175-Từ hôm nay ngươi sẽ là~
Từ hôm nay ngươi sẽ là~Pa-ra-pa-ra-păm!
Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy bầu không khí này cần phải có đoạn nhạc đó vang lên.
...Tại sao lại là đoạn nhạc đó ư?
Bởi vì trong mớ kiến thức của tôi về mấy thứ như "lễ trao tặng", tôi chỉ biết mỗi bản nhạc đó thôi.
Mà thực ra, gọi là nhạc lúc tiến vào lễ đường thì đúng hơn là nhạc trao tặng.
Vì hình như lúc thực sự trao cái gì đó, người ta đâu có chơi nhạc.
...Phải không nhỉ? Thật lòng thì giờ tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Đến cái tên còn chẳng buồn nhớ thì hẳn là quãng đời quân ngũ đó cũng chẳng tốt đẹp gì, giờ mà nhớ lại mồn một thì mới là chuyện lạ.
Nhưng riêng mấy vụ bị cấm túc, không được ra ngoài chơi thì tôi lại nhớ rõ mồn một.
...Nghĩ lại thì, cuộc sống hiện tại của tôi cũng chẳng khác là bao.
Nơi này hẻo lánh đến mức dùng từ "vùng sâu vùng xa" nghe còn có vẻ nhẹ nhàng chán.
Sinh hoạt có quy tắc (?).
Sống tập thể.
Có cấp trên (kiểu vậy).
Dưới trướng còn có mấy đứa hậu bối (?).
...Cái kiếp này chẳng biết bao giờ mới kết thúc, tính ra đi lính còn sướng hơn chăng?
À không, tôi khá hài lòng với cuộc sống hiện tại, cứ coi như là đã tìm được một công việc trọn đời đi.
Trời ạ.
Cái gọi là "biến sở thích thành nghề nghiệp" mà thiên hạ hằng ao ước, chính là thế này đây chứ đâu?
Bảo là sinh hoạt có quy tắc, nhưng tôi thích ngủ lúc nào thì ngủ, đến giờ cơm thì mẹ- à không, Kim Chun-soo hoặc Yang Ha-na sẽ gọi tôi dậy.
Cơm nước thì ấm cúng như cơm nhà, thực đơn lại thay đổi xoành xoạch, thật sự rất mãn nguyện.
Thỉnh thoảng lại đi giải quyết mấy chuyện kỳ quái để thỏa mãn trí tò mò và máu thám hiểm, lúc về còn có phần thưởng.
Tuy không có lương cứng nhưng được bao ăn bao ở, phúc lợi cũng ra trò đấy chứ.
Thành thật mà nói, trong ba nhu cầu "ăn, mặc, ở", dù khoản "mặc" hơi kẹt một chút, nhưng thế này chẳng phải là quá tuyệt rồi sao?
...Mà thôi, đó cũng là tiêu chuẩn của con người, còn với cái thân xác này, có khi đãi ngộ thế này là quá xa xỉ rồi.
Thực ra tôi cũng chẳng rõ nữa.
Bản thân tôi cũng hiếm khi tận mắt chứng kiến... những điểm đặc dị khác được đối xử ra sao.
Đa phần những thứ tôi gặp đều đã... ừm, nằm gọn trong người tôi rồi.
Nói là "trong người" thì nghe hơi kỳ, chắc là bị tiêu hóa hết rồi mới đúng.
Trong số những cách đối xử với thứ gọi là điểm đặc dị, thứ khiến tôi thấy khó chịu nhất chính là vụ con Cá voi.
Sự kiện đã khai sinh ra Jung-sik.
Lần đầu gặp gỡ chẳng mấy vui vẻ gì, nhưng dư chấn cảm xúc khi tôi ăn cái lõi của con Cá voi đó... chẳng biết gọi là gì nên cứ gọi là lõi đi, đến giờ vẫn còn vẹn nguyên.
Dù giờ không còn cảm nhận được nữa, nhưng mỗi khi nhấm nháp lại cảm xúc đó, khối jelly của tôi vẫn cứ sủi bọt lên.
...Nhưng chuyện đó không phải do nhóm Han Seo-ri làm, mà là do lũ có cái tên kỳ quặc xuất hiện trên TV gây ra đúng không?
Cái lũ tranh thủ lúc tôi và Han Seo-ri đi vắng để làm trò xằng bậy chắc cũng là chúng nó.
Dù chưa trực tiếp tiếp xúc nhưng tôi đã thấy ghét cay ghét đắng rồi, gặp mặt chắc tôi sẽ giế... à không giết đâu, nhưng chắc chắn là chẳng có cảm tình gì.
Thật lòng mà nói, dù chúng có thốt ra lời gì đi nữa thì lòng tôi cũng chẳng mảy may lay động.
Cái khuy đầu tiên đã cài sai thì chớ, đằng này còn sai quá xá quà xa. Đây không phải kiểu cài lệch một nấc, mà là một sự sai lệch ở đẳng cấp hoàn toàn khác.
Nếu phải ví von thì giống như kiểu cài cái khuy áo đầu tiên vào lỗ cuối cùng rồi tự tin bước ra đường vậy.
...Tất nhiên, việc Han Seo-ri và những người khác đối xử cực tốt với tôi cũng là một lý do.
Lúc đầu thấy họ đuổi theo gắt quá tôi cũng sợ xanh mặt, nhưng họ chỉ cầm súng chứ không phải cướp. Giờ nghĩ lại, đó cũng là phản ứng hiển nhiên thôi.
Trong lúc tôi đang gửi lời xin lỗi muộn màng đến những người từng đuổi theo mình khi đó.
"Nào, cái này... không được làm chảy nó đâu đấy nhé?"
Han Seo-ri tiến lại gần So-sik-i như một vị Tư lệnh sư đoàn, rồi cài bảng tên lên trước ngực cái thân hình đang ngúng nguẩy của nó.
Ờ... ý tôi là bằng kim băng ấy.
Cái kim nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp áo và cơ thể của So-sik-i rồi lòi ra bên cạnh.
Là một kẻ có khả năng đồng cảm cao, tôi cảm giác như da thịt mình cũng đang bị đâm thấu, nhưng chính chủ So-sik-i bị kim đâm lại trưng ra bộ mặt dửng dưng như không.
...Cũng phải, nếu mà đau thì cô ấy đã chẳng dám làm thế.
Thế là trên ngực So-sik-i đã treo một chiếc bảng tên nhỏ nhắn ghi chữ "So-sik-i".
Thoát khỏi dòng suy nghĩ và nhìn quanh, tôi thấy Dae-sik-i và Jung-sik cũng đã được đeo bảng tên.
Đây chính là lý do tôi gọi đây là lễ trao tặng.
Lễ trao tặng bảng tên....
Nói thế nghe có vẻ long trọng, nhưng thực chất... chỉ là chính thức hóa những cái tên mà tôi tự đặt thầm trong đầu thôi.
Dù vậy, tôi vẫn thấy có chút tự hào.
Những đứa vốn dĩ sẽ bị gọi bằng một dãy số vô hồn, giờ đây đã có tên gọi riêng.
...Biết thế này mình đã đặt cho chúng cái tên nào kêu hơn một chút chưa? Cảm giác hối hận chợt dâng trào, nhưng giờ thì không thể quay đầu lại được nữa rồi.
Vì giờ chính tôi gọi tên khác cũng thấy ngượng mồm.
Mà, sao nào, ý kiến gì à?
Nếu không thích thì phải bảo là ghét cái tên đó đi chứ.
Mà... chắc hôm nay tụi nó mới biết tên mình là Dae, Trung, So-sik-i.
Dù sao thì nếu có bất mãn thì cũng phải nói ra chứ? Có thế thì tôi mới nghĩ tên khác được chứ lị?
Hừm hừm.
Thế nhưng.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy hơi bất an.
Sau khi biết tên của lũ nhóc kia là Dae, Trung, So-sik-i, tôi thấy hơi... lo lắng về cái tên mà nhóm Han Seo-ri định đặt cho mình.
Chẳng lẽ tên tôi sẽ thành kiểu Jelly-sik-i... hay gì đó sao.
Hoặc tệ hơn là gộp tất cả lại thành một cái tên quái đản kiểu Dae-jung-so-sik-i không chừng.
A.
Biết thế mình đã đặt tên cho tụi nó tử tế hơn một chút.
Tôi run rẩy trong sự hối hận muộn màng, nhìn Han Seo-ri đang tiến lại gần.
Rõ ràng là cô ấy đang mỉm cười rạng rỡ, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy gương mặt đó lạnh lẽo đến lạ lùng.
Chắc là tôi tưởng tượng thôi nhỉ...?
"Nào, giờ thì đến lượt nhân vật chính của chúng ta."
Gương mặt cô ấy khi chậm rãi tiến lại gần trông có vẻ rất phờ phạc.
...Nghĩ đến việc cô ấy đã tổn hao tâm trí đến mức đó để cân nhắc tên cho mình, tôi cũng thấy an tâm đôi chút.
Dù không biết chính xác là tiến sĩ ngành gì, nhưng đã mang danh tiến sĩ thì chắc không đến mức đặt cho tôi một cái tên kỳ quặc đâu nhỉ?
Không, không.
Mấy người kiểu này thường có gu đặt tên tệ hại nhất luôn.
Làm ơn đi mà.
Han Seo-ri thận trọng tiến lại gần, mỉm cười rồi cúi người xuống để nhìn thẳng vào mắt tôi.
Vì không nhìn thấy bảng tên trong tay cô ấy nên tôi chẳng thể biết tên mình được định đoạt là gì.
Chẳng hiểu sao từ phía Dae, Trung, So-sik-i, tôi cứ như nghe thấy tiếng nói: "Chấp nhận đi, nghiệp của ngươi đấy."
Chết tiệt, tôi đã làm gì nên tội mà phải chịu cảnh này chứ.
...Hay là coi như hòa đi được không?
Trong lúc khối jelly của tôi đang run bần bật, Han Seo-ri mở kim băng ra và cất giọng dịu dàng.
"Nếu đau thì phải giơ tay lên cho tôi biết nhé?"
Tôi lập tức giơ tay lên thật cao.
Nếu tôi bảo đau thì cô ấy sẽ không đeo bảng tên nữa đúng không? Tên của tôi... có thể cân nhắc thêm chút nữa được không?
"Ơ... tôi đã đâm vào đâu?"
Hỏng bét.
Nhanh quá rồi.
"Ha ha... có vẻ như nó đang phấn khích vì sắp có tên đấy mà. Nhìn kỹ thì nhóc này cũng có nét đáng yêu đấy chứ."
Kim Chun-soo đứng bên cạnh cười khà khà.
Nực cười thật. Soi gương thấy mình đáng yêu thế này mà còn phải nói sao.
À không, không phải chuyện này.
Trong lúc tôi còn đang hậm hực với Kim Chun-soo, cái kim băng nhọn hoắt đã đâm vào khối jelly của tôi. Cảm giác có thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào cơ thể thật là kinh khủng.
Tôi định nói thế, nhưng bảo là cảm thấy đau đớn vì một thứ nhỏ nhặt như vậy thì cũng nực cười quá.
Dù vậy, tôi vẫn giơ tay lên thật cao.
Để bằng mọi giá ngăn cản cái tên của mình bị đóng đinh.
"Hửm? Muốn tôi nắm tay à? Hana ơi, cô nắm tay nó hộ tôi một chút được không?"
"A, vâng!"
Không, đã bảo là đau thì giơ tay mà!
Mọi nỗ lực vùng vẫy của tôi đều vô nghĩa.
Quả nhiên cái bánh kem chỉ là lời nói dối thôi.
Trái ngược với tâm trạng thê thảm của tôi, chiếc bảng tên nhỏ nhắn đã được cài lên ngực, tỏa sáng lấp lánh.
Tôi vẫn không thể biết trên bảng tên ghi cái gì.
Vì cái tên nằm ở phía đối diện cơ thể, ngay điểm mù của tôi.
Đoạn, Han Seo-ri mỉm cười mãn nguyện rồi đứng dậy, nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói.
"Nào, từ hôm nay tên của ngươi là Jin Lime. Jin là họ, còn Lime là tên. À, họ Jin được lấy từ chữ Hán là 'Dịch' (液 - chất lỏng), còn tên Lime thì lấy từ chữ 'Slime'. Tôi nghĩ cũng không cần phải quá gò bó vào những quy tắc thông thường làm gì."
Han Seo-ri thao thao bất tuyệt về câu chuyện dài dòng đằng sau việc đặt tên.
Và tôi hoàn toàn sẵn lòng lắng nghe câu chuyện dài dòng đó.
...Bởi vì cái tên của tôi nghe ổn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Jin Lime.
Đây chính là cái gọi là sự kết hợp giữa Đông và Tây hay gì đó sao?
Cái tên nghe có vẻ hơi thèm mì tôm một chút, nhưng so với mấy cái tên lởn vởn trong đầu tôi lúc nãy như Jelly-sik-i hay Ma-jelly thì đúng là đẹp như tiên giáng trần.
Jin Lime à.
Vậy là từ giờ tôi sẽ được gọi là Lime sao? Thường thì người ta hay gọi tên bỏ họ mà.
Nghĩ vậy tôi lại thấy hơi tiếc nuối.
Vì màu cơ thể của tôi giống màu xanh dương hơn là màu xanh lime.
Blue Lime... nghe cũng hơi kỳ quặc nhưng cũng không tệ, chỉ là hơi tiếc một chút thôi.
Mà nếu cứ để ý mấy thứ đó thì đặt tên khó lắm.
Dù sao thì.
Tôi cũng khá hài lòng.
Dù tôi không có dây thanh quản để lẩm bẩm cái tên của mình, chỉ có thể làm khối jelly rung rinh một chút thôi.
Trong lúc tôi đang tự mãn nguyện một mình, tôi thấy Han Seo-ri và những người khác đang nhìn mình với vẻ mặt lo lắng.
Cứ như thể họ đang sợ tôi không thích cái tên đó vậy, cảm giác này... ừm, thật phấn khích.
Sự quan tâm này cũng không tệ chút nào.
Tôi muốn tận hưởng cảm giác đó thêm một chút nữa, nhưng sợ làm vậy họ lại lo lắng thêm.
Ờ... ừm.
Phải thể hiện thế nào đây?
Tôi nhanh chóng quan sát xung quanh.
Định tìm xem cái khối cầu đâu rồi, nhưng sao... không thấy nhỉ? Nó đi đâu mất tiêu rồi.
Cuối cùng, tôi đi đến kết luận là phải dùng chính cơ thể mình để biểu đạt niềm vui.
...A, đúng lúc cần thì lại chẳng thấy đâu.
Ừm.
...Ưm.
Tôi nhảy tót lên tại chỗ rồi lao đến ôm chầm lấy Han Seo-ri.
Vì đó là cách duy nhất tôi có thể thể hiện niềm vui ngay lúc này.
Cái kim băng đâm vào khối jelly lạnh toát.
Vì xấu hổ quá.
Nên tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
