“Nội y ở nhà chỉ có hai ba bộ, chị theo em về nhà cũng không thể nào cứ để chị mặc mãi hai ba bộ đó được nhỉ?”
Liễu Giải khoác lấy cánh tay của Liễu An Nhiên, ôm trọn nó vào lòng mình.
Cánh tay đó bị kẹp giữa hai khối thịt khổng lồ, khá là ấm áp, khiến người ta tâm viên ý mã.
“Nhưng thời gian chị ở nhà cũng chỉ có hai ngày ba đêm cuối tuần thôi mà?” Liễu An Nhiên hỏi vặn lại Liễu Giải, “Em chuẩn bị đúng là không nhiều, nhưng chắc cũng đủ?”
“Ờm, thật ra dạo này chị phát hiện, kích cỡ lại lớn hơn một chút rồi, mấy bộ trước đây mặc hơi chật.”
“Chị nói thật đấy à?” Liễu An Nhiên hỏi lại một câu, “Mấy bộ trước đây đã là size lớn nhất rồi, lớn hơn nữa là phải đặt may riêng đấy.”
Liễu Giải lúc này có chút không nói nên lời.
Nhưng hơi lớn hơn một chút đúng là thật, dạo này lúc mặc nội y rõ ràng có cảm giác bị ép hơn một chút so với trước đây.
“Nếu phải đặt may riêng, thì đến cửa hàng cũng không mua được size của chị đâu nhỉ?” Liễu An Nhiên nói, liền đứng ở cửa liếc nhìn những món đồ sặc sỡ bên trong cửa hàng, rồi lại thu lại ánh mắt.
Không phải hắn đối mặt với cảnh tượng này sẽ tự nhiên rụt rè, chỉ là vì lúc hắn đối mặt với những thứ này, luôn sẽ tự nhiên thay thế vào người của Liễu Giải.
Sau đó sẽ bắt đầu ảo tưởng, nếu Liễu Giải mặc những bộ đồ như vậy trước mặt hắn thì sẽ như thế nào.
Nói thật cảm giác cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện không ổn.
“Hay là tạm thời chịu khó một chút, sáng mai em có thể cho người giao đồ đặt may đến tận cửa nhà, chỉ một tối hôm nay thôi, sẽ không ảnh hưởng đến gì đâu.” Liễu An Nhiên khuyên nhủ như vậy, muốn để Liễu Giải từ bỏ ý định này.
“Vậy thì hai chúng ta vào xem kiểu dáng, đến lúc đặt may riêng cũng tiện đưa ra yêu cầu.” Liễu Giải khoác tay Liễu An Nhiên.
Như thể sợ Liễu An Nhiên chạy mất, Liễu Giải ôm thật chặt, gần như muốn nhét cả cánh tay của Liễu An Nhiên vào ngực mình.
Chiếc áo khoác màu xanh nhạt trên người Liễu Giải đang mở rộng, chiếc áo trắng bên trong lại quá mỏng manh, cánh tay của Liễu An Nhiên lại ở đủ gần.
Hắn thậm chí còn có ảo giác —— hắn hình như cảm nhận được cả đường vân trên đó, giống như họa tiết trang trí trên quần áo vậy.
Hoặc có lẽ không phải là ảo giác.
“Chị nói thật đấy à?”
Hắn cúi đầu hỏi Liễu Giải bên cạnh một câu, như thể muốn xác nhận mục đích của Liễu Giải.
Hôm nay hắn có chút không nhìn rõ được cô chị tốt của mình, à, bây giờ chắc là bạn gái của mình rồi.
Đầu tiên là lúc đón nàng từ lớp học về nhà, người này không giống như bình thường lề mề, ngược lại không biết tại sao lại bày ra một bộ dạng ý chí kiên định.
Giống như đại nghĩa lẫm liệt hướng về cái chết mà tái sinh.
Liễu An Nhiên lúc đó thật sự có chút sợ.
Hắn sợ không biết có phải thật sự có thứ gì đó bẩn thỉu đã nhập vào người cô chị tốt của hắn không, và bắt đầu tưởng tượng xem máu chó đen mà Liễu Giải mua trên Pinduoduo trước đây có thật sự có tác dụng không.
Con mẹ nó, rõ ràng hắn còn chưa từng nhập vào người bạn gái của hắn.
Mặc dù hai cái “nhập vào người” này có lẽ có chút không giống nhau.
Nhưng lúc ở trong trường lại vô cùng bình thường, giữ một khoảng cách nhất định với mình, như thể sợ bị người khác nhìn ra điều gì.
Hắn biết cô chị tốt của mình là muốn tránh tai mắt của những người bạn cùng phòng tốt, muốn phòng ngừa bạn cùng phòng của nàng biết chuyện này.
Mặc dù không biết tại sao, mặc dù hắn cảm thấy thứ này sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, nhưng Liễu Giải vẫn muốn giấu.
Giấu thì giấu thôi, miễn Liễu Giải vui là được.
Sau đó hai người lên xe, Liễu Giải lúc đó như thể đột nhiên biến thành một người khác, nhìn chằm chằm vào hắn đang lái xe.
Điều này rất kỳ lạ, bởi kể từ khi xác định quan hệ, đây là lần đầu tiên Liễu Giải nhìn chằm chằm vào mình như vậy, như thể muốn ăn tươi nuốt sống mình.
Liễu An Nhiên rất khó nghĩ ra được Liễu Giải rốt cuộc có ý đồ gì.
Tuy nói dùng hai chữ “ý đồ” để hình dung nửa kia của mình có vẻ hơi quá xa cách, nhưng hắn cũng không nghĩ ra được hành vi chuột chù chúc Tết gà này của Liễu Giải có thể hình dung như thế nào.
Đặc biệt là loại chuột chù ranh mãnh này.
“Mắt chị bị vào cát à?” Liễu An Nhiên tranh thủ đáp lại Liễu Giải đang nháy mắt với hắn.
“Em!” Liễu Giải bị câu này của Liễu An Nhiên chặn họng có chút tức giận, nhưng một lát sau lại kìm nén xuống.
Sau đó Liễu An Nhiên lúc đợi đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, lúc chuyển số đã chú ý đến đôi chân của Liễu Giải đang dựa sát qua.
Hắn ngẩng đầu, nhìn Liễu Giải vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Có lẽ chỉ là tình cờ dựa chân qua, không tính là gì.
Nhưng những chuyện kỳ lạ liên tiếp xảy ra, Liễu An Nhiên luôn cảm thấy có chút kỳ quái.
Thế là lúc lại một lần nữa đợi đèn xanh đèn đỏ, hắn đưa tay về phía Liễu Giải.
Liễu Giải lại duỗi đùi qua, như thể để tiện cho Liễu An Nhiên đang lái xe có thể đưa tay vuốt ve đùi của thiếu nữ xinh đẹp.
Nhưng Liễu An Nhiên chỉ đưa tay điều chỉnh âm lượng của dàn âm thanh trên xe.
Hắn thu lại ánh mắt.
“Nói thật chị rốt cuộc đang làm gì vậy?” Liễu An Nhiên ngập ngừng, “Bây giờ là mùa thu, còn xa mới đến mùa xuân mà?”
“Chị, ờm, chị...” Liễu Giải đưa ngón trỏ lên gãi má, “Chị làm gì cơ? Sao chính chị cũng không biết?”
Giả ngốc.
“Này đợi đã, chị muốn đi mua một thứ, hai chúng ta đừng vội về nhà.” Liễu Giải nói, chỉ huy hướng đi của Liễu An Nhiên.
Liễu An Nhiên thì nghi ngờ nhìn Liễu Giải hai cái, thật sự không đoán ra được ý đồ của đối phương.
Sau đó hai người liền đến cửa hàng nội y.
“Chỉ xem kiểu dáng thôi mà, cũng không phải mua ngay tại chỗ.”
Liễu Giải kéo tay Liễu An Nhiên định đi vào trong cửa hàng.
Nhưng Liễu An Nhiên đã dừng bước, đây là một trong số ít những lần hắn không chọn cách đi tiếp theo ý của Liễu Giải.
Rất đơn giản, hắn luôn cảm thấy có bẫy.
“Cảm giác của chị cho em rất kỳ lạ, hay là hai chúng ta bây giờ ra lề đường xem có ông thầy bói già nào không nhé?” Liễu An Nhiên lúc nói ra câu này chỉ hoàn toàn là chân thành.
Hắn vốn là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định.
“Chị chỉ muốn đi dạo thôi, em không thể đi cùng chị sao?”
Liễu Giải chọn cách không giải thích, không biện minh, chỉ một mực lặp lại yêu cầu của mình: “Hai chúng ta với tư cách là bạn trai bạn gái, đã từng làm một việc gì mà bạn trai bạn gái nên làm chưa?”
Câu này vừa nói ra thì đến lượt Liễu An Nhiên cảm thấy có chút kinh ngạc.
Cho dù câu này là do chính hắn nói ra, hắn có lẽ cũng không ngạc nhiên đến vậy.
“Không phải hai ngày trước chị còn vạn phần không muốn, lúc phải ngủ chung một giường với em còn phải lăn lộn như một con sâu dóm cơ mà?”
Liễu An Nhiên bây giờ thật sự có chút không hiểu nổi.
“Chị cứ nói đấy, thế em có chịu đi cùng chị không.” Liễu Giải ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Liễu An Nhiên.
“Chịu thì dĩ nhiên là chịu rồi, chỉ là...”
“Vậy em còn nói nhiều thế làm gì?” Liễu Giải trực tiếp kéo Liễu An Nhiên đi vào trong cửa hàng, quay sang nhân viên mà hỏi: “Bọn tôi là người yêu, có mẫu nào cho cặp đôi không?”
