Từ Niên đi trên đường.
Đầu óc hắn luôn bắt đầu suy nghĩ lung tung vào lúc này, nghĩ đến ác ý mà tất cả mọi người xung quanh có thể nảy sinh với hắn, một cái đinh nhỏ bên đường có khả năng là hung khí giết người đe dọa tính mạng hắn hay không.
Điều này không trách hắn, bởi vì hắn đã trải một kiếp như ác mộng.
Luôn có người sau khi cho rằng bản thân tiếp xúc được thứ gì đó mà cuộc sống bình thường không có, thì cho rằng bản thân có thể đạp cả thế giới dưới chân, độc đoán vạn cổ, trấn áp mọi kẻ địch thế gian.
Nhưng thực tế không phải như vậy.
Cũng không giống như hệ thống sảng văn gì đó, hắn vừa lên đã có thể vả mặt bất kỳ ai.
Trái lại, hắn chẳng làm được gì cả, chỉ có thể trân trân nhìn cuộc sống của mình tan vỡ, nhìn hận ý của cả thế giới đều trút xuống người hắn.
Đây là một chuyện rất không công bằng, rõ ràng hắn chẳng làm gì cả, nhưng lại bị yêu cầu phải cảm nhận tất cả những thứ này một cách vô cớ.
Chỉ bởi vì hắn bị chọn làm mục tiêu nhiệm vụ của chàng trai tóc trắng kia.
Cho nên câu đầu tiên chàng trai tóc trắng kia nhìn thấy hắn chính là —— xin lỗi.
Nhưng cũng rất xin lỗi, Từ Niên lúc đó không cần lời xin lỗi của bất kỳ ai, chỉ là vì sau khi mục tiêu nhiệm vụ được chọn thì không thể thay đổi.
Nhưng hắn chính là rất tức giận, cho nên luôn cần phải phát tiết.
Hắn sẽ gọi chàng trai tóc trắng đến bên cạnh vào bất cứ lúc nào cảm thấy tuyệt vọng, sau đó đánh gã một trận tơi bời.
Chàng trai tóc trắng kia sẽ đưa cho hắn một điếu thuốc lúc bị hắn đánh, hắn chưa bao giờ hút loại thuốc nào khó hút như vậy.
Cũng có thể chỉ vì lúc hắn nhận điếu thuốc này lần đầu tiên mới có bảy tuổi.
Khi đó căn nhà của hắn đang cháy hừng hực sau lưng hắn, còn trên mặt hắn là đầy rẫy vệt nước mắt.
Hắn cũng sau điếu thuốc đầu tiên đó, biết được tin tức mà chàng trai tóc trắng này mang đến vào năm hắn năm tuổi không phải tin giả, mà là hàng thật giá thật, hắn phải gánh vác cái gọi là nhiệm vụ “Hận”.
Tất cả hận thù của thế gian này.
Hơi giống bệnh nghề nghiệp nhỉ, hoặc là nên nói là rối loạn căng thẳng sau sang chấn, Từ Niên luôn mang theo tất cả tư tưởng của kiếp trước để dùng ác ý lớn nhất suy đoán tất cả mọi người của kiếp này khi hắn ở một mình.
Mang theo tư tưởng như vậy, Từ Niên đương nhiên không thể “thần kinh” giống như những người trẻ tuổi ở độ tuổi này, hắn mang theo sự trầm ổn bình tĩnh đến đáng sợ.
Tất nhiên “thần kinh” cũng có, hơi giống như chứng hoang tưởng bị hại, nghi ngờ tất cả mọi người đều sẽ hãm hại mình, mang theo sự điên cuồng khiến tất cả mọi người đều tránh xa mình một chút.
Sau đó thì bị bắt vào bệnh viện tâm thần, giật điện một lúc thì ngoan ra.
Về sau phát hiện tất cả tiền trên người Từ Niên còn không đủ đóng tiền điện, dứt khoát lại lén lút ném tên bệnh thần kinh này ra ngoài giống như ném rác rưởi.
Dường như tất cả mọi người đều nên hận hắn vậy.
Cho nên hắn cũng xa lánh tất cả mọi người.
Chỉ có khi ở bên cạnh Dương Thư Lễ, hắn mới cảm nhận được rõ ràng sự khác biệt so với kiếp trước.
Bởi vì Dương Thư Lễ là biến số đó, nàng chủ động bước vào thế giới của Từ Niên, đòi Từ Niên điếu thuốc đầu tiên, sau đó châm lửa.
Nàng nói mùi vị rất tệ, còn rất sặc.
Sau đó ném cả điếu thuốc xuống đất.
Điếu thuốc đó, giống hệt điếu thuốc đầu tiên hắn nhận từ tay chàng trai tóc trắng ở năm bảy tuổi, toàn thân màu trắng, ở đầu lọc có chút vàng kim, hơi giống như vòng Kim Cô khóa trên trán Tôn Đại Thánh.
Sau đó điếu thuốc kia bị Dương Thư Lễ ném xuống đất, một chân đạp lên, dẫm nát bét.
Giống như bóng ma kiếp trước không xua đi được của hắn vậy.
Nàng còn nói thứ này chẳng có gì ngon, muốn dẫn hắn đi ăn thứ ngon hơn.
Sau đó nàng mời khách ăn tiệm.
Từ Niên cảm thấy mùi vị quả thực không tệ.
Ít nhất không phải đắng, cũng sẽ không kèm theo vị mặn chát của nước mắt.
Về sau, Từ Niên rất thích ở bên cạnh Dương Thư Lễ, hắn không cảm nhận được hận ý ngập trời như kiếp trước ở trên người Dương Thư Lễ.
Tình cảm của Dương Thư Lễ rất thuần túy, không pha tạp bất kỳ thứ gì khác.
Ngươi đối tốt với nàng, nàng sẽ đối tốt với ngươi.
Ngươi đối xử không tốt với nàng, thì nàng không thèm để ý đến ngươi.
Kẻ này giống như một người miễn nhiễm với hận thù vậy.
Tại sao kiếp trước mình lại không gặp được đứa trẻ này nhỉ?
Ồ, là bởi vì mình gặp chàng trai tóc trắng kia trước, cuộc sống bị hận ý đánh cho rối tinh rối mù, sớm đã bỏ học, cũng không thể nào gặp được Dương Thư Lễ.
Biểu cảm trên mặt hắn không đổi, nhưng vẫn ẩn ẩn đi về phía ít người.
Lúc đi ngang qua cửa hàng nhỏ hắn liếc nhìn vào bên trong.
Hình như dạo này cherry bắt đầu có rồi, ngày mai lúc đi ăn cơm sẽ mang cho Dương Thư Lễ một ít.
Mang bao nhiêu nhỉ?
Một giỏ chắc là đủ rồi.
Hay là ít hơn một chút đi, dù sao cũng cần Dương Thư Lễ xách nổi, đến lúc đó đi ra ngoài nói không chừng Dương Thư Lễ còn muốn mua chút đồ ăn vặt.
Bên tai vẫn là tiếng ồn ào của đám đông.
Cho nên khi Từ Niên lựa chọn làm thế nào để bước tới thành công sau khi trùng sinh, hắn đã chọn tiến vào vùng xám.
Nơi đó đối với hắn mà nói quả thực là quá mức thoải mái, mỗi người đều không hề giữ lại mà hận tất cả mọi người, mỗi người bất cứ lúc nào cũng đang nghĩ cách hại chết người bên cạnh chỉ vì nâng cao lợi ích của bản thân.
Hắn quá thích nơi như vậy.
Đương nhiên bao gồm cả việc kiếp trước hắn cũng đã trải qua thời gian tương đối dài trong môi trường tương tự như vậy.
Hắn bỗng nhiên dừng bước, ngay tại cửa ký túc xá.
Bởi vì chuông điện thoại của hắn vang lên.
Hắn nghe điện thoại.
Dường như là thói quen duy trì từ trước, sau khi hắn nghe cuộc gọi đến thường sẽ không nói chuyện, ngược lại sẽ chờ đối phương nói câu đầu tiên.
“A lô, Anh Từ?”
Giọng nói quen thuộc bất ngờ, Từ Niên dường như cũng có chút không ngờ sẽ là kẻ này.
Hắn vậy mà lại quên cho số điện thoại của kẻ này vào danh sách đen? Đúng là lúc đi chơi với Dương Thư Lễ có hơi mải chơi nên quên mất.
Bây giờ thì chặn luôn vậy.
“Anh Từ, cô bạn nhỏ bên cạnh anh...”
Tay Từ Niên vừa định cúp điện thoại lại dừng lại.
“Cô chán sống rồi phải không?” Giọng Từ Niên trầm thấp, “Có phải tôi quá hòa nhã với cô rồi không?”
“Anh Từ, anh nên hiểu rõ, cô ta chẳng có chút tác dụng nào với anh cả, còn chỉ biết gây phiền phức cho anh, giống như bây giờ vậy.” Tiểu Duyệt ở đầu dây bên kia mở miệng nói, “Nhưng em thì khác nha, nếu anh cần, em cũng có thể giống như cô ta ngày ngày cùng anh đi dạo trên phố, ăn uống thả cửa.”
“Đây là trong thành phố, thậm chí không cần tôi ra tay cũng đủ cho cô chết rồi.”
Từ Niên thở phào một hơi dài: “Bỏ đi, tôi không nên nhấn mạnh sự việc này nghiêm trọng đến mức nào với một con lợn ngu ngốc.”
“Anh Từ, em chỉ cần anh.” Giọng nói bên kia khựng lại, “Em đang ở...”
Từ Niên trực tiếp lên tiếng ngắt lời nàng: “Tôi biết cô đang ở đâu, rất nhanh tôi cũng sẽ biết cô ấy đang ở đâu, tiếp theo tốt nhất cô cứ ở yên tại chỗ đợi tôi đến tìm cô.”
“Được, em đợi anh đến tìm em.”
Từ Niên trực tiếp cúp điện thoại.
Sau đó, hắn lướt lướt, gọi một cuộc điện thoại khác.
“A lô, là tôi, Từ Niên, làm cho tôi một việc.”
