Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

100-200 - 200-Sự đồng hành kỳ lạ

200-Sự đồng hành kỳ lạ

Sự đồng hành kỳ lạ

Tôi cũng... cũng từng nghĩ y hệt như vậy.

Nhưng biết sao được.

Tại tôi không nói được mà.

Dù lại bị "cướp" mất công suy luận, nhưng tôi cũng tặc lưỡi cho qua. Đây chẳng phải lần một lần hai, tôi nghĩ mình cũng nên dần quen với việc này đi là vừa.

Điều khiến tôi bận tâm hơn cả chính là danh tính của thứ vừa nhảy ra từ góc cua kia.

Thật may là mọi chuyện đã kết thúc mà không có cuộc ẩu đả nào. Khi cả bọn ngồi vây quanh đống lửa và quan sát kỹ gương mặt đối phương, tôi thấy chúng trông quen mắt vô cùng.

Phải chăng vì chúng có cơ thể tương tự như tôi?

Lúc đầu tôi cũng nghĩ có lẽ là vậy, nhưng nhìn cái cách chúng ngấu nghiến thức ăn, những ký ức đang ngủ say bỗng chốc len lỏi hiện về.

Danh tính của chúng chính là những... "thổ dân(?)" từng tụ tập trên sân ga, cùng nhau nướng những thứ treo trên cây để ăn.

Nói cách khác, đây chính là những người từng bị hai kẻ hiện không có ở đây trói lại và bỏ mặc trong hang động.

Hồi đó, thấy những dấu vết khủng khiếp mà họ phải chịu đựng nên tôi đã cởi trói cho họ, không ngờ lại gặp lại ở nơi này.

Và rồi.

Dù đã trải qua chuyện kinh khủng như thế mà trông họ vẫn như chẳng có chuyện gì xảy ra, khiến tâm trạng tôi thấy hơi kỳ lạ.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, dù sao họ cũng chỉ là một phần của thế giới do điểm đặc dị này tạo ra mà thôi.

Bọn họ chắc chắn không phải con người thực thụ, chẳng phải chỉ là một phần của thế giới nhân tạo này sao?

Nhìn dáng vẻ như thể thời gian đã ngừng trôi mà tôi từng thấy bên ngoài di tích, cùng với cơ thể bán trong suốt giống hệt tôi, tôi càng cảm nhận rõ rệt rằng chúng không phải là những sinh vật thực sự sống.

Thế nhưng, khi nhìn gương mặt độc ác của họ lúc bị trói, hay hành động nướng trái cây ăn và chữa trị mắt cá chân cho Lee Yu-jin vừa rồi, lòng tôi lại thấy xốn xang.

Tôi tự hỏi điều này thì khác gì với việc đang sống cơ chứ? Nhìn họ cười rạng rỡ với gương mặt vô hại khi ăn đồ ăn... tôi lại chợt nhớ đến Dae-sik-i giờ đã tả tơi và những thực thể jelly khác.

...Chịu thôi, chẳng biết nữa.

Điều quan trọng là nhờ tôi đã thả họ ra nên tôi và Lee Yu-jin mới có thể an toàn thoát ra ngoài, và mắt cá chân sưng vù của cô ấy cũng đã được chữa khỏi.

Vậy nên ơn huệ ra ơn huệ, tôi quyết định không suy nghĩ sâu xa thêm nữa. Dù sao sau khi rời khỏi đây, chắc cũng chẳng còn dịp gặp lại nhau đâu.

"Ư, ư-a... Giúp, giúp tôi... một chút được không?"

Đang mải mê suy nghĩ, tôi bừng tỉnh bởi tiếng gọi của Lee Yu-jin. Quay sang thì thấy cô ấy đang mắc kẹt, không tài nào thoát ra khỏi cái lỗ chó. Có vẻ như không giống tôi hay mấy đứa kia, mông... à không, xương chậu của cô ấy hơi lớn nên mới bị kẹt thì phải.

May mà thiết kế cơ thể mình thanh mảnh nên mới thoát được. À mà, dù không phải vậy... thì cơ thể tôi vốn dĩ dẻo dai nên chắc cũng chẳng sao. Nhưng nếu được thì tôi vẫn muốn cao thêm một chút nữa.

Lầm bầm trong lòng như vậy, tôi nắm lấy bàn tay đang dính đầy thứ gì đó xanh lè của cô ấy rồi cẩn thận kéo ra. Vì lo cô ấy bị thương nếu kéo quá mạnh, tôi đã phải điều chỉnh lực đạo cực kỳ tinh tế.

Cuối cùng, cô ấy cũng "pực" một cái rồi văng ra ngoài như củ cải bị nhổ khỏi đất. Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt ngượng nghịu, rồi lại nhìn quanh với vẻ thẫn thờ.

"Đây lại là đâu nữa vậy...?"

Tôi cũng đang định hỏi câu đó đây.

Trải dài trước mắt chúng tôi là một khu rừng rậm rạp.

Vừa nãy còn ở trong một nơi giống như di tích cổ đại, vậy mà chớp mắt đã ra đến chốn này, bảo sao không khỏi bàng hoàng.

Tuy nhiên, khi quan sát kỹ xung quanh, tôi không cảm thấy quá mịt mờ. Bởi ở đằng xa kia, có một thứ trông như kim tự tháp đang sừng sững vươn cao. Cái này thì đến đứa trẻ nhìn vào cũng biết đó chính là đích đến.

Được rồi, vậy thì-

"A, hình như đi hướng kia là đúng đấy nhỉ?"

...Phải rồi.

Cái này thì cần gì đến suy luận, ai có mắt mà chẳng nghĩ ra được.

Tôi cố tự nhủ như vậy rồi nắm lấy tay cô ấy, bước về phía vật thể cao lớn kia. Cô ấy bị nắm tay thì tỏ vẻ hơi ngượng ngùng, nhưng rồi cũng nhanh chóng cẩn thận bước theo tôi.

Vừa đi, tôi vừa không quên kiểm tra xem mắt cá chân của cô ấy có ổn không.

Xào xạc, xào xạc.

Nghe thấy tiếng động, tôi tập trung tầm nhìn thì thấy mấy đứa mà tôi tưởng đã chào tạm biệt sau khi nhận lời cảm ơn, hóa ra vẫn đang lẳng lặng đi theo tôi và Lee Yu-jin. Trên tay mỗi đứa cầm một quả dại, tôi cứ ngỡ chúng định đưa lương thực cho mình, nhưng rồi chúng cứ thế tự nhiên gia nhập vào đoàn hành quân.

Thấy lạ, tôi nhìn chằm chằm thì thấy chúng huơ tay múa chân loạn xạ. Có vẻ như chúng muốn nói điều gì đó, nhưng tôi chịu chết không hiểu nổi.

Tự dưng tôi thấy tâm trạng thật khó tả, không biết mình trong mắt người khác có trông như thế này không.

"Bọn họ muốn đi theo chúng ta à?"

Tôi còn chưa kịp gật đầu thì mấy đứa đang huơ tay kia đã gật đầu lia lịa. Có vẻ như chúng hiểu lời nói nhưng không thể thốt ra thành tiếng, cảm giác cứ như tôi đang soi gương vậy.

Dĩ nhiên là tôi xinh đẹp hơn rồi.

Nói nhảm gì vậy không biết.

Dù sao thì tôi nghĩ đem theo "thổ dân(?)" cũng chẳng hại gì, nên cuối cùng tôi cũng gật đầu đồng ý.

Thế là cuộc đồng hành vừa gượng gạo vừa có chút quen thuộc giữa tôi, Lee Yu-jin và hai thổ dân bắt đầu.

Việc tiến bước trong rừng rậm thực chất không quá khó khăn. Tôi từng đi lại như đi chợ ở những đầm lầy còn bết dính và lún sâu hơn thế này nhiều, nên khu rừng này... cảm giác chỉ là bản cấp thấp mà thôi.

Đói thì hái quả lủng lẳng trên cây rồi nướng ăn, còn động vật nguy hiểm thì cũng chẳng thấy bóng dáng con nào đáng kể.

Cùng lắm là rắn?

Nhưng vì chúng tôi đi theo nhóm nên chúng cũng chẳng dám lại gần, coi như không có gì đáng ngại.

...Tất nhiên, với tôi thì dễ, nhưng với Lee Yu-jin thì có vẻ không đơn giản như vậy.

Nhưng biết làm sao được.

Phải cắn răng mà chịu đựng thôi.

Chẳng mấy chốc trời đã bắt đầu tối, không gian vốn tràn ngập ánh sáng trắng giờ đã nhuộm một màu cam rực rỡ. Thấy vậy, Lee Yu-jin với gương mặt như không thể đi thêm được nữa, vừa lau mồ hôi vừa thở hổn hển nói.

"Hôm... hôm nay đến đây thôi... Nghỉ, nghỉ ngơi chút chắc sẽ... tốt hơn đấy."

Cô ấy vừa phẩy phẩy vạt áo ướt đẫm mồ hôi vừa nhìn tôi. Tôi định quay mặt đi vì hơi ngại, nhưng vì tầm nhìn không xoay chuyển linh hoạt được như vậy nên tôi chỉ đành gật đầu.

Thấy tôi gật đầu, Lee Yu-jin thở phào nhẹ nhõm rồi tựa lưng vào gốc cây. Lo cô ấy lại bị sưng mắt cá chân, tôi liếc nhìn thì thấy lớp băng gạc vẫn nằm yên ổn.

Nghĩa là cô ấy chỉ đơn thuần là kiệt sức thôi.

...Mà cũng phải, đổ mồ hôi như tắm thế kia thì không mệt mới lạ.

Tôi tự hỏi trời nóng đến thế sao, nhưng nhìn hai đứa thổ dân đi sau cũng đang mồ hôi nhễ nhại... thì có vẻ chỉ có mình tôi là thấy bình thường.

Cảm thấy hơi ngượng nghịu, tôi nhìn Lee Yu-jin và mấy đứa thổ dân đang tựa vào cây nghỉ ngơi, rồi phóng xúc tu từ cơ thể ra.

Nghe từ "phóng" cứ như mình là cao thủ võ lâm ấy nhỉ.

Dù sao thì.

Tôi vươn xúc tu ra, hái những quả dại lủng lẳng trên cây cho những người đang mệt lả.

"Oa..."

"...!?"

Vì tôi chỉ thường lộ ra ở những nơi tối tăm, nên mấy người đang tựa vào cây đều giật bắn mình, nhưng rồi họ lại nhìn xúc tu jelly của tôi với vẻ hiếu kỳ.

Thấy vậy tôi cũng hơi đắc ý, hái quả chất thành đống bên cạnh họ, rồi vận dụng hết mớ kiến thức trong đầu để dựng một chỗ trú tạm thời.

Đó là một nơi ẩn náu khá ổn được làm từ những cành cây và lá lớn.

...Dẫu với tôi thì ngủ ngoài trời hay trong lều chắc cũng chẳng khác gì nhau, nhưng có lẽ trong lòng vẫn còn sót lại chút tâm tính của người Hàn Quốc, nên cứ có mái che là thấy an tâm hơn hẳn.

Trong lúc đó, thấy mấy đứa thổ dân đang loay hoay nhóm lửa, tôi định lại giúp thì chợt nhìn thấy đống quả dại dưới đất.

Tại sao cứ phải nướng mới ăn nhỉ?

Nổi máu tò mò, tôi nhét một quả khá lớn vào cơ thể, để rồi ngay lập tức toàn thân jelly run rẩy vì vị chát đắng đến mức nếu có lưỡi chắc tôi đã muốn cắt phăng nó đi cho rồi.

Tôi muốn nhổ ra nhưng nó đã nhanh chóng tan chảy, để lại dư vị đeo bám trong cơ thể jelly khá lâu. Mà gọi là hậu họa thì đúng hơn. Phì phì.

Tôi nhổ đống jelly đó ra qua cái lỗ miệng vừa tạo, thì thấy mấy đứa thổ dân đang nhìn mình bằng ánh mắt thương hại.

Đó là ánh mắt ái ngại như muốn hỏi sao tôi lại ăn thứ đó mà không nướng, khiến tôi thấy xấu hổ vô cùng.

Đúng là đi đến nơi lạ lẫm thì nhất định phải tìm hướng dẫn viên mà lị.

Đúng lúc đó, tôi thấy Lee Yu-jin đang nhìn dáo dác như tìm kiếm thứ gì. Thấy lạ, tôi nhìn cô ấy chằm chằm, cô ấy gãi má rồi ngượng nghịu nói.

"À, tôi đang tìm xem quanh đây có sông hay suối gì không ấy mà."

Khát nước chăng?

Mà cũng đúng, con người không uống nước là chết mà nhỉ?

Đồ ăn cũng quan trọng nhưng tôi nhớ nước còn mang tính sống còn hơn.

Nghĩ vậy, mặt tôi lộ vẻ nghiêm trọng. Ngay gần đây không nghe thấy tiếng nước chảy, nên việc này xem chừng sẽ khá nan giải đây.

Thế nhưng, thấy vẻ mặt đó của tôi, Lee Yu-jin xua tay nói tiếp.

"À, không... không phải tôi khát đâu. Ăn quả dại là ổn rồi. Chỉ là... tôi muốn tắm rửa một chút... ừm."

Nói xong, cô ấy tự thấy ngượng nên đỏ bừng cả mặt. Nhưng nghe cô ấy nói tôi mới để ý... quả thực sau khi bò trườn trong di tích, chui qua lỗ chó rồi băng qua rừng rậm, gương mặt đẫm mồ hôi của cô ấy trông lem luốc vô cùng. Quần áo cũng bẩn hết cả rồi.

Suy nghĩ một lát, tôi tiến lại gần cô ấy.

"Hửm...?"

Tôi vươn tay nắm lấy tay cô ấy. Sau đó nuốt chửng bàn tay cô ấy để hấp thụ hết chất bẩn. Dù sao thì tôi cũng từng bám dính lấy cơ thể cô ấy rồi, lại còn mút ngón tay cô ấy bao nhiêu lần (lúc dính vụn khoai tây chiên), nên cũng chẳng có gì phải ngại ngần.

Lee Yu-jin có vẻ bàng hoàng nhưng vẫn tin tưởng giao tay cho tôi, và ngay sau đó cô ấy thốt lên kinh ngạc khi thấy bàn tay đã sạch bong kin kít.

Cứ theo đà đó, tôi làm sạch nốt bàn tay còn lại cho cô ấy.

...Rồi làm sạch cả cơ thể... và cả quần áo nữa. Tuyệt đối không phải vì tư lợi cá nhân đâu nhé. Tôi chỉ hy sinh bản thân vì biết rõ vấn đề vệ sinh ở những nơi thế này quan trọng đến mức nào thôi.

"...Cảm ơn cậu."

Lee Yu-jin sau khi đã sạch sẽ thơm tho thì nhìn tôi với vẻ mặt có chút phức tạp, rồi khẽ mỉm cười.

Chẳng biết cô ấy đang nghĩ gì, nhưng vì tôi không có khả năng đọc tâm trí nên cũng chịu chết.

Trong lúc đó, mấy đứa thổ dân cũng sán lại nắm chặt tay tôi đòi làm cho chúng nữa, thế là tôi bất đắc dĩ phải tiến hành "khám sức khỏe" thêm hai lần nữa.

Sau đó, tôi và cả nhóm cùng ăn quả nướng, trải qua một đêm trong nơi trú ẩn tôi đã dựng, rồi lại tiếp tục lên đường hướng về phía kim tự tháp cao sừng sững kia.

Cái kim tự tháp cứ lớn dần lên theo mỗi bước chân, chẳng mấy chốc đã ở ngay trước mắt.

Và ngay khi đến gần, tôi nhận ra đó không phải là kim tự tháp, đồng thời...

Tôi nhìn thấy một gương mặt chẳng muốn gặp chút nào đang leo lên đó.

Gương mặt Lee Yu-jin đanh lại.

Và gương mặt của mấy đứa thổ dân cũng cứng đờ.

Cảm giác chẳng lành chút nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!