Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

200-300 - 295-Khoảng cách giàu nghèo

295-Khoảng cách giàu nghèo

Khoảng cách giàu nghèo

Cảm giác khi tan vào trong thân cây khổng lồ là một sự quen thuộc đến lạ kỳ.

Rõ ràng đây là lần đầu tôi trải qua tình huống này, nhưng không hiểu sao lại thấy thân thuộc như thể đã từng xảy ra trước đây.

Cái gì thế này...

Dù có lục lọi thế nào, tôi cũng không tìm thấy ký ức nào liên quan. Thế nhưng, cảm giác quen thuộc ấy vẫn hiện lên rõ mồn một.

Có lẽ nhờ vậy chăng?

Dù nhìn qua thì tình huống này có vẻ hơi nguy hiểm, nhưng lòng tôi lại thản nhiên đến lạ.

Thậm chí, tôi còn cảm thấy bình yên.

Cơn buồn ngủ ập đến, mang theo cảm giác như thể mình sẽ có một giấc ngủ ngon, nên tôi cứ thế mà... ngủ thôi.

Nói tóm lại là thế này.

Cho đến khi tỉnh dậy trong một căn phòng trông như được làm từ gỗ, tôi chẳng làm gì đặc biệt cả.

Chỉ đơn giản là được bao bọc trong một thứ gì đó êm ái như nôi, đánh một giấc thật ngon rồi thức dậy.

Tỉnh táo hẳn người, tôi khẽ ngọ nguậy thân hình jelly thì thấy một cái lỗ trông giống như cửa sổ trong tầm mắt.

Tiến lại gần và lén lút ló đầu ra ngoài, một khung cảnh quen thuộc hiện ra.

Dù nói là quen thuộc, nhưng vì mọi thứ trông nhỏ bé như lũ kiến đang đứng nên tôi hơi rụt rè một chút.

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nhìn từ nơi cao thế này, ngoại trừ những lúc đi khui đồ hộp.

Và trước khi vào trong cây, trời vẫn còn là buổi trưa nắng gắt, nhưng giờ đây ánh trăng đang dịu dàng soi sáng mặt đất.

Không biết ngày đã sang trang mới chưa, nhưng có vẻ... thời gian đã trôi qua khá lâu.

...Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột nên tôi cũng chưa kịp nói gì với Han Seo-ri.

Ừm, ừm.

Chắc là không sao đâu.

Dù sao thì đây cũng chẳng phải lần đầu cô ấy thấy tôi thế này mà?

Lo lắng thì chắc chắn là có, nhưng tôi tin cô ấy sẽ bình tĩnh chờ đợi vì những gì tôi đã làm được từ trước đến nay.

Tôi tin tưởng Tiến sĩ Han của chúng ta mà!

Vì vậy, tôi quyết định chờ trời sáng. Đêm trăng sáng thế này, chắc mọi người đang ngủ cả rồi nhỉ?

Với cái cớ đó, tôi ngắm nhìn ánh trăng thanh dịu và tận hưởng chút lãng mạn mà bấy lâu nay đã lãng quên.

Bởi dù có lên mặt đất, tôi cũng thường quay về trước khi mặt trời lặn, nên đã lâu lắm rồi mới được ngắm vầng trăng treo cao đến thế này.

Có lẽ vì ở trên cao và không khí trong lành, tôi cảm giác như mình có thể nhìn thấy cả bề mặt của mặt trăng.

Thẫn thờ ngắm trăng, tôi chợt nhớ về câu chuyện cổ tích hồi nhỏ, rằng có chú thỏ sống trên cung trăng.

Khi lớn lên, tôi hiểu theo bản năng rằng đó chỉ là những vết lốm đốm trên bề mặt mặt trăng trông giống hình con thỏ mà thôi.

Nhưng giờ đây, khi đã trở thành một jelly.

...Tôi bắt đầu nghi ngờ, biết đâu trên mặt trăng có thỏ thật thì sao.

Dù có thật thì cũng chẳng có gì lạ.

Thậm chí biết đâu ở mặt sau của mặt trăng còn có căn cứ bí mật của lũ bạch tuộc... ừm, cái này chắc là không có đâu nhỉ?

Còn thuyết âm mưu hay truyền thuyết đô thị nào liên quan đến mặt trăng nữa không ta. Hình như có cả cái kiểu "tuyệt đối đừng nhìn lên mặt trăng" nữa thì phải.

Tôi không thích đấy? Tôi cứ nhìn cho sướng mắt thì sao?

Vừa sủi bọt jelly vừa cười thầm một mình, tôi cảm thấy một cảm xúc thật kỳ lạ.

Trước khi biến thành jelly, tôi đã đi rong ruổi khắp nơi. Không phải là đi chơi bời lêu lổng gì, mà là đi lùng sục để tìm ra sự thật đằng sau những chuyện quái dị.

Nhưng khi ngồi một mình trên bậu cửa sổ thế này, tôi chợt nghĩ... có lẽ việc mình mải mê với những thứ đó chỉ là vì tôi ghét phải ở nhà một mình mà thôi.

Dù không hẳn là thích giao du với mọi người... nhưng có lẽ tôi chỉ ghét cảm giác cô đơn trong căn phòng trọ trống trải và lạnh lẽo?

Mà, thực sự thì tôi cũng không rõ nữa. Sự thật là tôi đã rất vui vẻ khi đi rong đuổi, và khi gặp nạn trong cống thoát nước, thứ đầu tiên tôi nghĩ đến chính là căn phòng trọ của mình.

Chỉ là, khi dành thời gian một mình thế này, cảm xúc cứ thấy xao xuyến thế nào ấy.

Từ cống thoát nước cho đến phòng trọ.

Sau hành trình kết thúc bằng những miếng thịt thối nát, nước bùn, nước mưa và những ly mì tôm giòn rụm, bên cạnh tôi... luôn có một ai đó.

Dù không ở ngay sát bên, nhưng ý thức được rằng luôn có người dõi theo khiến cảm giác cô đơn trở nên rất mờ nhạt.

Và từ khoảnh khắc Dae-sik-i đột ngột xuất hiện, rồi đến So-sik-i và Jung-sik, tôi thực sự không còn thời gian nào để ở một mình nữa. Và giờ còn có thêm cả đám jelly nhỏ kia.

Hừm.

Tôi cũng chẳng định nói gì cao siêu đâu.

Chỉ là thỉnh thoảng ở một mình thế này cũng tốt. Đại loại là vậy.

Nghe tôi nói cứ như một người đang kiệt sức vì nuôi con ấy nhỉ.

Ừm... chắc cũng tương tự chăng?

Mấy đứa Dae, Jung, So-sik-i cũng chỉ vừa mới ra đời không lâu, và đám jelly kia cũng thế.

Cái trách nhiệm không đi kèm khoái lạc này đúng là đáng sợ thật.

Giữa lúc đó.

Từ kẽ hở của căn phòng có chút trống trải, tôi thấy một thứ gì đó đang từ từ len lỏi ra ngoài.

Đang tự hỏi là gì thì tôi tập trung tầm nhìn, một khối chất lỏng mang hình dáng con người hiện ra từ kẽ hở.

Thứ đó thật là... kỳ diệu.

Nó có vẻ được cấu tạo từ loại vật chất tương tự như tôi và các jelly khác, nhưng màu sắc lại khác hẳn.

Một màu vàng kim ngọt ngào như mật ong.

Khác với các jelly khác, hình dáng của nó toát lên một sự bao dung to lớn.

Trông giống tôi, không, nói đúng hơn là giống Gi-hyang.

Tức là một thứ gì đó có khuôn mặt gần giống với khuôn mặt trưởng thành của tôi đã xuất hiện từ kẽ hở.

Thứ đó dường như không thể rời khỏi kẽ hở, cứ thế lơ lửng giữa không trung.

Tôi ngơ ngác nhìn thì nó bắt đầu kéo giãn cơ thể ra như miếng bánh giầy, rồi thận trọng tiến lại gần tôi.

Trông cũng giống như nước mũi đang chảy dài ra vậy?

Dù sao thì tôi cũng không cảm thấy sự nguy hiểm hay thù địch nào nên cứ để yên cho nó nhìn, rồi khối jelly vàng kim đầy đặn đó ôm chầm lấy tôi vào lòng.

Ừm, ừm.

Rõ ràng chỉ khác màu với đám jelly kia thôi, mà sao cảm giác mềm mại lại chênh lệch nhiều đến thế này.

Mấy thứ này chẳng phải cũng chỉ là jelly phồng lên một chút thôi sao?

Cảm giác hoài niệm ùa về khiến tôi cứ để yên cho nó ôm, nhưng rồi bỗng thấy bực mình nên tôi đẩy nó ra.

Thứ ánh vàng bị đẩy ra chỉ mỉm cười dịu dàng rồi ngoan ngoãn lùi lại.

...Hừm.

Nó lại là cái gì nữa đây.

Nhìn cái cách nó kéo dài ra như phô mai từ kẽ hở thế kia... có lẽ nó là một thực thể liên quan đến cái cây khổng lồ này.

Hóa ra đây không phải là một cái cây to lớn bình thường sao.

...Mà khoan đã.

Tình cảnh này.

Chẳng lạ lẫm chút nào.

Cảm giác y hệt lúc Dae, Jung, So-sik-i xuất hiện.

Ra vậy.

Tôi lại phải gánh thêm cái trách nhiệm không khoái lạc này nữa rồi sao.

Nhìn kỹ thì nó cũng có nét giống với ba đứa kia.

Tất nhiên, so với mấy đứa nhỏ hơn tôi thì nó khác cả về kích thước lẫn màu sắc, nhưng cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc cứ quẩn quanh.

Nói tóm lại là tôi lại có thêm thành viên mới trong gia đình.

...Nhưng tôi chợt nảy ra một thắc mắc.

Rốt cuộc điều kiện để một jelly mới ra đời là gì?

Tôi đã ăn rất nhiều điểm đặc dị khác nhau, nhưng không phải lúc nào nó cũng tạo ra jelly mới.

Thử lục lại ký ức xem có mối liên kết nào không... thì chịu, chẳng thấy có gì liên quan cả.

Nếu cố ép thì có lẽ là mối liên kết mang tên "điểm đặc dị", nhưng chúng không phải lúc nào cũng xuất hiện, và đó cũng chỉ là cách phân loại của con người nên chắc chẳng có ý nghĩa gì mấy.

Bảo con cá sấu dưới cống với tôi cùng một loại thì đúng là chuyện nực cười.

Đang nhíu mày vì vấn đề có nghĩ mãi cũng không ra đáp án, thì cái đứa đang run rẩy lo lắng kia bỗng ôm chầm lấy tôi và vỗ về đầu tôi như một người mẹ đang dỗ dành đứa con.

Hừm.

Cảm giác này là gì đây.

Ừm... ừm.

Cũng không tệ lắm.

Dù cái thời làm nũng đã qua lâu rồi nhưng mà... giờ đã thành ra thế này thì chắc cũng không sao đâu nhỉ.

Tôi vừa tận hưởng cảm giác dính dớp nhưng ấm áp đó vừa suy nghĩ.

Dù sao thì nó cũng xuất hiện giống như Dae, Jung, So-sik-i, nên đặt cho nó một cái tên thì tốt hơn.

Vì sinh ra từ cây hồng (?) nên gọi là Gam-sik-i chăng...?

Nghe hơi kỳ nhỉ...?

Thực ra giờ nghĩ lại, mấy cái tên Dae, Jung, So-sik-i cũng hơi... quá đáng.

Lúc đó tôi chỉ cười cợt rồi đặt đại, giờ nghĩ lại mới thấy mình đặt tên tùy tiện thật.

...Nhưng biết sao được, con người ai chẳng có lúc sai lầm. Dù sao thì đó cũng không phải tên khai sinh trên giấy tờ, sau này nếu chúng không thích thì đổi lại cũng được mà.

Với lại nếu tụi nó không hài lòng thì chắc đã tỏ thái độ với tôi rồi chứ?

Chắc là vì thích nên mới không nói gì đấy. Ừ.

Cứ thế, tôi đã có một khoảng thời gian ấm áp trong lòng của "mẹ", à không, "mẹ", à không, khối jelly vàng kim chưa có tên.

Chẳng mấy chốc trời đã sáng rõ, tôi cảm thấy hơi ngượng nên lại đẩy nó ra, khối jelly vàng kim liền chui tọt vào kẽ hở rồi biến mất.

Nhìn đăm đăm vào khoảng không nơi nó vừa biến mất, tôi chợt nhớ lại những gì mình đã thấy trong không gian được cho là trung tâm của nó.

Câu chuyện về một thế giới được cho là đã diệt vong vì cái cây.

Nếu đó là sự thật, thì vốn dĩ nó có tính cách ấm áp thế này nhưng vì con người nên mới trở nên như vậy sao?

Vì điều đó đã trở thành lẽ thường nên nó mới làm hại con người à?

Chịu thôi.

Có khi nó chỉ cho tôi xem đại cái gì đó, hoặc biết đâu bên trong khối jelly đang giả vờ ấm áp kia lại là một âm mưu khác thì ai mà biết được.

Hả. Chẳng lẽ nó xuất hiện với dáng vẻ đầy đặn- không, ấm áp như thế là để tôi mất cảnh giác sao?

Nếu đúng là vậy thì đứa trẻ này quả thực đáng sợ.

Nhưng vì chẳng có gì là chắc chắn, nên trước hết tôi nghĩ mình nên nói chuyện với Han Seo-ri.

Giờ trời đã sáng, chắc cô ấy cũng dậy rồi.

Dù rất muốn nhảy phắt ra ngoài cửa sổ nhưng thấy cao quá nên tôi thôi.

Rời khỏi căn phòng trống trải, tôi thấy những căn phòng và hành lang có cấu trúc tương tự hiện ra.

Cảm giác như bản thân cái cây khổng lồ này đã biến thành một ngôi nhà vậy.

Nghĩ đến việc nhìn thấy những cành cây bên ngoài cửa sổ, tôi đoán căn phòng mình vừa ở... không, cả tầng này có lẽ là tầng hoàng gia.

Hừm... có lẽ nó không phải là một jelly xấu?

Vừa đi vừa tận hưởng cảm giác như đang dạo bộ, tôi đi xuống một lúc lâu.

Và rồi, tôi thấy Han Seo-ri đang được khối jelly vàng kim ôm ấp.

Ừm....

Tiến sĩ của chúng ta... có sở thích đó sao?

Thì, cũng có thể lắm chứ.

*

*

*

*

Sau khi trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý với Han Seo-ri không lâu, Hwang Bo-yul, Kim Chun-soo và Gi-hyang đã bò qua cái cửa hẹp để vào bên trong.

...Mà sao cái lối vào đó lại hẹp thế không biết.

Nhóm người vừa vào liền lạch cạch nghịch thứ gì đó trông như điện thoại thông minh, rồi gãi đầu nói.

"Hèn gì chúng tôi không liên lạc được với cô... bên trong này không có sóng."

"À, hừm hừm. Mọi người có liên lạc sao."

"...Chẳng phải cô đã nhắn là sẽ vào trước sao."

"Ha ha... đúng thế nhỉ."

Han Seo-ri liên tục liếc nhìn tôi, mặt đỏ bừng lên.

...Có vẻ cô ấy thấy rất xấu hổ vì chuyện bị khối jelly vàng kim ôm ấp lúc nãy.

Nhưng dường như đã lấy lại được bình tĩnh, cô ấy tiếp lời với vẻ mặt như thể mọi chuyện lại hóa hay.

"Vậy thì đúng lúc lắm. Nơi này là đâu... Gi-hyang cũng đã đến đây rồi, tốt nhất là nên nghe Lime giải thích."

"Có lẽ vậy."

"Mà này, Gi-hyang... cô không sao chứ?"

"Cô nghĩ tôi là ai chứ."

"...Có vẻ là không sao rồi."

Dường như mọi người muốn nói chuyện ở đây, nên tôi hướng suy nghĩ về phía khối jelly vàng kim.

Vì nếu nó là một thực thể giống như Dae, Jung, So-sik-i thì chắc hẳn sẽ hiểu được lời tôi.

Khi tôi hỏi liệu có không gian nào để nói chuyện không, nó gật đầu rồi chỉ tay về phía một cánh cửa dẫn đi đâu đó.

Nhóm người chứng kiến cảnh tượng giữa tôi và khối jelly vàng kim liền nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.

...Sao lại nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó chứ?

Thật là khó chịu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!