277-Chúng ta là dân tộc nào cơ chứ
Chúng ta là dân tộc nào cơ chứQuay lại nhà kho, tôi bắt đầu lục lọi khắp nơi để tìm lại chiếc mũ (?) mà Han Seo-ri đã làm cho mình.
Tôi chui cả xuống dưới mông của Dae-sik-i khổng lồ (dù sao thì cũng chỉ là dưới mông một con gấu bông), rồi lật tung cả tấm ga giường nơi So-sik-i đang cuộn tròn.
Dae-sik-i dù không trốn ở đó nhưng có vẻ xấu hổ nên cứ thụi "bụp bụp" vào đùi tôi, còn So-sik-i thì lắc đầu với vẻ mặt kiểu: 'Lại bắt đầu rồi đấy...'.
N-Này, nếu tôi không làm thế này thì các cậu có thèm quan tâm đến tôi đâu...!
...Đùa thôi, các cậu cũng tìm phụ đi, cái này quan trọng lắm đấy.
Khi tôi truyền đạt ý chí đó một cách tập trung hơn bình thường, Dae-sik-i đang đấm đùi tôi và So-sik-i đang nằm với vẻ mặt thờ ơ bỗng lồm cồm bò dậy, bắt đầu sục sạo khắp nhà kho.
Hóa ra việc tôi mơ hồ nghĩ mình có thể truyền đạt ý chí cho bọn chúng, thực chất lại là một loại năng lực kiểu như ứng dụng thôi miên... không, giống như là ám thị hơn.
Lúc nãy thử nghiệm trên con người, tôi thấy việc ép buộc họ làm điều họ ghét có vẻ hơi quá sức, dường như chỉ những ám thị nào mà bản thân họ không cảm thấy quá bài xích mới có tác dụng.
Còn lũ jelly này... tuy đang chia tách ra chạy nhảy khắp nơi, nhưng vốn dĩ chúng đều bắt nguồn từ tôi (có lẽ vậy), nên chắc là ám thị sẽ hiệu quả hơn một chút.
Thú thật là đi thí nghiệm cái này cũng hơi ghê tay.
Trong lúc tìm chiếc mũ Han Seo-ri tặng, ký ức về việc tôi từng ám thị bắt Kim Chun-soo đi lấy pudding bỗng ùa về rõ mồn một.
Khi đó, tôi đã run rẩy vì sợ hãi chính năng lực của bản thân, nhưng nhờ có Han Seo-ri mà tôi đã ngăn chặn được nó... Sau này thấy cởi mũ ra cũng chẳng sao nên tôi đã xóa nó khỏi ký ức luôn.
Không ngờ lại có ngày phải đi tìm lại nó.
Cơ thể mình có gì thay đổi sao? Tại sao đột nhiên nó lại có tác dụng trở lại?
Dù sao thì có vẻ nó cũng không đến mức biến người ta thành con rối để điều khiển hoàn toàn, nhưng cẩn thận vẫn hơn, cứ đề phòng trước cho chắc ăn.
Trong lúc vừa tâm niệm "hữu bị vô hoạn" vừa tìm mũ như thế.
Cửa nhà kho mở ra, Kim Chun-soo bước vào.
Cậu ta bước vào với vẻ mặt ngơ ngác, trên tay bưng một cái khay, và dĩ nhiên, trên đó là một hũ pudding đang ngồi chễm chệ đầy khiêu khích.
Kim Chun-soo thận trọng tiến lại gần, cất giọng bàng hoàng.
"...Này, có phải cậu vừa gọi pudding không...?"
Ơ kìa, mình gọi lúc nào nhỉ.
Hay là lúc nãy trong khi mắng mỏ lũ jelly, ám thị "giao pudding" cũng được gửi luôn tới chỗ Kim Chun-soo rồi?
A ha ha... Thật là ngại quá, biết làm sao đây?
Tôi cũng muốn giả vờ không biết lắm, nhưng vì cậu ta đã nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ nên chắc không chối được rồi.
Tôi ngọ nguậy phần jelly trên đầu cho có vẻ ngượng ngùng, rồi nhận lấy cả khay, chia pudding cho Dae-sik-i và So-sik-i, phần còn lại thì tống vào người mình.
Dẫu sao người ta đã cất công mang đến thì ăn cho hết mới là lẽ thường tình chứ nhỉ. Hay là nên đưa cả tiền tip giao hàng luôn?
Đoạn, tôi nhìn Kim Chun-soo rồi làm động tác như đang đội mũ lên đầu.
Thấy vậy, Kim Chun-soo dường như đã hiểu tôi muốn nói gì. Đúng là khả năng nắm bắt tình hình của cậu ta vẫn là số một thế giới.
"Phải rồi. Cái... cái mũ kỳ quặc đó của cậu đâu? Với lại tôi đã bảo là... thôi bỏ đi, chẳng phải tôi đã dặn là đừng làm thế sao...? Cứ bảo tôi một tiếng là tôi mang đến mà... Tôi đâu phải là dân tộc pudding đâu chứ...!"
Thì tôi đã bảo là xin lỗi rồi mà.
Tôi cũng đâu có cố ý, chỉ là vô tình thôi?
Dù thấy hơi oan ức nhưng vì lỡ biến Kim Chun-soo thành shipper miễn phí nên tôi đành im lặng nghe cậu ta càm ràm.
Kim Chun-soo cứ thế lải nhải đủ thứ chuyện như thể cái miệng không có nắp đậy vậy.
...Tôi bắt đầu lo lắng không biết việc làm pudding có quá vất vả cho cậu ta không.
Có lẽ mình nên tạo ra ai đó hoặc cái máy nào đó để giúp cậu ta làm pudding nhỉ.
Thôi thì, từ từ rồi tính. Trừ khi Kim Chun-soo đột nhiên phân thân ra làm hai.
Dù sao thì, sau một hồi than vãn, cậu ta bỗng như sực nhớ ra điều gì đó, vỗ tay một cái rồi thận trọng nắm lấy tay tôi nói.
"Tôi nghĩ là tôi biết nó ở đâu rồi."
Hử?
Trước lời tuyên bố bất ngờ đó, tôi chớp chớp khối jelly, Kim Chun-soo coi đó là tín hiệu xuất phát nên bắt đầu nắm cổ tay tôi lôi đi xềnh xệch.
Kim Chun-soo đang bắt cóc tôi!
Nói thế thì hơi quá vì cảm giác bị lôi đi cũng khá thoải mái, nên tôi cứ thế để cậu ta kéo đi.
Nơi chúng tôi đến là... nhà bếp.
Lần này tôi thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên nhìn Kim Chun-soo với vẻ mặt hoang mang. Cậu ta buông tay tôi ra, mở tủ bếp lục lọi rồi lôi ra một khối sắt trông quen quen.
...Nhìn kỹ lại thì.
Đó chính là chiếc mũ Han Seo-ri đã làm cho tôi.
Nó nằm chồng lên mấy cái bát inox, trông không lệch đi đâu được... Điên mất thôi, thật đấy.
Sao nó lại ở đó...?
Thấy tôi đờ người ra vì cạn lời, Kim Chun-soo chẳng hiểu sao lại hơi né tránh ánh mắt của tôi, rồi "phụp" một cái, đội khối sắt đó lên đầu tôi.
"...Tôi cũng không biết tại sao nó lại ở đây, hèn gì lúc nãy cầm mấy cái bát cứ thấy cảm giác nó khác khác."
Thôi được rồi... tìm thấy là tốt rồi.
Đang định mang theo tâm trạng kỳ lạ rời khỏi bếp thì đột nhiên Kim Chun-soo hét toáng lên.
Tôi tập trung tầm nhìn xem có chuyện gì, thì thấy Jung-sik vọt ra từ trong tủ lạnh đang mở, rồi nhảy tót lên ngồi trên mũ của tôi.
Kim Chun-soo vừa vuốt ngực vì hú vía trước sự xuất hiện đột ngột của Jung-sik, thì khi nhìn vào trong tủ lạnh, cậu ta lại hét lên lần nữa.
Nhanh chóng hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, tôi cùng với Jung-sik trên đầu tức tốc chuồn khỏi nhà bếp.
Này, hèn gì nãy giờ không thấy tăm hơi đâu, hóa ra là trốn trong đó à...?
Dạo này thấy ngoan ngoãn không gây chuyện, hóa ra là để dành làm một vố lớn thế này đây.
Chẳng lẽ... trong lúc tôi tung ám thị đòi giao pudding, Jung-sik đã tranh thủ đột nhập vào tủ lạnh sao?
Cái đứa này, tay chân không có mà sao mở cửa vào đó hay vậy.
Mà thôi, nó cũng có sức mạnh nhất định, nếu làm cơ thể dính dính lại thì việc mở cửa chắc cũng không khó lắm.
Xin lỗi nhé, anh Chun-soo.
Nhưng mà chắc tại con nhà tôi nó thèm pudding quá nên mới thế. Bình thường anh cũng nên cho nó ăn no nê một chút chứ....
Nhưng dù sao thấy làm vậy cũng không đúng lắm, nên tôi chọc chọc vào người Jung-sik để tra hỏi.
Dù sao nó cũng không biết nói nên chẳng có lời xin lỗi nào cả, nhưng có vẻ nó cũng biết mình sai nên cái đứa vốn hay phun jelly tung tóe giờ lại nằm ỉu xìu, chỉ biết vỗ vỗ mấy cái.
...Nghĩ lại thì đứa này có khi cũng thông minh hơn tôi tưởng.
Sau khi thả Jung-sik lại nhà kho, tôi đội mũ đứng trước gương.
Ừm.
Hừm... Hửm?
Ngắm nghía bản thân một hồi, tôi thấy trông mình cũng oách phết.
Mặc vest mà đội cái khối sắt trông như mũ cối thế này, nhìn cứ như đang cosplay quân đội ấy, ngầu thật sự.
Đang mải mê ngắm vuốt, tôi chợt nghĩ hay là mình đã làm quá lên rồi.
Lúc nãy ở trên kia cũng chỉ mới ám thị được một người hôn vào trán mình, còn việc Kim Chun-soo trở thành dân tộc pudding cũng là sau khi tôi có ý thức thì cậu ta mới nhận "cuộc gọi" mà.
Nghĩa là lúc bình thường không để ý thì vẫn ổn.
Nếu không thì Kim Chun-soo đã phải dâng pudding cho tôi mỗi ngày rồi.
Và có vẻ ám thị này cũng không phát tán trên diện rộng.
Nếu vậy thì tất cả những người ở đó đã nhào tới đòi hôn vào trán tôi rồi.
Tưởng tượng thôi đã thấy... kinh hãi. Ở đó không chỉ có phụ nữ mà còn đầy rẫy đàn ông, nghĩ đến cảnh họ lao về phía mình với gương mặt mơ màng... ực, buồn nôn quá.
Tôi đâu có sở thích đó.
Không phải tôi phân biệt nam nữ gì đâu, nhưng đạo lý ở đời nó là thế.
Dù sao thì.
Để cho chắc, tôi quyết định sẽ đội mũ thường xuyên.
Mà cái ám thị này có tác dụng với tất cả mọi người không nhỉ?
Chẳng nhớ rõ nữa.
Phân vân một hồi, tôi nhấn chặt mũ rồi rời khỏi nhà kho. Tôi hướng về phía phòng quản lý nơi Han Seo-ri đang ở.
Đến nơi, tôi thấy Han Seo-ri vẫn đang bận rộn như mọi khi.
Nhìn Han Seo-ri vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của mình, tôi phân vân không biết nên thử ám thị gì đây.
Đầu tiên là ôm, nhưng vì cô ấy cứ thấy tôi là đòi ôm rồi nên làm thế sẽ chẳng phân biệt được gì cả.
Có cái ám thị nào mà bình thường Han Seo-ri không làm nhưng cũng không thấy quá bài xích không nhỉ.
Ừm.
Chắc chỉ còn cách là hôn thôi.
Dù Han Seo-ri hay ôm tôi thật, nhưng cô ấy không bao giờ hôn môi, nên chắc chỉ còn cách đó thôi.
Không phải hôn môi đâu, mà là hôn trán giống như lúc nãy ấy.
Này, đừng có nhìn tôi như kiểu tôi là kẻ biến thái thế chứ.
Sau khi quyết định xong, tôi tiến lại gần Han Seo-ri, thận trọng cởi mũ ra rồi gửi ám thị về phía cô ấy giống như lúc nãy.
Ngay lập tức, Han Seo-ri, người đang mải mê trò chuyện với ai đó qua màn hình, quay lại nhìn tôi.
Ơ.
Han Seo-ri cũng nằm trong phạm vi ảnh hưởng sao.
V-Vậy thì... ừm, sắp... cô ấy sẽ bế mình lên rồi-
"Hử? Con đến từ lúc nào thế? Ơ, cái mũ đó... không lẽ, trời ạ, à, cũng có thể lắm chứ. Con tự mình nghĩ ra rồi đi tìm nó đấy à? Giỏi lắm. Lime của chúng ta giỏi quá."
Cứ tưởng cô ấy sẽ hôn vào trán, nhưng Han Seo-ri lại nhìn tôi với vẻ mặt đầy tự hào, rồi dùng cái túi tri thức đang dựng đứng lên của mình mà xoa đầu tôi một cách nhão nhẹt.
...Có vẻ như Han Seo-ri là người nằm ngoài phạm vi ảnh hưởng rồi.
C-Cũng chẳng có gì tiếc nuối cả. Tôi chỉ thử nghiệm thôi mà.
Thật đấy.
Được khen ngợi như thế làm tôi thấy hơi ngượng, cứ như mình là trẻ con vậy.
Tôi để lại Han Seo-ri vẫn đang bận rộn ở phía sau, đội mũ lên rồi lại bước tiếp.
Lần này tôi định đi tìm Hwang Bo-yul hoặc Lee Yu-jin, nhưng có vẻ Lee Yu-jin hiện không có ở đây.
Đúng lúc đó, tôi thấy Hwang Bo-yul đang định dùng cổng dịch chuyển để ra ngoài nên vội vàng chạy tới chỗ cô ấy.
"Hử? Cái mũ đó là sao? Nhìn giống mũ chống đạn nhỉ...?"
Tôi thận trọng cởi mũ ra rồi gửi ám thị tương tự như với Han Seo-ri về phía cô ấy.
"...?"
Ừm.
Có vẻ như Hwang Bo-yul cũng nằm ngoài phạm vi ảnh hưởng của tôi rồi.
...Ơ kìa? Cái năng lực này có khi bèo bọt hơn tôi tưởng đấy?
"Lime...?"
Cảm thấy hơi nản lòng, tôi nhấn chặt mũ rồi lại bước đi.
Khi tôi vừa quay lưng lại, tôi thấy Hwang Bo-yul có vẻ vô cùng lúng túng.
Dù sao thì tôi cũng đã điều khiển được cảm xúc của cô ấy rồi, vậy là thành công rồi chứ nhỉ?
Lết từng bước chân, mục tiêu tiếp theo của tôi là Yang Ha-na.
Tôi có linh cảm rằng với Yang Ha-na thì chắc chắn sẽ thành công.
"Ơ... Lime ơi, cái đó là cái gì vậy...?"
Nào, đến giờ thôi miên... à không, ám thị rồi đây... Yang Ha-na.
Cởi mũ ra, tôi gửi 'cái ám thị đó' thật mạnh mẽ, bù luôn cả phần của Han Seo-ri và Hwang Bo-yul.
Yang Ha-na chớp chớp mắt, rồi chẳng hiểu sao lại mỉm cười hạnh phúc, "chụt" một cái rõ kêu vào trán tôi.
"Ừm, tự nhiên chị lại muốn làm thế này quá."
Tốt, cảm giác chính là thế này đây.
Tôi vẫy tay chào Yang Ha-na đang nghiêng đầu thắc mắc rồi rời khỏi chỗ cô ấy.
Làm thế này thấy mình cứ như "tra nam" ấy, cảm giác thật kỳ lạ.
Đời tôi đã bao giờ được làm thế này đâu.
Nếu trước khi biến thành jelly mà tôi làm thế này thì giờ chắc đang được "ăn cơm nhà nước" rồi.
Tạm thời thì tỷ lệ thành công là... khoảng 50% nhỉ.
Rốt cuộc là có sự khác biệt gì giữa người bị ảnh hưởng và người không bị ảnh hưởng nhỉ?
Đang vừa đội mũ vừa lững thững bước đi thì đột nhiên tôi nghe thấy tiếng bước chân như đang đuổi theo mình.
Quay lại nhìn xem là ai, tôi thấy Kim Chun-soo đang cau mày tiến về phía mình.
Sống lưng tôi bỗng lạnh toát.
Cảm nhận được nguy hiểm, tôi vắt chân lên cổ mà chạy.
Tuyệt đối không được.
Đây là chuyện rùng rợn nhất mà tôi gặp phải trong năm nay đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
