171-Quả nhiên là hàng nội địa tốt nhất
Quả nhiên là hàng nội địa tốt nhấtKhó thật đấy.
Ý tưởng tùy chỉnh khuôn mặt cho khối cầu vốn dĩ rất hay. Cứ để nó mang gương mặt giống Han Seo-ri hay Hwang Bo-yul mãi thì cũng hơi kỳ. Hai người họ đâu có cho phép, lỡ như chuyện này làm ảnh hưởng đến đường tình duyên của họ thì biết tính sao?
...Mà thôi, dù tôi chẳng mảy may nghĩ rằng hai người đó sẽ kết hôn với nhau, nhưng đời thì ai biết được chữ ngờ. Ứng cử viên tự xưng là chú rể cũng đang ở ngay đây nên biết đâu đấy... một ngày nào đó...?
Chuyện đó thì tôi chịu.
Dù có vẻ họ đã thân thiết hơn một chút, nhưng nếu hỏi mối quan hệ có tiến triển gì không thì câu trả lời chắc chắn là không. Từ xưa đến nay tôi vốn chẳng có khiếu trong mấy chuyện này, nên cũng không rõ liệu có ẩn tình gì không, nhưng ít nhất dưới góc nhìn của tôi thì là vậy.
Nếu nói về cặp đôi có triển vọng hơn, chẳng phải là sự kết hợp giữa Yang Ha-na và Kim Chun-soo thay vì Han Seo-ri và Kim Chun-soo sao?
...Thực ra chuyện này tôi cũng không rõ lắm.
Hồi mới đến đây, Yang Ha-na cứ bám đuôi Kim Chun-soo như vịt con theo mẹ, nhưng dạo gần đây thì không thấy thế nữa. Có câu "vỗ tay phải có hai bàn", phải cả hai cùng có lòng thì mới nên chuyện được chứ....
Ừm.
Có khi Kim Chun-soo sẽ sống độc thân cả đời cũng nên!
Tôi cũng muốn an ủi anh ấy lắm, nhưng ngặt nỗi không nói được thì giúp ích gì đây?
...Mà thật ra cũng chẳng có gì đảm bảo chuyện sẽ thành ra như thế. Tâm bối con người vốn dĩ là vậy mà.
Hiệu ứng "chiếc cầu treo" có lẽ là một ví dụ điển hình nhất. Khi gặp nguy hiểm, tim đập thình thịch nhưng lại lầm tưởng đó là cảm giác rung động dành cho đối phương. Nhưng chiêu đó cũng chỉ hữu dụng với những ai có ý định nắm bắt cơ hội thôi.
Mà khoan, sao suy nghĩ của mình lại bay xa đến tận đây rồi nhỉ?
Tôi lắc lắc túi tri thức sang hai bên rồi nhìn lại khối cầu.
Nguồn cơn cho nỗi trăn trở hiện tại của tôi.
Ý tưởng nạp thông tin cho khối cầu thông qua TV vốn dĩ rất tuyệt. Cho đến tận lúc chuyển kênh dưới những ánh mắt oán trách của đám Jelly, tôi vẫn còn tự đắc cười thầm vì sự thông minh của mình.
Nhưng vấn đề nằm ở đoạn sau đó.
Tôi sớm nhận ra rằng rắc rối thực sự còn chưa thèm bắt đầu.
"Thế này có đúng không?"
Không, không phải thế, mà là kiểu... mặt cún con cơ.
"Là thế này ạ?"
Không! Tôi không bảo cậu biến thành con chó thật, đó là ẩn dụ, ẩn dụ đấy!
"Vậy sao?"
Khi tôi đặt tay lên người nó và gắt lên, khối cầu liền nghiêng đầu, hiện ra khuôn mặt con chó mà nó vừa thoáng thấy trên TV. Nhìn nó giống hệt con chó mặt người trong mấy bộ truyện kinh dị, khiến lớp thạch của tôi nổi cả da gà.
Đến cả Dae-sik-i đang đứng quan sát bên cạnh cũng phải giật mình kinh hãi, chứng tỏ không phải do tôi nhạy cảm đâu.
Tôi sủi bọt Jelly một hồi để trấn tĩnh lại rồi truyền đạt ý nghĩ lần nữa.
Này, quay lại lúc nãy đi. Cái "kiểu động vật" mà tôi nói không phải là bê nguyên si cái mặt con vật vào, mà là nói về cái thần thái ấy.
"Những yêu cầu không rõ ràng rất khó để thực hiện."
Cái này mà khó à? Việc tạo ra một khuôn mặt dễ thương kiểu cún con là yêu cầu trừu tượng lắm sao?
Thấy tôi càm ràm, khối cầu liền đưa ra lý lẽ đanh thép.
"Qua quan sát, tôi thấy các giống chó rất đa dạng. Ngay từ đầu, việc nén tất cả chúng thành một ấn tượng duy nhất dường như là điều bất khả thi."
...Thế à?
Nghĩ lại thì đúng là vậy thật. Chỉ cần so sánh mặt của một con Golden Retriever với một con Doberman thôi là đã thấy khác một trời một vực rồi.
Ừm... Vậy nếu mình chỉ định rõ giống chó thì-
Thôi, đúng là cụm từ "mặt cún con" có hơi trừu tượng thật.
Cứ thế này mãi nên tôi thấy việc tùy chỉnh khuôn mặt cho khối cầu thật gian nan. Phần lớn những mô tả của tôi về khuôn mặt người đều dựa trên cảm nhận cá nhân và những từ ngữ trừu tượng, nên dù có cho nó học bao nhiêu thông tin đi nữa thì cũng chẳng áp dụng vào đâu được.
Tôi bắt đầu nghĩ thà cứ di chuyển thanh trượt rồi nặn mặt như nặn đất sét có khi còn dễ hơn.
Cuối cùng, vì quá mệt mỏi, tôi buông xuôi truyền ý nghĩ.
Hay là cậu thử bắt chước khuôn mặt của tôi xem sao?
"Yêu cầu đó thì rất rõ ràng."
Sau khi ra lệnh xong, chính tôi cũng thấy tò mò về kết quả.
Về cơ bản, khuôn mặt tôi hiện giờ được cấu tạo từ thạch. Soi gương thì thấy cũng xinh đấy, nhưng nó cứ xanh lè và bán trong suốt nên chẳng giống con người chút nào. Trông còn chẳng có chút sức sống.
Nhưng nếu biến nó thành khuôn mặt người thật sự thì sao nhỉ?
Chắc chắn là sẽ đẹp lắm đúng không?
Phải rồi, lý tưởng đâu có ở đâu xa. Đúng là "chân đèn thì tối", lời người xưa cấm có sai bao giờ. Chắc tại ngày nào cũng nhìn nên tôi quên mất khuôn mặt mình vốn dĩ rất xinh đẹp.
...Nghĩ thế này thấy cũng hơi kỳ kỳ.
Trong lúc tôi còn đang ngượng nghịu, khối cầu đã nhẹ nhàng biến đổi hình dạng.
Ngay sau đó, những dải nhiễu sóng dần tan biến... và khuôn mặt tôi vẫn thường thấy trong gương xuất hiện ở trên cao.
Một khuôn mặt người với làn da trắng sứ.
Thực ra nói đây là khuôn mặt gốc của tôi thì cũng hơi mơ hồ, nhưng dù sao cũng chẳng còn cách nào quay lại nữa, nên cứ coi như đây là mặt mình đi.
Dù thế nào đi nữa.
Khuôn mặt hồng hào của tôi trông thật sự rất xinh. Một kiểu mặt dễ thương mà trong giới tiểu văn hóa hay gọi là "tiểu ác ma". Nói đơn giản thì đó là khuôn mặt vừa xinh đẹp lại vừa có vẻ tinh nghịch, hay bày trò.
Đó là khuôn mặt hợp với từ "thiếu nữ" hơn là "phụ nữ".
Và cũng chính nhờ vậy, một vấn đề "nho nhỏ" đã nảy sinh.
Cũng chẳng có gì to tát đâu.
Chỉ là vì cơ thể mà khối cầu tạo ra dựa trên tiêu chuẩn của một phụ nữ trưởng thành, nên khuôn mặt tôi và cái thân hình đó trông chẳng ăn nhập gì với nhau cả. Cứ như thể khuôn mặt của một thiếu nữ bị ép dính vào thân hình của một người phụ nữ lớn tuổi vậy.
...Cảm giác cứ thấy sai sai thế nào ấy, chắc là do tôi tưởng tượng thôi nhỉ?
Mà khoan, sao thấy quen mắt thế này nhỉ....
Tôi sủi bọt Jelly trong lòng rồi bảo khối cầu hãy đổi sang khuôn mặt già dặn hơn một chút.
Thế là khối cầu bắt đầu già đi một cách chậm rãi.
Dùng từ "già đi" cho một cỗ máy có vẻ không hợp lắm, nhưng vì nó đang tăng thêm tuổi thật nên tôi cũng chẳng biết nói gì hơn.
Dù sao thì đó cũng là một cảnh tượng vô cùng huyền bí. Nó giống hệt cái robot vẽ chân dung tương lai ở bảo tàng mà tôi từng đi tham quan hồi nhỏ vậy.
Nhìn khuôn mặt mình già đi từng chút một, tôi vừa quan sát vừa cân nhắc xem nên dừng lại ở độ tuổi nào.
Thế nhưng.
Có lẽ nó muốn giúp tôi bớt lo chăng?
Khối cầu dừng lại khi đạt đến độ tuổi xấp xỉ Yang Ha-na.
Tôi chớp mắt nhìn nó, và thật hiếm hoi, nó đã tự bày tỏ ý kiến của mình.
"Tôi thấy tầm này có vẻ ổn ạ."
...Cái gì mà "có vẻ" chứ.
Được là được, không là không.
Nó nói năng có vẻ thản nhiên lắm, nhưng một người tinh ý như tôi thì thừa hiểu tại sao nó lại dừng lại ở độ tuổi đó. Chẳng phải nó muốn trông cùng lứa với Yang Ha-na sao?
Bộ nó muốn làm bạn thật à?
Tôi cũng mệt mỏi với việc phải ngạc nhiên trước những thay đổi của khối cầu rồi. Thôi thì cứ coi như chuyện tốt đi.
Khi khuôn mặt của khối cầu trở thành lứa tuổi của Yang Ha-na, đám Jelly vốn đang tỏ vẻ thờ ơ bỗng dưng kéo đến ùn ùn, vây quanh nhìn chằm chằm vào mặt nó.
Dae-sik-i đứng bên cạnh có vẻ phấn khích lắm, nó cứ vung vẩy tay chân rồi giậm chân bình bịch. So-sik-i thì ngây ra nhìn khối cầu với vẻ mặt hơi ngốc nghếch, còn Jung-sik thì cứ xoay vòng quanh khối cầu mà phun thạch tung tóe.
...Đúng là loạn hết cả lên.
Nhưng nhìn khối cầu nhận được sự chú ý của đám Jelly bằng khuôn mặt của mình, cảm giác của tôi cứ thấy là lạ.
Cảm xúc này là gì nhỉ?
Trong lúc tôi đang cảm thấy bất mãn một cách mơ hồ, cánh cửa mở ra, Yang Ha-na và Kim Chun-soo bưng khay thức ăn bước vào.
Ơ?
Đột ngột vậy?
Tôi ngơ ngác nhìn hai người họ, rồi Yang Ha-na cất tiếng với giọng điệu có phần tươi tỉnh hơn.
"Đến giờ ăn sáng rồi các con ơi! Ơ...?"
Hả, thời gian trôi nhanh vậy rồi sao?
Mải xem TV rồi loay hoay chỉnh mặt cho khối cầu, có vẻ như đã sang ngày mới mất rồi. Đúng là nhu cầu ngủ của tôi chỉ là giả tạo thôi mà.
...Mà nghĩ thế này lại thấy hơi buồn ngủ thật.
Trong lúc tôi còn đang phân vân cảm xúc mà ngọ nguậy lớp thạch, Yang Ha-na thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc rồi tiến lại gần cảm thán.
"Ơ, chẳng lẽ là...."
"Gì vậy, có chuyện gì-"
Kim Chun-soo đứng sau Yang Ha-na cũng nhìn thấy khối cầu và há hốc mồm kinh ngạc.
...Hừm.
Tôi cũng xinh đẹp đấy chứ bộ. Có thể coi như khối cầu đang phô diễn những tiềm năng mà tôi không thể thể hiện được vì đang trong hình dạng Jelly chăng?
Dù sao thì đó cũng là mặt của tôi, nên tôi thấy tự hào cũng là chuyện bình thường thôi nhỉ.
Tôi chống tay lên hông, ưỡn ngực đầy kiêu hãnh. Kim Chun-soo và Yang Ha-na hết nhìn tôi lại nhìn khối cầu rồi lẩm bẩm.
"So sánh thế này trông giống chị em thật đấy...."
"Hả, nó lớn lên như thế này sao? Mà khoan, nó có lớn lên được không nhỉ?"
Nghe có vẻ hơi sai sai nhưng chắc là đang khen đúng không?
Dù thấy hơi khó chịu khi mặt Kim Chun-soo hơi đỏ lên, nhưng nhìn chung thì có vẻ đã thành công nên tôi cũng thấy mãn nguyện.
...Dù tôi tự hỏi liệu có cần thiết phải nạp thông tin qua TV không, nhưng thôi thì cứ tự an ủi rằng nhờ thế mà nó mới hiểu được "khái niệm" về sự già đi.
Chắc là vậy rồi.
Trong lúc tôi đang gật gù lớp thạch.
Khối cầu nhìn Yang Ha-na rồi thốt ra một câu không ai ngờ tới.
"Thấy sao? Trông ổn chứ?"
"Ừ. Đẹp lắm. He he, cảm giác như mình vừa có thêm một người bạn vậy...."
"Bạn... sao."
"N-nếu cậu thấy khó chịu thì cho mình xin lỗi nhé...."
"Không đâu. Tôi không thấy khó chịu."
"...Thật à?"
"Phải. Tôi không nói dối như con người."
...Xạo sự vừa thôi cái đồ này.
Tôi không muốn phá hỏng bầu không khí ấm áp này đâu, nhưng ý nghĩ đó cứ tự dưng nảy ra trong đầu.
À.
Ý cậu là giờ cậu đã biến thành người rồi, nên cậu sẽ bắt đầu nói dối như con người chứ gì...? Thế thì tôi chịu, không còn gì để nói.
Những lời càm ràm đó của tôi không thốt ra thành tiếng mà chỉ quanh quẩn trong lớp thạch, nên bầu không khí trong phòng vẫn ấm cúng hơn bao giờ hết.
Giữa không gian chan hòa đó, tôi vừa ăn món mà hai người họ mang đến, vừa chợt nhận ra mình đã quên mất một chuyện.
Trời đất ơi.
Sao mình có thể quên mất việc này cơ chứ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
