Liễu Giải ôm hai chiếc túi giấy tinh xảo quay trở lại xe.
Liễu An Nhiên im lặng cài dây an toàn xong, quay đầu lại liếc nhìn Liễu Giải đang ôm hai chiếc túi giấy trước ngực, trong đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn không phải là thứ gì đứng đắn.
“Chị thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Liễu An Nhiên vừa xoay vô lăng, vừa hơi liếc mắt nhìn Liễu Giải ở ghế phụ.
Bây giờ hai người là người yêu, Liễu Giải mua những thứ này trước mặt Liễu An Nhiên, có ý nghĩa gì thì dường như không cần phải nói tỉ mỉ.
Nàng vẫn là kéo Liễu An Nhiên vào mua.
Tương đương với việc xách tai Liễu An Nhiên, cầm loa hét vào mặt hắn: “Lão nương ta hôm nay muốn XXX với ngươi!”
Liễu An Nhiên dĩ nhiên là hoan nghênh, nhưng hắn cũng không thể bỏ qua sự kỳ quặc này.
“Im miệng!” Liễu Giải hung dữ trừng mắt nhìn hắn một cái, “Chị muốn làm gì thì làm.”
Nghe có vẻ hơi tùy hứng, nhưng cũng bình thường, Liễu Giải trước nay đều là một người tùy hứng như vậy.
“Em chỉ muốn nhắc nhở chị, bình thường mà nói chuyện này chính là một đời một kiếp một đôi, em cũng không vội vàng như vậy, nhất quyết phải có một kết quả gì đó.” Liễu An Nhiên ngập ngừng, “Hay là chị thật sự đã nghe lời em nói trước đây, định sinh cho em một đứa con để trói buộc em?”
“Cứ coi như là chị vội đi.” Liễu Giải ấn hai chiếc túi giấy trong lòng chặt hơn một chút, “Nghe chị chỉ huy là được rồi.”
Liễu An Nhiên hơi im lặng, hai mắt cũng hơi ảm đạm.
Rất rõ ràng, hắn không thể để mặc Liễu Giải như vậy.
Cho dù hắn muốn, tối hôm nay hắn cũng không thể chạm vào Liễu Giải, huống hồ là làm chuyện đó.
Bởi vì Liễu Giải rõ ràng là vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để giao bản thân mình ra, vậy thì Liễu An Nhiên không thể nào làm gì với Liễu Giải.
Ngược lại, hắn rất quan tâm rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì, có thể khiến Liễu Giải bình thường vô tư lự biến thành bộ dạng của một cô gái nhỏ như thế này, còn làm ra chuyện mà nàng chống cự nhất.
Trước kia, sau khi Liễu Giải biến thành con gái, lúc quan hệ của hai người vẫn còn là chị em, Liễu Giải và hắn hai người thân mật không kẽ hở, nắm tay ôm một cái đều không có gì.
Sau đó đến lúc hai người xác định quan hệ, mức độ giữa hai người ngược lại thụt lùi, Liễu Giải không muốn cùng hắn nắm tay bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, cũng không muốn cùng hắn ôm ấp bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu.
Đây là xấu hổ, Liễu An Nhiên biết.
Hắn không vì sự thụt lùi trong quan hệ bề ngoài mà buồn rầu, ngược lại, hắn rất vui, vì Liễu Giải thật sự đã coi hắn là một người đàn ông.
Nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì, có thể khiến sự xấu hổ vốn có của Liễu Giải đều vứt bỏ, để chiều lòng hắn.
Hắn không cần sự chiều lòng này của Liễu Giải, hắn hy vọng hơn là nước chảy thành sông.
“Đến rồi.” Sau khi xe dừng hẳn, Liễu An Nhiên liếc nhìn Liễu Giải vẫn còn đang ngây người không biết nghĩ gì, lên tiếng nhắc nhở.
“Ồ ồ...” Liễu Giải trực tiếp mở cửa định xuống xe, kết quả lại bị dây an toàn níu lại tại chỗ.
Lập tức còn siết vào cổ, ho hai tiếng sau mới tháo được dây an toàn ra, xuống xe.
Trước mặt là Liễu An Nhiên đang đứng, hắn đưa tay ra.
Liễu Giải hơi sững sờ, sau đó dời chiếc túi giấy đang ôm trong lòng sang tay phải, hơi quay đầu đi, không dám nhìn biểu cảm của Liễu An Nhiên bây giờ, sau đó tay trái đặt lên.
Liễu An Nhiên khựng lại.
Thứ hắn muốn là giúp Liễu Giải xách đồ.
Vẫn là chọn cách không nói gì, đợi đến sau khi về nhà rồi hỏi rõ.
Hai tiếng bước chân, cửa thang máy đóng lại, Liễu Giải và Liễu An Nhiên trên đường đi vẫn im lặng đến lạ lùng.
Theo như thường lệ, Liễu Giải chắc là trên đường lên lầu đã ríu rít không ngừng, miệng lẩm bẩm hôm nay lại nhìn thấy thứ gì đó trong trường, hoặc là hôm nay lúc chơi game đã thua bao nhiêu ván, đợi Liễu An Nhiên dẫn nàng thắng lại.
Nhưng hôm nay không nói gì cả.
Sắc mặt của Liễu An Nhiên đi phía trước càng ngày càng nặng nề.
Mở cửa phòng.
Dường như vì lúc đi dạo bên ngoài đã tốn quá nhiều thời gian, trời đã tối sầm lại, Liễu An Nhiên cũng không thể không bật đèn.
Có lẽ vì trước khi đến cửa hàng nội y, lúc xe của hai người đi ngang qua một cửa hàng, Liễu Giải nói nàng muốn mua đồ, hại Liễu An Nhiên còn phải dừng xe lại.
Kết quả Liễu Giải trên xe do do dự dự, nửa ngày vẫn không xuống.
Lúc đó Liễu An Nhiên tưởng Liễu Giải đang đùa với hắn, giống như bình thường miệng thì hôi nhưng hành động thực tế lại không dám, nhưng qua tình hình ở cửa hàng nội y sau đó mà nói, Liễu Giải lúc đó có lẽ là thật lòng.
Chỉ là Liễu An Nhiên lúc đó không biết.
“Em đi tắm trước đi.”
Liễu Giải đẩy vào lưng hắn, đẩy Liễu An Nhiên vào trong phòng tắm.
Liễu An Nhiên luôn cảm thấy động tác của Liễu Giải có chút không cho phép nói chen vào.
“Em còn chưa lấy quần áo.” Liễu An Nhiên không thể nào tay không mà vào phòng tắm.
“Còn cần mặc quần áo à?”
Liễu Giải sững sờ, sau đó dưới ánh mắt của Liễu An Nhiên, nàng đỏ mặt lủi vào ghế sofa phòng khách.
Liễu An Nhiên thì đi đến phòng ngủ của hai người, trong tủ quần áo dùng chung tìm ra đồ ngủ của mình.
Đợi hắn tắm xong đi ra, Liễu Giải lại như thể lướt qua hắn mà xông vào phòng tắm.
Ôm theo hai chiếc túi giấy đó.
Liễu An Nhiên đứng ở cửa phòng tắm, hắn không có ý định nhìn trộm qua tấm kính đó, chỉ chống cằm suy nghĩ một chút.
Hắn vẫn quyết định đợi xem Liễu Giải có thể làm đến mức nào, sau đó hỏi cho rõ.
Thế là hắn hơi lau khô tóc, quay về phòng ngủ dựa vào đầu giường.
Trên điện thoại lướt những video ngắn âm u mà Liễu Giải hôm nay đưa cho hắn, hắn giống như đang xử lý công vụ mà xem qua từng cái một.
Không biết đã qua bao lâu, bên cạnh cửa đột nhiên thò ra một cái đầu màu vàng, sau đó mò mẫm tắt đèn trong phòng.
Lại tiện tay, lúc vào cửa đã đóng cửa lại.
Là Liễu Giải, là Liễu Giải trên người dường như chỉ có một chiếc áo sơ mi trắng khoác bên ngoài.
Không cần nghĩ cũng biết, Liễu Giải vừa rồi chỉ mang theo hai chiếc túi giấy đó vào trong, vẫn không có cách nào mặc quần áo quá hở hang, nên đã khoác lên chiếc áo sơ mi trắng mà Liễu An Nhiên vừa cởi ra rồi đi ra ngoài.
Rồi Liễu An Nhiên trong bóng tối mịt mờ, cảm thấy chiếc chăn bên chân mình bị vén lên, rồi một vật mềm mại ấm áp mang theo hơi ẩm nhẹ nhàng chui vào.
Còn ấn ấn vào bắp chân của hắn, như thể đang xác nhận vị trí.
Sau đó, cái vật đó cùng với chiếc chăn được đẩy lên dần dần tiến đến gần, như một con quái vật nhỏ bị phong ấn trong chăn.
Cuối cùng, từ trong chiếc chăn đang đắp đến ngực của Liễu An Nhiên thò ra một cái đầu, cùng với đôi mắt trợn tròn.
Liễu An Nhiên đưa tay phải ra, bật sáng chiếc đèn bàn trên tủ đầu giường bên cạnh.
Liễu Giải mang theo vẻ mặt có chút hoảng loạn xuất hiện trước mắt hắn, trên má còn mang theo sắc hồng.
Rõ ràng đối phương không ngờ ở đây còn có một chiếc đèn bàn, bởi vì nửa bên này vẫn luôn là chỗ Liễu An Nhiên ngủ, nàng nhiều nhất cũng chỉ nằm trong vòng tay Liễu An Nhiên, không với tới mép giường.
Liễu An Nhiên nghĩ cũng không sai, Liễu Giải quả thực là mặc chiếc áo sơ mi trắng của hắn rồi đi ra ngoài.
Cổ áo rõ ràng lớn hơn đã bày ra vực sâu không thể nhìn thấy, và cả vạt áo voan trắng mỏng manh hơi lộ ra từ cổ áo, nàng quả thực đã mặc bộ đồ đã mua.
Liễu Giải nuốt một ngụm nước bọt.
Vai nàng chống vào chăn, ở ngang eo của Liễu An Nhiên, hơi thẳng người dậy, nhìn Liễu An Nhiên từ trên xuống dưới.
Liễu An Nhiên vốn định nhìn vào mắt Liễu Giải.
Nhưng hai mắt hắn mang theo vẻ kinh ngạc, nhìn về phía vị trí mà Liễu Giải đang ngồi trên bụng mình, chắc là vị trí rốn.
Nơi đó ẩm ướt nóng hổi.
Vạt áo sơ mi trắng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.
Hình như có thể che đi, Liễu An Nhiên không nhìn rõ hình dáng, hình như lại không che được, Liễu An Nhiên luôn có thể lờ mờ nhìn thấy màu da thịt.
“Cái đó... kích cỡ hình như không đúng, hơi nhỏ một chút, nên không mặc...”
Dù sao thì kiểu thiết kế hở đáy đó, có mặc vào cũng không có gì khác biệt.
