Cả Phòng Hóa Gái Cười Hì Hì, Lúc Tán Huynh Đệ Khóc Hu Hu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 259 - Chuyển phát nhanh

“Này này lão Từ, à không, Từ giang hồ, chẳng lẽ cậu là lão khọm siêu cấp ẩn thế nào đó, sớm học được bí pháp cải lão hoàn đồng, rồi quay lại trải nghiệm cuộc sống đại học lần nữa đấy chứ? Thể loại Long Vương trở về trang bức vả mặt, cái này tớ thích xem nha.”

Dương Thư Lễ la lối om sòm một hồi, tiếp đó hai tay bắt đầu khua khoắng: “Hoặc là cậu là Thiên Đế nào đó đã phá vỡ kết giới Thiên Giới, không cầu dấy lên sóng gió, chỉ cầu có một chốn an thân lập mệnh chốn nhân gian này, thuộc thể loại truyện điền văn, tớ cũng thích.”

Từ Niên ngẫm nghĩ, lắc lắc đầu: “Cậu nghĩ hình như hơi nhiều rồi đấy.”

“Chí ít thì cậu cũng phải là một người trùng sinh, sau khi trải qua tất cả thì sống lại trở về, thề phải lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.” Dương Thư Lễ nhảy phắt đến bên cạnh Từ Niên, “Vậy có phải lúc đó cậu đã trữ không ít Bitcoin không? Tại sao không gọi tớ?”

“Lúc đó tớ còn chưa quen cậu mà.” Từ Niên dở khóc dở cười, “Tớ cũng chẳng trữ Bitcoin.”

“Cái gì chứ, chẳng lẽ cậu không là gì cả sao? Thế thì cậu cũng quá kém rồi.” Dương Thư Lễ bĩu môi, “Bây giờ không còn thịnh hành tự mình phấn đấu nữa đâu, đều là mong chờ anh em tốt của mình bỗng nhiên trở thành phú nhị đại, sau đó quăng mấy chục căn bất động sản ra trước mặt mình, về sau cứ thế sống cuộc đời nằm thẳng thu tiền thuê nhà thôi.”

Chỉ mới nghĩ thôi, Dương Thư Lễ đã cảm thấy hơi bị sướng rồi.

“Sau đó tớ còn có thể yêu cầu mỗi khách thuê đều nấu cơm cho tớ, lúc tớ đi thu tiền nhà thì trực tiếp mang theo đôi đũa đi, ai làm không ngon thì tăng tiền nhà người đó.”

Hình như Dương Thư Lễ lỡ không cẩn thận đã trở thành kiểu người mình ghét nhất trong ảo tưởng.

“Làm cậu thất vọng rồi, tớ không phải phú nhị đại.” Từ Niên xoa xoa đầu Dương Thư Lễ.

Hắn là phú nhất đại.

Mấy chục căn bất động sản thì không có, nhưng mười mấy căn thì có.

“Không sao, tớ cũng không phải phú nhị đại.” Dương Thư Lễ cười hì hì, “Như vậy coi như hai chúng ta huề nhau.”

Thế nhưng Dương Thư Lễ cũng không phải ngốc thật: “Tớ thấy cậu hình như cũng khá nhiều tiền, cậu cũng không phải phú nhị đại, làm dân xã hội đen thực sự kiếm được nhiều tiền vậy sao? Tớ thấy mấy người lăn lộn xã hội đó chẳng phải đều ba ngày đói chín bữa à?”

Ngay sau đó, bạn nhỏ Dương dường như bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, mở miệng nói: “Tớ biết rồi, dân xã hội cũng có thể kiếm tiền.”

Nàng lấy điện thoại di động ra, hướng về phía Từ Niên hỏi: “Như vầy đi, cậu cho tớ biết tài khoản Kuaishou của cậu, tớ sẽ không nói cho người khác đâu.”

Từ Niên bất lực cười một tiếng.

“Hay là nói bây giờ cậu muốn biểu diễn cho tớ xem thủ đoạn thu nhập của cậu?” Dương Thư Lễ ngẩn người, “Cũng được thôi, thực ra tớ ở phương diện này cũng khá có kiến giải, bất kể là kiểu lắc lư nào tớ cũng từng thưởng thức qua, chỉ cần không quá phèn thì thực ra tớ đều có thể hiểu được.”

“Tứ chi của tớ thì không linh hoạt đến thế, hơn nữa tớ cũng không biết nhảy.” Từ Niên vừa nói vừa nhẹ nhàng gõ đầu Dương Thư Lễ, “Tớ không phải dân xã hội đen, cậu cứ coi tớ như loại người mua cổ phiếu tất tay rồi giàu to sau một đêm đi.”

“Oa, con bạc.” Dương Thư Lễ nghe xong, trực tiếp tránh xa Từ Niên hai bước.

“Thực ra cũng không cần phải nhập tâm hoàn toàn thế đâu.” Từ Niên vẫy vẫy tay, Dương Thư Lễ lại một lần nữa quay trở lại bên cạnh hắn.

“Còn muốn ăn cái gì nữa không?”

Từ Niên hướng về phía Dương Thư Lễ hỏi như vậy.

Hai người vừa mới ăn cơm xong trở về, vừa khéo gặp phải Diệp Khanh Thường, nếu không phỏng chừng lúc này đều đã về phòng ngủ.

“Không có đâu, sao cậu cứ hỏi vấn đề này mãi thế, cậu coi tớ là heo đấy à?” Dương Thư Lễ hai tay chống nạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn chằm chằm Từ Niên.

Đáng tiếc Từ Niên không chịu áp lực này.

“Nuôi một con heo cũng không tệ.”

Sau đó Dương Thư Lễ sẽ cúi đầu xuống, chạy nước rút dùng đầu húc vào thắt lưng Từ Niên.

Từ Niên sẽ kiểm soát phương hướng, để hai người hướng về phía trường học mà đi.

Sau đó, Dương Thư Lễ bỗng nhiên dừng bước.

Từ Niên ý thức được lực đạo húc vào thắt lưng mình biến mất, cũng xoay người lại.

Có lẽ là Dương Thư Lễ mệt rồi, hết sức.

Cũng không thể trông cậy nhóc con có độ bền vượt trội trong loại chuyện này.

“Hình như tớ có chuyển phát nhanh đến.” Dương Thư Lễ nhìn tin nhắn trên điện thoại mình.

“Lại mua đồ ăn gì nữa à?” Từ Niên nói, “Mấy gói to đùng vài hào trên mạng coi chừng ăn vào đau bụng đấy.”

“Hình như tớ cũng không nhớ là mua cái gì nữa.”

Dương Thư Lễ gãi gãi đầu: “A thôi bỏ đi, chắc đợi đến lúc lấy được đồ xong lại bắt đầu bừng tỉnh đại ngộ thôi.”

Chuyển phát nhanh đã lâu không quan tâm đến chính là như vậy, lúc đưa tới đều cảm thấy có chút khó hiểu, mãi đến khi cầm trên tay mới có thể chợt bừng tỉnh.

Ồ, hóa ra mình còn mua món đồ thế này.

Hơn nữa bắt đầu hiện lên ký ức về giao diện thanh toán món đồ này.

Nhiều hơn nữa thì không nhớ nổi.

“Cậu cứ về trước đi, tớ ra ngoài lấy cái chuyển phát nhanh đã, trạm chuyển phát này vẫn là cái ở ngoài trường.” Dương Thư Lễ vẫy vẫy tay với Từ Niên, nhảy nhót về phía ngoài cổng trường.

Dương Thư Lễ bỗng nhiên cảm thấy bản thân có chút giống như ba lần qua cửa nhà mà không vào nhà.

Từ Niên thì đứng tại chỗ, vẫn nở nụ cười ôn hòa kia vẫy vẫy tay với Dương Thư Lễ.

Loại chuyện này phát sinh trên người Dương Thư Lễ cũng khá bình thường.

Dù sao chuyện ném đồ quên đồ làm cũng không ít, có thể vừa ngậm thìa trong miệng vừa cướp thìa ăn kem của Từ Niên, hơn nữa sau đó mới phát hiện Từ Niên không phải trộm thìa của nàng.

Não của Dương Thư Lễ thuộc trạng thái rối lượng tử, còn dính dáng đến một số định luật Murphy, khi ngươi cảm thấy não nàng đang ở đó, thì não nàng đa phần là không ở, khi ngươi cảm thấy não nàng không ở, nàng còn có thể tìm ra chỗ ngươi chưa từng chú ý để chơi xỏ ngươi một vố.

“Không phải là lão nhị lão tam dùng số điện thoại của mình mua đồ gì cần gửi bảo mật đấy chứ?”

Dương Thư Lễ đi về phía trạm chuyển phát ngoài trường, càng nghĩ càng cảm thấy có lý.

Cảm giác Diệp Khanh Thường và Liễu Giải chính là người có thể nhẹ nhàng làm ra loại chuyện thất đức đó a.

Nghĩ như vậy, Dương Thư Lễ có chút không dám đi trạm chuyển phát lấy kiện hàng nữa.

Ơ, không đúng, cho dù thật sự là một cái silicon hình người, đồ vật cần gửi bảo mật tuyệt mật, nàng chỉ cần ở lúc lấy kiện hàng mà hô to: “Bảo vật bậc này, Chu Niểu ta quả thật là thích mê nha!”

Như vậy, người mất mặt không phải biến thành Chu Niểu rồi sao?

Nói làm là làm.

Bước chân nhảy nhót của nàng hướng về phía trạm chuyển phát càng thêm nhẹ nhàng hơn chút ít.

Sau đó, Dương Thư Lễ liền phát hiện một cái tấm biển bây giờ không nên tồn tại ở trạm chuyển phát ngoài trường.

“Bạn học có mã lấy kiện hàng là chữ cái, đi dọc theo đường này...”

Sau đó Dương Thư Lễ cúi đầu nhìn thoáng qua mã lấy kiện hàng gửi đến trên tin nhắn điện thoại, bên trên quả nhiên là chữ cái.

Đúng rồi, trạm chuyển phát này không phải đều dùng chữ số để phân loại sao?

Dương Thư Lễ mãi đến bây giờ mới phản ứng lại.

Được rồi, đi thì đi, có thể là sắp đến ngày 11 tháng 11 sợ chuyển phát nhanh chứa không hết nên phân riêng ra một trạm đi.

Nàng liền đi sâu vào con đường nhỏ trông có vẻ hơi hoang vắng, cách xa huyên náo kia.

Ở sau lưng nàng, tấm biển vừa rồi lại bị nhổ đi.

“Là cô ta à?”

“Chính là nó, nhanh lên nhanh lên.”

“Đại ca, thật sao? Đây chính là ở trong thành phố đấy.”

“Hai chúng ta lại chẳng cần làm gì cả, người đàn bà kia đã nói chỉ cần đưa người đến là được rồi, mày quản nhiều thế làm gì?”