108-Chuyện xảy ra dưới đêm trăng
Chuyện xảy ra dưới đêm trăngCơ thể này không bị đau lưng, đúng là thích thật đấy.
Thiếu nữ Jelly thầm nhủ như vậy rồi nằm sấp trên giường, hai chân đung đưa.
Thân hình mềm mại của cô lún sâu xuống nệm theo những đường cong, tư thế mà nếu là cơ thể con người chắc chắn sẽ thấy đau nhức.
Nhưng giờ đây, cô chẳng còn cái lưng nào để mà biết đau nữa.
Chỉ đơn giản là... một cơ thể mềm mại đang cọ xát sột soạt trên chiếc giường êm ái mà thôi.
Nằm nghịch một hồi vì chẳng có việc gì làm, Thiếu nữ Jelly chợt nhận ra đám Jelly ra ngoài nãy giờ vẫn chưa thấy quay về.
Cô xoay người lại, vặn phần thân trên trong khi vẫn giữ nguyên thân dưới. Cô bắt đầu nhớ lại chuyện vừa xảy ra lúc nãy.
Sau khi cùng Han Seo-ri xem tin nhắn video kỳ quái của Yang Ha-na rồi trở về phòng, vừa bước chân vào cửa, Thiếu nữ Jelly đã bị đám Jelly "tấn công".
...Cũng chẳng phải là một cuộc cách mạng Jelly nhằm lật đổ kẻ áp bức là Thiếu nữ Jelly đâu.
Chỉ là.
Tưng! Tưng!
Jung-sik lao về phía cô, lấy thân mình tông vào bụng cô.
Còn Dae-sik thì dùng đôi bàn tay búp bê nhỏ xíu vỗ bôm bốp vào đùi cô.
Bất ngờ bị bạo hành, Thiếu nữ Jelly ngơ ngác nhìn chằm chằm vào hành động của chúng với vẻ mặt hơi hoang mang.
...Tự dưng sao lại thế này nhỉ?
Dù không đau đớn gì nhưng vì chưa bao giờ gặp cảnh này (ngoại trừ Jung-sik), nên Thiếu nữ Jelly cảm thấy vô cùng bối rối.
Đặc biệt là sự phản bội của Dae-sik - đứa vốn luôn quấn quýt đòi ôm - khiến cô bị sốc nặng.
Trong lúc còn đang bàng hoàng nhìn đám Jelly, một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu giúp cô nhận ra nguyên nhân.
Jung-sik thì cứ liên tục tông vào bụng dưới, chuyện này xảy ra như cơm bữa nên thôi không chấp.
Nhưng Dae-sik, sau khi vỗ vào đầu gối cô một hồi, nó bắt đầu vung vẩy đôi tay búp bê, rồi cúi gập người, ôm lấy bụng mình.
Ngay khi thấy Dae-sik đưa bàn tay đang ôm bụng lên miệng, Thiếu nữ Jelly đã hiểu ra sự thật và vỗ tay cái "Tạch!".
'...Hóa ra là chúng nó đói bụng.'
Nghĩ lại thì, vì sự xuất hiện đột ngột của Yang Ha-na mà cô đã nhốt đám Jelly trong phòng rồi quên khuấy việc cho chúng ăn.
Hóa ra nãy giờ chúng làm loạn là vì chưa được miếng nào vào bụng.
Cảm thấy hơi ngượng ngùng, Thiếu nữ Jelly đưa tay gãi gãi sau gáy, rồi vẫy tay ra hiệu xin lỗi hai đứa nhỏ.
...Có lẽ cảm nhận được sự hối lỗi của cô chăng?
Jung-sik, đứa nãy giờ vẫn đang hầm hầm giận dỗi, cuối cùng cũng chịu dừng việc tông người, rồi từ sau lưng nó phun ra một làn khói Jelly rụt rè.
Đang hứng chịu làn Jelly dính dớp đó, Thiếu nữ Jelly chợt nhận ra không thấy bóng dáng đứa còn lại đâu nên đưa mắt tìm quanh phòng.
Và rồi cô thấy So-sik đang nằm thẳng cẳng dưới sàn, hai tay đặt lên bụng.
...Trông nó chẳng khác gì một kẻ gặp nạn trên bè cứu sinh, đã hoàn toàn buông xuôi ý chí và nằm vật ra đó.
Thiếu nữ Jelly cạn lời, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.
Cứ làm màu thế đi, tí nữa mang đồ ăn đến lại chẳng ăn lấy ăn để cho xem.
Cô đưa tay xoa cằm, phân vân không biết có nên xuống nhà bếp không.
...Nhưng rồi một cảm giác lười biếng không sao tả xiết ập đến.
Vừa mới tiêu tốn bao nhiêu tâm trí bên ngoài xong, giờ cô chẳng muốn làm gì thêm nữa.
Cô chỉ muốn nằm lăn lộn trên chiếc giường êm ái này thôi... dù thực ra cũng chẳng có trò gì vui vẻ cho lắm.
'Dù sao mình cũng coi như tan làm rồi, nghỉ ngơi một chút chắc không sao đâu nhỉ.'
Thiếu nữ Jelly sủi bọt ùng ục, nhấm nháp lại cuộc trò chuyện nghe được trước khi rời khỏi phòng quản lý lúc nãy.
'Đã sắp xếp phòng cho cô Ha-na chưa?'
'...Hiện tại không có phòng nào sẵn giường nên tôi đã nhường phòng mình cho cô ấy rồi.'
'À... ừm, không ngờ anh cũng "âm mưu" gớm nhỉ.'
'Ơ, không, không phải thế đâu! Không thể để một người vừa lăn lộn ngoài tuyết về lại phải nằm dưới đất được...!'
'Tôi đùa thôi mà. Để xem nào... Hình như cô ấy sắp đi tắm rồi, anh Chun-soo thì-'
Nhớ lại lúc đó, Thiếu nữ Jelly cười thầm trong bụng khiến lớp Jelly sủi bọt.
Vì cô nhớ đến vẻ mặt lúng túng của Kim Chun-soo khi bị Han Seo-ri trêu chọc.
'Mà nhắc mới nhớ.'
Chắc Han Seo-ri cũng cô đơn lắm. Bình thường trông cô ấy không giống người hay đùa giỡn như vậy.
...Hay là không phải nhỉ?
Chịu thôi, chẳng biết được.
Dù sao thì.
Điều quan trọng là Yang Ha-na đã được nhận phòng và đi ngủ rồi, đúng không?
Vậy thì.
...Mình đâu nhất thiết phải đích thân đi lấy đồ ăn nhỉ.
Chỉ số thông minh của đám Jelly cũng khá cao... Chắc chúng có thể tự tìm đồ ăn thừa trong tủ lạnh được mà.
Nghĩ vậy, Thiếu nữ Jelly mở cuốn sổ tay nằm vất vưởng dưới sàn, rồi nhặt cây bút đang lăn lóc dưới gầm giường lên.
Cô bắt đầu vẽ lên tờ giấy trắng tinh.
Một hình vẽ trông giống cái tủ lạnh.
Bên cạnh là hình cái tủ lạnh đang mở.
Tiếp theo là hình đồ ăn bay ra từ tủ lạnh, cùng với đám Jelly đang nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Thiếu nữ Jelly gọi cả So-sik đang nằm im lìm dậy, rồi đưa bức tranh cho chúng xem.
Vừa nhìn thấy tranh, đám Jelly đã tỏ vẻ phấn khích như những đứa trẻ sắp đi thám hiểm, vội vàng chuẩn bị rời phòng.
Dae-sik leo lên lưng Jung-sik như một nàng công chúa cưỡi ngựa.
Khi Dae-sik vung nắm đấm về phía trước, Jung-sik vẫy vẫy cái đuôi, thủ thế như thể sắp lao đi ngay lập tức.
Nhìn cảnh đó, Thiếu nữ Jelly mỉm cười hài lòng.
...Rồi cô nhét luôn So-sik đang định nằm thẳng cẳng ra lại vào sau lưng Dae-sik.
Trông có vẻ hơi quá tải, nhưng không biết là do đang đói hay do trọng lượng của đám Jelly quá nhẹ mà Jung-sik vẫn bay lơ lửng rất tốt.
Và rồi.
Khi Dae-sik vung nắm đấm một lần nữa, Jung-sik mạnh mẽ xuất phát.
...Nó bắt đầu kéo lê So-sik dưới sàn, hướng thẳng về phía nhà bếp.
Sau khi tiễn đám Jelly đi, Thiếu nữ Jelly nằm ngọ nguậy trên giường được một lúc lâu.
Cuối cùng, cảm thấy có gì đó sai sai, cô đành phải rời giường để đi xuống nhà bếp.
'...Sao bọn này mãi chưa thấy về nhỉ.'
Thực ra Thiếu nữ Jelly nghĩ việc đám Jelly chạm mặt Yang Ha-na cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.
Dù sao thì Yang Ha-na rồi cũng sẽ trở thành "người trong cuộc" giống như Kim Chun-soo hay Han Seo-ri thôi, sớm thì ngày mai, muộn thì cũng chỉ trong vài giờ tới là cô ấy sẽ biết chuyện.
Điều cô lo lắng hơn cả là...
...Khả năng đám Jelly đã làm loạn, biến nhà bếp thành một bãi chiến trường.
Nghĩ đến cảnh đó, Thiếu nữ Jelly bắt đầu lo mình đã phạm sai lầm.
Dù có thông minh đến đâu thì... chúng vẫn là Jelly mà.
Cái lũ ăn bằng xúc tu, ăn bằng cả cơ thể ấy... nếu chúng có gây ra tai họa gì thì cũng chẳng có gì lạ.
Biết đâu chúng còn xơi tái luôn cả cái tủ lạnh không chừng.
'...Phiền phức rồi đây.'
Chẹp, chẹp.
Bước chân của Thiếu nữ Jelly ngày càng gấp gáp.
Vừa cầu nguyện cho không có chuyện gì xảy ra, cô vừa tiến đến gần nhà bếp. Thấy đèn bếp đang tắt ngóm, cô lại càng cảm thấy bất an.
Là do chúng không biết bật đèn?
Hay là vì đói quá nên xơi luôn cả bóng đèn rồi?
Cô hớt hải chạy đến nhà bếp, lén lút nhìn vào.
Một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt Thiếu nữ Jelly.
Đầu tiên, thứ to lớn nhất trong tầm mắt cô chính là... Yang Ha-na.
Vì trước đây chỉ thấy qua màn hình nên đây là lần đầu cô gặp người thật, nhưng nhờ xem video nhiều nên cô vẫn cảm thấy có chút thân thuộc.
Có lẽ... chính cái "thứ gì đó" đã dẫn dắt cô ấy đến đây.
Nhưng giờ đó không phải là chuyện quan trọng.
Trên khuôn mặt của Yang Ha-na đang nằm gục dưới sàn dính đầy những mảng Jelly đục ngầu, nhớp nháp.
...Và cô nàng tội nghiệp ấy thì nằm im bất động, không biết là đã ngất xỉu hay sao.
Cảm thấy lớp Jelly trên người mình lạnh toát đi vì sợ, Thiếu nữ Jelly vội vàng tiến lại gần, cẩn thận vươn một sợi xúc tu ra.
May mắn thay, Yang Ha-na vẫn còn sống.
Dù không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng có một điều chắc chắn.
Nếu Yang Ha-na đã nhìn thấy đám Jelly.
...Thì dù chưa chính thức giới thiệu, ấn tượng đầu tiên chắc chắn là tệ đến mức không thể tệ hơn rồi.
Sau khi xác nhận tình trạng của Yang Ha-na, Thiếu nữ Jelly bắt đầu tìm kiếm đám Jelly - thủ phạm gây ra đống hỗn độn này.
Và rồi.
Cô thấy cửa tủ lạnh đang mở toang.
Tiến lại gần tủ lạnh, Thiếu nữ Jelly thấy...
Đám Jelly đang tụ tập bên trong tủ lạnh, cùng nhau chia chác đồ ăn.
...Cái lũ này, làm người ta ra nông nỗi kia mà vẫn thản nhiên ăn uống được à?
À thì, dù sao cô ấy cũng chưa chết.
Thiếu nữ Jelly không thể thở dài, nên cô chỉ đành thở ra một hơi Jelly "Phùuu".
Rồi cô đóng sầm cửa tủ lạnh lại.
Dù vấn đề chưa được giải quyết, nhưng ít nhất thì khuất mắt cũng khiến cô thấy nhẹ lòng hơn một chút.
...Tạm thời xử lý xong đám Jelly rồi.
Thiếu nữ Jelly đưa tay lên trán, tiến lại gần và nắm lấy cổ chân của Yang Ha-na.
Nghe nói cô ấy sẽ ở phòng Kim Chun-soo... Cứ thế này kéo cô ấy về rồi vứt xuống sàn, chắc cô ấy sẽ tưởng mình bị lăn từ trên giường xuống thôi nhỉ?
Nhưng nhỡ đang kéo mà cô ấy tỉnh dậy thì sao?
Thế thì... phiền phức lắm.
Thiếu nữ Jelly buông cổ chân đang nắm ra, sau một hồi suy nghĩ kỹ lưỡng.
Trong đầu cô bắt đầu niệm.
'Kim Chun-soo muốn xuống nhà bếp. Kim Chun-soo muốn xuống nhà bếp.'
Cô lặp đi lặp lại ý nghĩ đó một cách mạnh mẽ.
Dù không muốn dùng đến năng lực này, nhưng cô tự nhủ mình phải tập làm quen với nó... để tránh những sự cố không đáng có xảy ra.
Chỉ một lúc sau.
"Trời đất, cái gì thế này."
Kim Chun-soo xuất hiện ở nhà bếp, khoác vội chiếc áo ngoài đè lên bộ đồ ngủ.
Anh giật mình kinh hãi, sau khi xác nhận Yang Ha-na vẫn bình an vô sự, anh liền quay sang nhìn Thiếu nữ Jelly.
Ánh mắt anh đầy vẻ trách móc như muốn hỏi "Có phải cô làm chuyện này không?". Thiếu nữ Jelly vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Cảm thấy bị oan ức, cô mở cửa tủ lạnh ra, chỉ cho anh thấy đám Jelly với cái bụng lình xình đồ ăn đang trôi nổi bên trong, rồi lại đóng cửa tủ lạnh vào.
"...Không, sao mấy đứa đó lại ở trong tủ lạnh nữa vậy."
Thiếu nữ Jelly giả vờ tránh ánh mắt của anh rồi nhún vai.
Tiếng thở dài của Kim Chun-soo càng lúc càng nặng nề.
Vừa thở dài vừa bước vào bếp, anh lấy khăn ra lau sạch mặt cho Yang Ha-na.
Và rồi.
Với vẻ mặt có chút bất mãn, anh tiến về phía Thiếu nữ Jelly.
Ơ... tự dưng sao lại nhắm vào mình?
Thiếu nữ Jelly nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác, rồi cô bị Kim Chun-soo nhấc bổng lên.
Bộp.
Cô bị đặt nhẹ nhàng lên nóc cái tủ lạnh - nơi cô vừa nhốt đám Jelly bên trong.
Nắm lấy tay cầm tủ lạnh, Kim Chun-soo nhìn Thiếu nữ Jelly như một cai ngục đang giám sát phạm nhân qua khe cửa và nói.
"...Đây là cái giá cho việc gọi tôi xuống đây."
Sau khi lẩm bẩm đầy ẩn ý, Kim Chun-soo đóng sầm cửa bếp lại.
Đóng cửa xong, Kim Chun-soo bỗng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Có lẽ là do bao nhiêu uất ức tích tụ bấy lâu nay chăng.
...Chẳng rõ nữa.
Nhưng nghĩ đến những gì mình đã phải chịu đựng, anh thấy thế này cũng chẳng có gì là quá đáng.
'Dù sao cô ấy cũng chịu đựng được ở bên ngoài kia mà, cái tủ lạnh này đã là gì.'
Chẳng phải sẽ mát mẻ lắm sao?
Đây đâu phải là phạt, là đi nghỉ dưỡng đấy chứ.
Tuyệt đối không phải vì anh thấy uất ức khi phải ngủ ở phòng nghỉ đâu.
Kim Chun-soo gật gù đắc ý, rồi với vẻ mặt mệt mỏi, anh bế Yang Ha-na lên.
Cô ấy nhẹ hơn anh tưởng. Anh bế cô rời khỏi nhà bếp.
Nhà bếp dường như đã tìm lại được sự bình yên vốn có.
...Ít nhất là vào lúc này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
