"Bình Thường" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Nan Giải

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

"Tình Yêu" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Khó Khăn - Chương 24: "Tình Yêu" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Khó Khăn (3)

Chương 24: "Tình Yêu" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Khó Khăn (3)

Cơ thể Ana bay vút đi trong nắng, vẽ một đường cong đẹp mắt.

Tiện thể lúc đó, Lucas cũng không thèm nhìn, ném áo choàng của mình vào quỹ đạo bay của Ana để đỡ lấy cô khi rơi xuống sân khấu.

Độ thản nhiên đó đã đạt cấp huyền thoại.

Tiếng chuông dứt, sân khấu im phăng phắc, hai người nhìn nhau như không có chuyện gì xảy ra.

Elma định chỉnh lại cái kính bị lệch do áp lực gió, nhưng Lucas đã nhanh tay giật lấy nó.

"A..."

"Này, cô —"

"Đừng nhìn tôi..."

Elma định quay mặt đi.

Nhưng ngón tay mạnh mẽ của Lucas đã nắm lấy cằm cô.

"Để ta nhìn cho kỹ nào..."

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn.

Mệnh lệnh ngọt ngào đầy quyến rũ khiến không khí hội trường lập tức thay đổi.

Cảm nhận được điều đó, Irene vuốt mồ hôi lạnh trên trán một cách vô nghĩa.

791368db-3c00-47a4-9645-6eaa17669179.jpg

"Khoan, này, cảm giác giờ không phải lúc diễn phim tình cảm lãng mạn đâu...!? Cảm giác vừa có cái gì đó như khủng hoảng quốc gia xảy ra mà...!? Cho qua luôn được sao!?"

"Không sao. Khủng hoảng quốc gia đã được ngăn chặn bởi một cú đấm của ngài Elmael rồi. Mà nói chứ, tiểu thư Anastasia bay theo quỹ đạo lý tưởng thật sảng khoái... Có lẽ nên đón cô ấy vào vị trí Đệ tam Tông đồ."

"Này, cô thấy thế là ổn à!? Mà Đệ tam Tông đồ là cái gì!?"

"Suỵt, im lặng nào Đệ nhị Tông đồ Irene. Giờ là lúc gay cấn đấy."

Bị ngăn cản bởi lý do đầy rẫy chỗ cần phản bác, Irene đảo mắt liên tục, nhưng rốt cuộc cũng ngậm miệng quay lại chế độ hóng chuyện.

Nhìn quanh, khán giả cũng quyết định ném vụ tập kích của sát thủ Ana ra sau đầu.

Họ đang tập trung toàn bộ thần kinh vào cặp đôi Elma trên sân khấu như thể đang đối mặt với tình huống căng thẳng hơn cả vua bị ám sát.

"Đừng nhìn... Bây giờ tôi... chắc là mặt mũi ghê lắm."

"Tại sao?"

Thì thầm nhẹ nhàng, Lucas nâng cằm Elma lên.

Đôi mắt màu bình minh ầng ậc nước, đôi má ửng hồng nhạt.

"Tại vì... tôi... lạ lắm. Khi bị Điện hạ xâm phạm khoảng cách cá nhân, tuyến lệ luôn tiết quá mức, nhịp tim và tốc độ máu lưu thông tăng vọt... Việc kiểm soát cơ gò má lớn và cơ nâng môi trên cũng rối loạn... cứ như là..."

"Cứ như là?"

Elma chắc chắn đang mang biểu cảm của người đang yêu, toàn thân Lucas sôi sục kỳ vọng.

Ngón tay dài vuốt nhẹ lên gò má lộ ra của cô.

Elma giật mình định uốn người né tránh, nhưng chàng vòng tay qua eo kéo cô lại.

"Elma. Cứ như là, khuôn mặt đó như thế nào...?"

"Cứ như, là..."

Elma cắn môi, đỏ lựng đến tận mang tai, cúi gằm mặt xuống.

"Cứ như là, con mèo cái động dục chảy nước mắt dâm đãng —"

"Này, đứa nào lại cho cô ấy đọc cuốn sách gì nữa thế hảảảảảả!"

Lucas quay phắt lại hét lên, khiến Irene và Deborah vội vã nhìn đi chỗ khác.

"Sai rồi! Sai bét! Chỗ đó không phải thế chứ!?"

"Sai sao ạ...?"

"Không! Xét cho cùng thì cũng có lý, có lý thật, ...nhưng mà..."

Lucas ôm vai Elma, đau khổ vò đầu bứt tai.

Dù là Kỵ sĩ, dù tình trường dày dạn, chàng cũng là đàn ông con trai.

Thấy Lucas cứng họng, Elma càng ủ rũ, vai thõng xuống tuyệt vọng.

"Nếu mượn lời sách giáo khoa cũng sai... thì tôi... chẳng biết gì nữa..."

"Cái gì...?"

Giọng nói yếu ớt khiến Lucas cau mày.

Elma cúi gằm mặt, thốt ra từng lời đứt quãng.

"Tôi... gần đây lạ lắm. Từ lúc mẹ được Điện hạ cứu trong ngục, chẳng hiểu sao tôi cứ nhớ đến Điện hạ suốt... Trong thời gian nghỉ nuôi em, dù ngày nào cũng bế Bé Bal hai mươi tiếng đồng hồ, nhưng hễ nhớ đến Điện hạ là tay lại run rẩy... Tôi cứ tưởng đây là hiện tượng 'run rẩy vì nhớ nhung' (hội chứng cai nghiện?)..."

Chắc là viêm gân thôi, mọi người thầm nghĩ nhưng ai nấy đều kìm lại không nói ra.

"Cứ nghĩ đến Điện hạ là mặt mày cứng đờ, hô hấp không tự nhiên... Càng muốn tự nhiên, muốn bình thường thì càng không làm được, kết quả là mặt mày cứ sượng trân..."

Lucas nín thở.

Giọng điệu đều đều lạ thường của cô. Khuôn mặt vô cảm của cô.

Nếu đó là dáng vẻ cô cố nén sự dao động trong lòng thì sao.

"A..."

Đồng thời, Irene đang quan sát cũng nhận ra và thốt lên.

Elma ôm chặt em trai, chọc má bộp bộp.

Giờ biết đôi mắt cô ấy đang ầng ậc nước, đôi lông mày đang cụp xuống lo âu, mới hiểu được.

Cô ấy không phải chán nản trước mặt Lucas.

Ngược lại, giống như đứa trẻ bất an bám lấy thú bông, hay giật tóc mẹ, cô ấy đang tuyệt vọng tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn.

Nghĩ lại thì, Elma chỉ làm hành động đó khi bị Lucas đối xử lạnh nhạt.

(Không phải chậm tiêu... mà là ngược lại —)

Irene cảm thấy như thế giới đảo lộn, vô thức nắm chặt áo trước ngực.

Lúc này, cô muốn ôm chầm lấy cô bạn thân mong manh vụng về của mình.

Phía trước, Elma vẫn bám lấy Baldo, cố gắng nói tiếp.

"Vậy mà, Điện hạ thì gặp lại sau nửa năm vẫn bình thường... không, phải nói là lạnh nhạt... Thậm chí vừa mở miệng ra là quát mắng như không muốn tôi quay lại."

—Cô biết nội dung nhiệm vụ lần này mà vẫn quay lại sao!?

Đúng là khi gặp lại sau nửa năm, thứ đầu tiên Lucas dành cho cô không phải nụ cười hay cái ôm, mà là tiếng quát với vẻ mặt cau có.

"Không, cái đó là, tại..."

Biết là nên nhượng bộ, nhưng chàng cũng muốn bào chữa chút đỉnh.

Lucas bí quá lôi chuyện quá khứ ra.

"Nói đến lạnh nhạt, chính cô cũng thế còn gì. Đáp lại bức thư 'Vắng em buồn quá' của ta, cô chỉ trả lời mỗi câu 'Đã rõ', rồi toàn nói chuyện em trai. Cô có biết lúc đó ta sốc thế nào không?"

"Vì Điện hạ bảo buồn nên tôi mới kể chuyện bí mật của Bé Bal để an ủi ngài cho đỡ chán mà! Thế mà từ đó thư từ cắt đứt, tôi mới là người sốc nặng đấy!"

"T, thế à..."

Và nhận ra sự hiểu lầm tai hại, lần này chàng quyết định rút lui toàn tập.

Thấy Lucas yếu thế, Elma càng cúi gằm mặt hơn.

"Thư từ cắt đứt. Gặp nhau là quát mắng. Hơn nữa, gặp lại, người đầu tiên Điện hạ quan tâm không phải tôi mà là Bé Bal. Tất nhiên, yêu thương sự dễ thương của Bé Bal là bản năng của toàn nhân loại... Nhưng theo sách giáo khoa Irene cho mượn, nam nữ có tình ý với nhau thì khi gặp lại phải nhìn nhau đắm đuối, ôm chầm lấy nhau bất chấp tất cả mới là 'bình thường' chứ..."

Rõ ràng sách giáo khoa sai bét, nhưng nhìn Elma ủ rũ thế kia, Lucas không nỡ trách.

Thay vào đó, chàng quay lại nhìn Irene với ánh mắt tuyệt vọng.

"Irene, cô..."

"Xin lỗi xin lỗi xin lỗi! Tớ đâu ngờ chuyện thành ra thế này!"

"Nên là, tôi tin chắc rằng, với Điện hạ, tôi chỉ là 'bạn bè' thôi."

Irene dập đầu suýt đập trán xuống sàn sân khấu, mặc kệ, Elma nắm tay quả quyết "Nhưng mà".

"Nếu cứ thế rút lui thì ảnh hưởng đến danh dự của mẹ và chị [Ghen Tuông]. Bỏ cuộc là thua cuộc. Nên mấy hôm trước tôi nghĩ, phải kiên trì bám trụ thôi."

"Hả...?"

Câu chuyện đổi hướng bất ngờ khiến Lucas ngẩn tò te.

Elma thấy vậy tưởng chàng không thích, quay mặt đi dỗi hờn.

"Vì thế, trước tiên tôi định đường đường chính chính rủ Điện hạ đi... cái đó, hẹn, hò."

"Hẹn hò."

"Vâng. Vì thiếu nữ tuổi cập kê như chúng tôi hở ra là phải đi hẹn hò. Theo cuốn sách 'Hướng dẫn tham quan Vương đô', thì thề nguyện tình yêu tại Vườn Estwa là chuyện 'bình thường'."

"Tình yêu."

Những từ ngữ không thể tin nổi cứ bay ra, Lucas ngơ ngác lặp lại.

Sóng vui sướng đang ập đến ngay dưới chân.

Nhưng vì quá thuận lợi cho bản thân nên chàng thận trọng không dám đắm mình vào đó ngay.

Irene nghe đến "Vườn Estwa" cũng ồ lên một tiếng.

"Ra là thế. Ra là vậy. Nên là —"

Bên cạnh, Deborah nhún vai khẽ như muốn nói "Giờ mới hiểu à".

"Chỉ là, để thực hiện cuộc hẹn hò ở vườn đó có một vấn đề... Vườn Estwa chỉ dành cho quý tộc, không có thân phận quý tộc thì không vào được."

"............!"

"Nên là, dù tự thấy mình ngốc nghếch, nhưng tôi vẫn muốn, rất muốn... có tước Hiệp sĩ. Thân phận 'bình thường' chính thức. Tất nhiên là vì Bé Bal, ...nhưng cũng vì chính tôi nữa."

—Tôi nhất định sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này. Tôi muốn hoàn thành nó.

—Lần này là vì thứ chính bản thân tôi mong muốn.

Nhớ lại dáng vẻ nghiêm túc của Elma hôm đó.

Lucas nhớ lại thái độ của mình lúc đó, chỉ muốn tự đấm vào mặt mình một cú trời giáng.

(Ngu thật, mình đúng là...!)

Không, bảo đọc hết được ý đồ trong tình huống đó thì hơi quá sức, nhưng — rõ ràng lúc đó, thứ chàng khao khát đang treo lơ lửng ngay trước mắt mà.

"Vậy mà."

Cuối cùng, Elma mếu máo.

"Tôi càng nố lực vì điều đó, Điện hạ càng lạnh lùng. Mấy ngày nay ngài còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần."

"X, xin lỗi —"

"Đã không thể 'bình thường' trước mặt Điện hạ rồi... Không giữ được vẻ mặt 'bình thường', không thực hiện được cuộc hẹn hò 'bình thường', thậm chí biểu đạt cảm xúc này một cách 'bình thường' theo sách giáo khoa cũng không xong... Lại còn bị bảo là 'chẳng hiểu gì', ...'chậm tiêu'... Cuối cùng, trong lúc đó lại lòi ra chuyện hôn ước với tiểu thư Caroline..."

"Xin lỗi. Ta xin lỗi mà!"

Lucas tái mét mặt mày.

Elma rưng rưng đôi mắt màu bình minh vì cảm xúc dâng trào.

"Th, ...thấy tủi thân quá."

"Mọi thứ là lỗi tại ta! Nên đừng khóc nữa!"

Trước hai chữ "tủi thân" của Elma, đệ nhất sát gái Luden đầu hàng vô điều kiện ngay tại chỗ.

Có người đàn ông nào bình tĩnh nổi khi cô gái mình thích, lại còn là thiếu nữ đáng yêu nhường này rơm rớm nước mắt yếu đuối chứ. Không có đâu.

Ít nhất Lucas đang bị cảm giác tội lỗi lớn nhất lịch sử đè bẹp.

Tại sao cái kính đó lại che giấu cảm xúc chân thật đáng yêu này kỹ đến thế — không, tại mình không đọc được, lỗi tại mình. Thế là đủ rồi.

Lucas kết luận như thế, ghé sát mặt vào Elma đang cúi đầu.

"Làm ơn. Cho ta giải thích. Ta tiếp cận tiểu thư Caroline tối qua là vì nghi ngờ cô ấy gian lận trong cuộc tuyển chọn."

"Cái... gì cơ."

Người phản ứng với lời biện minh nói nhanh như gió không phải Elma mà là Caroline.

Cô không giấu nổi sự bối rối, miệng há hốc.

"Ví dụ như ngày thứ hai, cô ấy mang găng tay theo, chuẩn bị chu đáo quá mức. Ban đầu ta tưởng là do Huynh trưởng sắp đặt... là 'chim mồi' ấy, nhưng Huynh trưởng bảo không biết. Vậy nên ta đoán cô ấy tự mình lấy được đề thi trước, và bắt đầu bí mật điều tra nhà Bá tước."

Nội dung đó khiến khán giả xôn xao.

Biết trước đề thi tuyển chọn.

Bản thân nó là vi phạm nghiêm trọng, và có vẻ liên quan đến hối lộ hay các tội danh khác, một vụ án lớn.

Biết đâu nhân dịp này, một cuộc điều tra dài hạn về nhà Bá tước sẽ bắt đầu.

Nhưng Elma thì chẳng quan tâm lắm, vẫn cúi gằm mặt.

"Chuyện nhà Feinen dùng một số thương gia làm tay sai, thỉnh thoảng mượn tạm tài liệu mật của Hoàng cung, nhìn mặt Bá tước là biết ngay mà. Lấy chuyện điều tra đó làm cớ..."

"Hảảảả!"

Chẳng cần điều tra, ba giây là giải xong chân tướng, khán giả lại xôn xao lần nữa.

Nhưng Lucas gật đầu không hề nao núng.

"Cô nói đúng. Chỉ là lúc đó ta nghĩ nếu làm rõ quan hệ phía sau thì có thể thao túng hoặc hủy bỏ cuộc tuyển chọn. Nên ta lấy cớ trả găng tay đến gặp tiểu thư Caroline để dò xem cô ấy dự đoán đề thi cuối cùng thế nào."

Nhưng Caroline không nắm bắt chính xác đề thi cuối cùng.

Thấy vậy Lucas hiểu ra nhà Bá tước đã cắt đứt quan hệ với đám thương gia, hoặc ít nhất nhà Bá tước không phải kẻ chủ mưu trực tiếp.

Nguyên nhân cắt đứt có lẽ là do con gái thương gia bị loại ở ngày thứ hai.

Tức là kẻ chủ mưu là phía thương gia đã trụ lại đến ngày thứ hai.

"Vụ nhà Bá tước Feinen tạm thời dừng điều tra ở đó, nhưng lúc đó ta nghĩ. Trong số ít ứng cử viên còn lại của cuộc tuyển chọn Vương phi, có tới hai người dính líu đến gian lận thì có phải ngẫu nhiên không. Chẳng lẽ Huynh trưởng định dùng cuộc tuyển chọn này để lôi hết đám gia thần mờ ám ra ánh sáng một lượt sao."

"Hảảảả!?"

Sự thật về cuộc tuyển chọn đột ngột mang màu sắc phim chính trị khiến khán giả ồ lên kinh ngạc.

Nhưng Elma vẫn không ngạc nhiên, chỉ lắc đầu yếu ớt.

"Cái đó thì ngay từ lúc mời ứng cử viên của nước thuộc địa nhỏ bé Espiana vào Nhà khách, tôi cũng đoán là ngài ấy đang nghi ngờ Thánh Hầu tước Rodrigo rồi. Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến thái độ lạnh nhạt của Điện hạ gần đây chứ."

"Hả!?"

"À đúng rồi. Thánh Hầu tước Rodrigo là kẻ phản nghịch âm mưu ám sát Huynh trưởng Felix vì hận bị cướp ngôi, nhưng đúng là chuyện đó chẳng liên quan gì đến thái độ của ta cả. Xin lỗi nhé."

"Hảảảả!?"

"Đúng đấy ạ. Dù Thánh Hầu tước là đại ác nhân dụ dỗ tẩy não thiếu niên thiếu nữ từ ngôi làng nghèo để có nguồn sát thủ giá rẻ, thì cũng không làm giảm nhẹ tội lỗi của Điện hạ đâu ạ."

"Hảảảảả!?"

"Ừ. Dù Thánh Hầu tước vì muốn gieo rắc lòng căm thù Luden mà áp đặt thuế nặng hơn mức Luden quy định lên các ngôi làng nghèo để bóc lột, thì chuyện này với chuyện kia là hai vấn đề khác nhau. Làm ơn, tha lỗi cho ta nhé."

"Hảảảảảả!?"

Khán giả lắc đầu qua lại như xem bóng bàn trước những thông tin chấn động liên tiếp được Lucas và Elma tung ra.

Đến cả Felix cũng phải méo mặt.

"C, cảm giác vụ án này không nên được giải quyết như chuyện bên lề của một cuộc cãi nhau tình ái đâu...! Tiến triển thô bạo quá đấy!?"

"Điện hạ cũng... bắt đầu 'vào form' rồi nhỉ..."

Irene toát mồ hôi lạnh, đến cả Deborah cũng phải rên rỉ với vẻ mặt nghiêm trọng.

Lucas, người vốn hành xử theo thường thức nhất đối với Elma, giờ đây sẵn sàng vứt bỏ cả vụ án chấn động quan hệ ngoại giao hai nước, chỉ nhìn chằm chằm vào mỗi Elma.

"Này, làm ơn. Ngẩng mặt lên đi."

"............"

"Vẫn còn những lời ta chưa nói rõ ràng với em."

Tiếng thì thầm trầm ấm, ngọt ngào.

Khán giả phân vân tột độ giữa việc tuân theo lương tri mà hét lên "Giờ không phải lúc!", hay tuân theo bản năng dõi theo chuyện tình của hai người.

Lucas lại giơ tay lên, nhẹ nhàng áp lòng bàn tay vào má Elma.

"Nè, Elma. Năm giây thôi. Tạm thời gác chuyện tuyển chọn, âm mưu ngu ngốc của Thánh Hầu tước, hay em trai sang một bên, hãy nhìn mỗi ta thôi. Nghe đây, ta —"

Đôi môi tiến lại gần đến mức cảm nhận được hơi thở.

Trong khán giả, có người đỏ mặt đấm thùm thụp vào vai người bên cạnh, có người che mắt nhưng hé ngón tay ra nhìn với ánh mắt sáng rực.

Tiếng nuốt nước bọt vang vọng cả hội trường, căng thẳng đến mức đó —.

Nhưng,

"V... Vu khống!"

Trước khi lời nói cực kỳ quan trọng được thốt ra, giọng đàn ông khản đặc đập vào tai mọi người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!