298-Không phục thì đi mà làm sếp!
Không phục thì đi mà làm sếp!"Cậu thấy thế nào...?"
Lời đề nghị của Han Seo-ri... không, phải gọi là kế hoạch mới đúng, tuy có hơi đường đột nhưng sự thẳng thắn đó lại khiến tôi thấy dễ chịu.
Nếu cô ấy cứ nói vòng vo tam quốc, chắc cái thân jelly này đã thấy mệt mỏi lắm rồi. Nhưng đề nghị và lý do Han Seo-ri đưa ra lại cực kỳ ngắn gọn và súc tích.
Lý do: Thiếu tiền.
Đề nghị: Để bù đắp khoản thiếu hụt đó, hãy cùng nhau làm kinh doanh(?).
Cũng hơi khó để gọi tên chính xác cái dịch vụ này.
Du lịch? Nghỉ dưỡng? Nếu người ta đến để ngắm nhìn đám jelly thì có thể coi là tham quan chăng.
Dù sao thì điểm mấu chốt là cô ấy muốn dùng Điểm đặc dị để kiếm tiền. Cái cây này giờ cũng đã trở thành một thực thể đặc dị rồi, nên nói vậy cũng chẳng sai.
Cơ mà, lòng tôi bỗng thấy đắng ngắt. Có lẽ vì lý do Han Seo-ri đưa ra nghe thực tế đến mức phũ phàng.
Cảm giác như đang nhìn thấy chính mình hồi còn là con người, cái lúc mà tiền thuê nhà bị chậm vài ngày vậy.
Tuy nhiên, gạt bỏ cảm xúc cá nhân sang một bên để suy ngẫm kỹ thì nỗi lo của Han Seo-ri cũng là điều hiển nhiên.
Ngay cả khi tôi còn là con người, muốn làm gì thì cũng phải có tiền mới làm được.
Vì thế nên tôi mới phải cắn răng đi làm mỗi ngày đấy thôi.
...Mà đúng là đám jelly cũng hơi đông thật.
Đặc biệt là sau khi hợp thể chúng lại để sai bảo việc này việc kia, có lẽ do phải làm việc nên sức ăn của chúng cũng tăng lên, cảm giác lượng pudding tiêu thụ đang tăng vọt.
Vận động nhiều thì... phải ăn nhiều thôi.
Nói thật, tôi cũng chẳng rõ lũ jelly này ăn pudding để lấy sức vận động hay chỉ đơn giản là vì nó ngon, nhưng dù sao thì chân lý "cần có pudding" vẫn không hề thay đổi.
Thực ra tôi cũng chẳng biết chính xác lượng pudding được làm ra và tiêu thụ là bao nhiêu. Tôi chỉ việc ngồi đó và ăn những gì được dâng lên thôi mà.
...Có lẽ đây là tác dụng phụ(?) của việc có thể giao tiếp được. Nếu đôi bên không hiểu tiếng nhau, chắc cô ấy đã chẳng tìm tôi để tâm sự thế này.
Dù sao thì đây cũng là chuyện đáng để suy nghĩ nghiêm túc.
Trong lúc tự hỏi liệu chi phí duy trì ngôi làng có liên quan gì đến mình không, tôi khẽ khuấy nhẹ thân mình jelly.
Nghe nói những thành viên ở đó đã đến đây với bàn tay trắng chỉ vì tin tưởng vào tôi, nên nếu cứ ngó lơ họ thì cũng thấy hơi lấn cấn.
Nếu chỉ ra ngoài tận hưởng sự sùng bái của họ rồi quay lưng bỏ mặc, chẳng khác nào kẻ chỉ biết lợi dụng rồi vứt bỏ.
Hắng giọng... Như vậy thì đúng là một con jelly tồi. Dù có xinh đẹp hay đáng yêu đến mấy thì sự tha thứ cũng có giới hạn thôi.
Hơn nữa, nếu lũ jelly nhìn vào rồi học theo tôi thì thật không tốt cho việc giáo dục chút nào.
Han Seo-ri luôn mong muốn tôi và đám jelly có thể hòa nhập với con người, nên tôi không được làm vậy.
Nếu lũ jelly học thói xấu đó, chúng sẽ lột sạch túi tiền của con người rồi đá họ đi mất.
Tôi không muốn biến đám jelly của mình thành những kẻ đào mỏ đâu.
Vì thế, tôi tựa mình vào cơ thể của Jelly Ánh Kim, chậm rãi nghiền ngẫm lời đề nghị của Han Seo-ri.
Chắc cô ấy còn nhiều việc phải xử lý nên sau khi bảo tôi cứ suy nghĩ đi thì đã rời khỏi phòng, nhờ vậy mà tôi có thể thoải mái cân nhắc mà không phải giữ kẽ.
Trước hết, tôi thấy bản thân đề nghị đó cũng khá ổn. Dù không ngờ cô ấy lại là người chủ động mở lời trước, nhưng chắc hẳn tình hình tài chính đang khó khăn lắm rồi?
Gạt chuyện đó sang một bên, tôi nghĩ nếu kinh doanh dịch vụ lưu trú thì chắc chắn sẽ thành công.
Dù tự mình nói ra thì hơi ngại, nhưng nơi này đúng là một địa điểm nghỉ dưỡng tuyệt vời hơn tôi tưởng.
Đến một kẻ từng là con người như tôi còn cảm nhận được như vậy thì cần gì phải bàn cãi nữa.
Mùi hương dễ chịu (không phải từ Jelly Ánh Kim đâu nhé), phong cảnh hữu tình, và bạn có thể leo lên cao đến mức nhìn những con người phía dưới nhỏ bé như những hạt cát.
Ừm, dù cách thức leo lên có hơi chút vấn đề nhỏ, nhưng cứ coi như là tập thể dục thì cũng tốt mà, nhỉ?
...Hay là hơi quá đà rồi?
Dù sao thì tôi vẫn có cái nhìn tích cực về đề nghị này.
Nhưng để cho chắc chắn, tôi nên đi dạo một vòng xem sao trước khi trả lời Han Seo-ri.
Chuyện này cũng chẳng có gì xấu cho tôi và đám jelly cả.
Nếu thu nhập tăng lên và tài chính dư dả, chúng tôi có thể ăn thêm nhiều pudding, và không chỉ pudding, biết đâu còn được ăn thỏa thích những thứ khác nữa.
Lũ jelly cứ ngỡ pudding là món ngon nhất trần đời, nhưng thế giới này còn nhiều thứ mỹ vị lắm.
Chẳng lẽ chúng định cả đời chỉ ăn đồ do Kim Chun-soo làm thôi sao?
Nếu vậy thì anh Kim Chun-soo của chúng ta... sẽ vất vả lắm đây.
Dù sao thì.
Tôi gạt bỏ những suy nghĩ phức tạp và rời khỏi vòng tay của Jelly Ánh Kim.
Cứ rúc vào lòng nó thế này là cơn buồn ngủ lại kéo đến, cảm giác như mình sắp trở thành một kẻ vô dụng đến nơi rồi.
Chẳng biết từ lúc nào, nó đã bắt đầu vuốt ve thân mình jelly của tôi cho thật mượt mà, cảm giác thật là kỳ lạ.
Dù vậy, tôi vẫn cần phải tiếp xúc với nó thường xuyên. Tôi đã xác nhận nó cùng loại với Dae-sik, Jung-sik và So-sik, nhưng vì mỗi đứa lại có một tính cách khác nhau nên tôi cần phải tìm hiểu kỹ về nó.
Dựa trên những gì đã trải qua, nó chính là hiện thân của sự "mẫu tử" ấm áp.
Vì nó xuất hiện sau khi ăn thứ gì đó như lõi của cái cây, nên có vẻ gốc gác của nó liên quan đến cái cây này.
...Chẳng rõ bản chất nó vốn thế, hay là do chịu ảnh hưởng từ yếu tố nào khác.
Ít nhất thì nó chơi đùa rất vui vẻ với lũ jelly, thậm chí còn ôm ấp cả Han Seo-ri nữa, nên chắc tính cách không đến nỗi tệ.
À không, có khi nó lại là kẻ đáng sợ nhất cũng nên.
Nó cứ ôm ấp ấm áp như thế để khiến con người và jelly đều trở nên lười biếng và hư hỏng mà. Lũ jelly vốn dĩ đã dễ dãi thì không nói, nhưng ngay cả Han Seo-ri cũng từng vùi mặt vào đó với vẻ mặt thong thả cơ mà.
Cái biểu cảm đó, nếu lúc ấy tôi không xuất hiện, chắc chắn cô ấy đã làm nũng với nó rồi.
A... thật là đáng sợ. Cũng may là tôi nhận thức được điều này nên mới có thể tỉnh táo lại sau khi đã tận hưởng chán chê.
Hắng giọng.
Tôi bỏ lại con jelly "gây nghiện" nguy hiểm đó ở phía sau và bước ra khỏi phòng. Đi bộ một lát, tôi đến một không gian có lối thông ra bên ngoài.
Hít một hơi thật sâu mùi hương Phytoncide, tôi bước vào trong và thấy đám jelly đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ để chơi đùa.
Nhìn cảnh đó, tôi chợt nghĩ không chỉ đơn thuần là nghỉ ngơi, lũ jelly cũng cần có gì đó để giải trí.
...Việc chơi đùa với con người là đang nghỉ ngơi hay là đang làm việc nhỉ?
Cũng hơi khó phân định.
Vì có những người nạp lại năng lượng thông qua việc gặp gỡ, nhưng cũng có những người chỉ cần nằm ườn ra như thế kia là thấy khỏe lại rồi.
Vừa suy nghĩ, tôi vừa bước về phía trung tâm nơi đám jelly tụ tập đông nhất, bỗng nhiên Jelly Ánh Kim hiện ra từ một kẽ hở.
Cái câu "có mặt ở khắp mọi nơi nhưng cũng chẳng ở nơi nào" chắc là dành cho nó rồi.
Hành động thì giống "mẹ", nhưng nhìn cái kiểu xuất hiện này thì giống sát thủ hơn.
Trong lúc tôi đang nhìn nó với ánh mắt kỳ quặc, đám jelly đang nằm rải rác khắp nơi bỗng đồng loạt lao về phía Jelly Ánh Kim.
Cái cảnh tượng náo nhiệt đó chẳng khác nào lũ trẻ con vừa nhìn thấy linh vật trong bộ phim hoạt hình yêu thích vậy.
Đám jelly ùa tới, thi triển chiêu thức "ôm em đi" rồi bám chặt lấy Jelly Ánh Kim, cười khúc khích và sủi bọt bong bóng đầy phấn khích.
Jelly Ánh Kim cũng không hề tỏ ra khó chịu, nó ôm lấy chúng và vỗ về từng đứa một.
...Hình như chúng nó mới gặp nhau chưa bao lâu mà, sao đã thân thiết đến mức đó rồi?
Này các em ơi?
Ta cũng ở đây mà.
Chẳng lẽ các em không nhìn thấy ta sao?
Lũ phản bội này, đúng là lũ jelly đáng bị mọc tai mèo trên đầu mà.
Đang cảm thấy hậm hực vô cớ thì Dae-sik tiến lại gần, dùng cơ thể nhỏ bé của mình ôm chầm lấy tôi.
Rồi So-sik, đứa vốn hay chui rúc trong góc, cũng tiến lại và vẫy tay một cách lấy lệ.
Đang tự hỏi sao tự nhiên có jelly rơi xuống đầu, hóa ra là Jung-sik đang đu bám trên trần nhà.
Hức hức, đúng là chỉ có các em là tốt với ta nhất thôi.
Tôi bế Dae-sik lên và dùng xúc tu kéo So-sik lại. Cả Jung-sik cũng bị tôi dùng xúc tu lôi xuống đặt lên đầu, rồi tôi bắt đầu bước đi để khảo sát bên trong.
Nếu lần trước tôi đi vòng quanh để kiểm tra an toàn, thì lần này là để xác nhận xem nơi đây có đủ tiêu chuẩn làm cơ sở lưu trú hay không.
Dù chỉ mới nhìn lướt qua, nhưng lục lại trí nhớ thì tôi thấy nơi này có hơi hoang sơ quá.
Dù là phòng nghỉ kiểu hòa mình vào thiên nhiên đi chăng nữa, chắc cũng chẳng ai muốn ngủ trên cái sàn nhà cứng nhắc đâu.
Phù, nếu không phải là tôi thì ai có thể tìm ra và sửa chữa những thứ này cơ chứ.
So-sik à, sao em cứ vùng vẫy thế? Chẳng phải em muốn đi cùng ta sao?
Cứ thế, tôi vừa kẹp, vừa bế, vừa đội đám jelly trên người để kiểm tra các phòng nghỉ(?).
Điều buồn cười là mỗi khi tôi bước vào một căn phòng, Jelly Ánh Kim lại hiện ra từ kẽ hở như thể đã đợi sẵn để chào đón tôi vậy.
Hơ hơ.
Chẳng phải đám jelly kia đang tìm em sao? Sao em lại ở đây?
Mặc kệ tôi nghĩ gì, Jelly Ánh Kim vươn dài cơ thể rồi ôm trọn lấy tôi và đám jelly vào lòng.
...Ừm.
Dù sao thì nó cũng cùng loại với Dae-sik, Jung-sik và So-sik, nên chắc chắn nó không thể cưỡng lại sức hút từ tôi rồi.
Đành chịu thôi.
Lũ jelly phản bội kia cũng nên nếm trải cảm giác bị bỏ rơi một chút cho biết mặt.
Thế là tôi cùng với đám jelly "thân tín"(?) của mình đi khảo sát nội khu.
Và điều đầu tiên tôi thấy cần thiết chính là.
Quả nhiên là phải lắp đặt thang máy. Nhưng nghe nói bên trong này không sử dụng được các thiết bị điện tử mà nhỉ.
...Liệu có khả thi không?
Kể cả khi đám jelly dùng năng lực jelly để vận hành thang máy thì cũng nảy sinh nhiều vấn đề.
Nhưng nó là thứ bắt buộc phải có.
Dù là tôi đi chăng nữa, để leo lên đến tầng hoàng gia - cái độ cao mà người ta hay nói là nhìn con người như rác rưởi ấy - cũng mất khá nhiều thời gian. Việc này tuy không làm kiệt quệ về thể chất nhưng lại gây mệt mỏi về tinh thần.
Huống hồ là con người bình thường thì sao chịu thấu.
Nhắc mới nhớ, hình như tôi từng nghe chuyện ngày xưa tầng dưới mới là tầng hoàng gia, còn càng lên cao thì càng dành cho người nghèo.
Chắc đó là chuyện từ cái thời chưa có thang máy.
Cầu thang mà cao thế này thì cũng phải thôi.
Mà thôi, hoàng gia hay gì không biết, chứ cao cỡ này thì có cho ở miễn phí chắc người ta cũng chẳng thèm lên đâu.
Không thể để mất những khách hàng tiềm năng được, tôi phải nghĩ ra cách gì đó thôi.
Người phải vất vả vì việc này chắc không phải là tôi mà là đám jelly rồi, nhưng biết sao được.
Nếu thấy ấm ức thì kiếp sau cứ đầu thai làm tôi đi.
N-Người ở vị trí cao thì vốn dĩ là như vậy mà. Chỉ việc chỉ thị và giám sát thôi!
Hắng giọng.
Chẳng hiểu sao tôi cứ thấy ánh mắt của đám jelly nhìn mình có vẻ hơi lạnh nhạt, chắc là do tôi tưởng tượng thôi nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
