Sự hoảng loạn trong giọng nói của Liễu Giải lại một lần nữa hiện lên.
Lần này nàng ngược lại không nói mấy lời kiểu chị em gì đó.
Có lẽ sau nụ hôn cưỡng ép đêm hôm đó, nàng biết cho dù mình có hét lên “Tôi là chị cậu đấy” thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Đương nhiên nói không chừng còn trở thành trợ lực cho đối phương, khiến đối phương hưng phấn hơn.
Nàng đã sớm được lĩnh giáo rồi.
Nhưng nàng cũng không thể không làm gì cả.
Thế là nàng nhìn chằm chằm Liễu An Nhiên.
“Mau buông chị ra, chị muốn dậy rồi.”
“Thật sao?”
Khi Liễu Giải nhìn thấy nụ cười đó của Liễu An Nhiên, liền biết cho dù là lời nói vừa rồi của nàng, Liễu An Nhiên cũng đã có cách đối phó.
Hơn nữa chắc chắn là cách đối phó bắt nạt nàng.
“Bây giờ chị là vị hôn thê của em, em bây giờ là vị hôn phu của chị, em muốn chị cho em một nụ hôn chào buổi sáng, không quá đáng chứ?”
Liễu An Nhiên nâng cằm Liễu Giải lên, khiến tầm mắt của Liễu Giải chỉ có thể rơi vào người hắn.
“Em nghĩ hay lắm, còn hôn chào buổi sáng, chị cắn chết em bây giờ.” Hai tay Liễu Giải bị đè chặt, nàng không thể múa may quay cuồng.
Nhưng nàng có thể nhe răng.
Còn có thể khè nữa.
Liễu An Nhiên lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế, cúi người xuống trực tiếp hôn lên.
Dính nhớp, ngọt ngào, mang theo mong muốn đỏ bừng mặt.
Hồi lâu sau, môi rời nhau.
“Ai dạy em hôn kiểu đó thế hả?” Liễu Giải đỏ mặt, rít qua kẽ răng một câu như vậy.
“Chị dạy em mà.” Liễu An Nhiên vẻ mặt vô tội.
“Nói láo, chị còn có thể dạy em hôn được chắc?”
“Chị còn nhớ hồi nhỏ chị luôn thích cầm loại kem que có thể bẻ làm đôi đến, chia cho em một nửa không.”
Liễu An Nhiên nói sang chuyện có vẻ chẳng liên quan gì.
Nhưng Liễu Giải hiểu rồi.
Đây không phải là chuyện không liên quan.
Bởi vì vừa rồi Liễu An Nhiên đối xử với lưỡi của nàng giống hệt như ăn kem que vậy, vừa liếm vừa mút.
Lúc này Liễu Giải bỗng nảy ra những liên tưởng vô căn cứ.
Những cô nàng tai thú khi bị sờ đuôi có phải cũng giống như vừa rồi lưỡi của nàng bị Liễu An Nhiên cuốn lấy không?
Lưỡi của con người có thể coi là đuôi của cô nàng tai thú không nhỉ?
“Thực ra chị hôn em một cái là được mà.”
“Nằm mơ đi!” Liễu Giải phát ra tiếng kêu bi thương không cam lòng.
Sau đó lại bị Liễu An Nhiên đè xuống giường hôn tiếp.
Sau khi lần này kết thúc, đôi mắt đẹp của nàng cũng trở nên mơ màng.
Thậm chí khi Liễu An Nhiên chống người rời khỏi thành trì mà hắn chiếm đóng, Liễu Giải còn như luyến tiếc mà đón theo một chút.
Tiếp đó lại như nhận ra hành vi của mình, ngậm miệng thu nước bọt lại, quay đầu sang hướng khác.
“Hôn em một cái là được mà?” Liễu An Nhiên vẫn tiếp tục dụ dỗ.
“Không!” Ý chí Liễu Giải kiên định.
“Thực ra như thế này em hơi nghi ngờ có phải chị cố ý muốn bị em hôn không đấy.”
Người Liễu Giải cứng đờ.
Nhưng Liễu An Nhiên cũng chẳng để ý, dù sao hắn cũng chỉ muốn hôn Liễu Giải.
Thấy quen không, loại tai nạn này lúc nào cũng xảy ra trong cuộc sống.
Ngay cả Chu Niểu đang ngủ trong phòng mình ở nhà Cẩu Du cũng không tránh khỏi.
Nàng bị tiếng hít không khí đánh thức.
Do âm thanh quá trừu tượng, khiến Chu Niểu trong lúc mơ màng thậm chí còn tưởng có ai đang hút thuốc bên cạnh.
Sau đó phát hiện không đúng.
Bởi vì mỗi lần tiếng hít khí vang lên, nàng luôn có thể cảm nhận chính xác cổ mình hơi lạnh.
Thứ đáng sợ gì đó muốn ăn thịt mình nên bắt đầu ngửi mùi trên người mình rồi sao?
Chu Niểu lập tức tỉnh táo lại, mang theo vài phần sợ hãi phát hiện mình đang ở trong phòng mình, là chiếc giường lớn mềm mại.
Thử ở phía sau đang ôm lấy nàng chính là Cẩu Du.
Nói cách khác vừa rồi người hít khí cũng là Cẩu Du.
Nàng trực tiếp dựa vào trực giác của mình, nhắm vào thận của Cẩu Du, trong tình huống không có tầm nhìn phía sau mà đánh trúng chuẩn xác.
“Ui da, cậu đánh tớ làm gì?”
“Ai bảo cậu cứ như tên biến thái ôm tớ ngửi tới ngửi lui.”
“Đó chỉ là hít thở bình thường lúc ngủ thôi.” Cẩu Du dường như muốn biện giải cho mình.
“Ý cậu là lúc cậu hít thở bình thường sẽ giống như cảm thán một tiếng sau khi uống xong nước ngọt hả?”
“Thế thì có thể là lúc hít vào không cẩn thận mà hít sâu quá.”
Chu Niểu lườm Cẩu Du, dùng khuỷu tay đẩy hắn ta xuống giường.
“Hôm nay tốt nhất cậu nên đưa ra một lịch trình hợp lý.”
“Ra vườn sau săn chim và cá mà ông già tớ nuôi.”
“Không được.” Chu Niểu lắc đầu, “Hôm qua cậu cũng thế, làm tớ bẩn hết cả người, mà còn chẳng săn được gì.”
Cuối cùng, nàng còn bổ sung thêm một câu: “Cậu có thể tìm chỗ nào tớ thích đi không?”
“Ờ...” Cẩu Du xoa xoa cằm, “Trong vườn sau có nhà vệ sinh nữ.”
“Tớ giấu mẹ cậu đi bây giờ.”
“Ủa con gái, con gọi mẹ làm gì thế?” Cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra, là mẹ của Cẩu Du.
Chu Niểu chui tọt vào trong chăn.
