Đơn hàng đầu tiên đã tới, Hứa Hiểu Phong liền bắt đầu chăm chỉ "cày cuốc".
Mỗi một đơn hàng đều là vàng ròng cả.
Hai nhân viên do Bond cử tới phụ trách nhận và sắp xếp vật phẩm của khách hàng, đồng thời đăng ký cẩn thận.
Hứa Hiểu Phong chỉ việc thu tiền, sau đó dịch chuyển hàng qua cái pháp trận vẽ nguệch ngoạc trên tấm vải.
Bề ngoài, cô chỉ đơn thuần là một nhân viên thu ngân.
Nhưng trên thực tế, cô mới là "bộ xử lý trung tâm". Trận pháp trên tấm vải là vẽ bừa, chỉ cần phát sáng để che mắt thiên hạ là được.
Bản chất là lợi dụng thiên phú ma pháp không gian của cô, thông qua trận pháp có sẵn của Dịch Chuyển Trận, năng lượng cũng lấy từ đó, sau đó chỉnh sửa thành một điểm đến cụ thể thế là một món hàng đã được giao tận nơi.
Công việc này người thường đúng là không làm được. Dù sao thì thiên phú ma pháp không gian là cực kỳ hiếm có, Dịch Chuyển Trận cũng không phải thứ người khác có thể tùy tiện động vào.
Nắm trong tay bước cốt lõi như vậy, những người khác dù có thấy được thao tác của cô cũng không thể bắt chước.
Ngồi mát ăn bát vàng, thỉnh thoảng bĩu môi một cái đúng là sướng tê cả người!
Thời gian trôi qua, người chơi online ngày một đông, và đám "rau hẹ" đến nộp mạng... à nhầm, nộp tiền cũng ngày một nhiều.
Ngay cả những người ban đầu kiên quyết tẩy chay cũng có không ít người phải xuống nước, lén lút gửi đi vài món đồ.
Hết cách rồi, người ta đều đang dùng, mình không dùng thật sự sẽ bị tụt lại tiến độ.
Trong lúc đó, dù không ít người chơi kêu gào giảm giá, nào là lợi nhuận ít bán được nhiều, nào là mở rộng thị trường, nhưng Hứa Hiểu Phong hoàn toàn coi như điếc.
Mục tiêu ban đầu của cô chính là đám nhà giàu nên giá cả cũng định ở mức trên trời. Cộng thêm chế độ VIP độc nhất vô nhị, ngay từ đầu đã loại bỏ rất nhiều người nghèo.
Tiền của nhà nghèo thì thôi bỏ đi, người ta cày cuốc cũng chẳng dễ dàng gì. Hơn nữa lỡ giảm giá mà thị trường bùng nổ thật, cả đống người chơi kéo đến gửi hàng thì có mà cày sấp mặt à.
Hứa Hiểu Phong vừa thả hồn trên mây, vừa làm việc trong tay.
Đột nhiên, đám đông phía trước rẽ ra như Moses rẽ biển, mấy người sải bước tiến tới.
Hứa Hiểu Phong ngẩng đầu lên nhìn.
Là ngươi! Con lợn vàng!
Người đến chính là Phong Hỏa Liên Thiên. Anh ta dẫn theo hai phó hội trưởng của mình đến trước bàn của Hứa Hiểu Phong.
Trong mắt Hứa Hiểu Phong lóe lên ánh sáng vàng kim, nhìn thấu ví tiền của họ.
Vãi! Nhiều số không vãi! Cả ba người đều có rất nhiều số không!
"Đại ca, anh cũng đến gửi hàng ạ?"
Phong Hỏa Liên Thiên bị phó hội trưởng gọi điện réo vào game, sau khi hiểu rõ tình hình hiện tại, anh ta lập tức dẫn mấy người đến đây.
Anh ta đương nhiên không phải đến để gửi hàng. Chuyện này giao cho đàn em làm là được. Mục đích thực sự khi đến đây là để cày độ hảo cảm.
Đúng vậy! Anh ta muốn cày điên cuồng độ hảo cảm của Hứa Hiểu Phong, cày đến max luôn!
Xin nhắc lại, game Dị Vực là game dành cho mọi lứa tuổi, cho dù cày max độ hảo cảm cũng không có tình tiết 18+! Kết hôn cũng không! Khế ước, thệ ước bla bla cũng không có!
Phong Hỏa Liên Thiên đương nhiên không phải vì những chuyện vô vị đó, thứ anh ta nhắm đến là phần thưởng nhiệm vụ. Hừ! Đàn bà thì có tác dụng gì, có giúp mình leo lên top một được không?
"Em gái nhỏ, chúng ta lại gặp nhau rồi. Nghe nói em ở đây nên anh đến xem sao, không ngờ lại náo nhiệt thế này."
Nhưng Hứa Hiểu Phong không muốn lằng nhằng mấy chuyện vô bổ này, cô đi thẳng vào vấn đề: "Đại ca, làm một cái thẻ không ạ? Thẻ VIP, xịn lắm đó."
Chế độ VIP này Phong Hỏa Liên Thiên cũng đã xem qua. Ngay cả đối với một người có tiền như anh ta mà nói cũng thật sự là lừa đảo, trông không giống như đang làm ăn buôn bán.
Nhưng nếu hỏi anh ta có đăng ký VIP không?
Vậy thì đương nhiên là có rồi.
"Loại VIP cao cấp nhất ở đây của em là loại nào?" Phong Hỏa Liên Thiên cố ý nói lớn tiếng, để những người xung quanh đều có thể nghe thấy.
Người có tiền mà, phải chơi như thế mới ngầu!
Quả nhiên, xung quanh nhanh chóng vang lên tiếng bàn tán.
"Mẹ nó, đại gia chó má!"
"Anh Hỏa ngầu vãi!"
"Các người xem kìa, cô bé loli nghe thấy thế mắt sáng rực lên rồi."
"He he, đó là năm nghìn vàng đấy, đổi ra là năm trăm nghìn Tệ. Đừng nói là cô bé loli, ngay cả tôi mà bị đập vào mặt cả đống tiền như thế cũng choáng váng."
Phong Hỏa Liên Thiên chính là muốn có hiệu quả này. Với danh tiếng của anh ta trong cộng đồng người chơi, cộng thêm sự hào phóng vung tiền qua cửa sổ và sự tung hô của những người khác, độ hảo cảm của người bình thường chắc chắn sẽ tăng vùn vụt.
Tuy nhiên, Hứa Hiểu Phong không phải người bình thường. Cô chỉ muốn kiếm tiền.
Cô ghé sát lại, nói nhỏ vào tai Phong Hỏa Liên Thiên: "Đại ca, vốn dĩ ông không cho em nói, nhưng em thấy nếu là đại ca thì có thể nói được."
"Ồ?" Phong Hỏa Liên Thiên trong lòng vui mừng.
Đấy, độ hảo cảm tăng lên rồi, hôm qua bỏ ra cả đống tiền quả không uổng phí.
Nhưng tại sao mình không nghe thấy thông báo độ hảo cảm của hệ thống nhỉ?
Hứa Hiểu Phong đột nhiên lùi lại một chút, dùng một giọng không lớn nhưng đủ để mọi người nghe thấy: "Thực ra còn có loại VIP ẩn thứ tư——VIP Tối Thượng. Chỉ cần 9999 vàng! Ưu tiên cao nhất, không giới hạn số lần sử dụng, rất đáng để sở hữu!"
"Hả?"
"Vãi nồi! Chơi lớn vậy sao? Sao nghe mùi VinaGame thế nhỉ!"
Đám đông xung quanh nghe thấy thế đều cạn lời.
VIP ban đầu đã đủ hút máu rồi, kết quả không có hút máu nhất, chỉ có hút máu hơn.
Nhưng rất nhanh, không ít người đã phản ứng lại. Chẳng lẽ, cô bé này đang hét giá tại trận?
Hứa Hiểu Phong đúng là đang hét giá tại trận. Dù sao thì một con heo béo như vậy, không thịt thì phí quá. Chỉ hận hôm nay không có cách nào moi cạn ví tiền của anh ta.
Hơn nữa, nói người ta hét giá tại trận phải có bằng chứng, không thể vu khống người trong sạch. Hứa Hiểu Phong tuy cũng không chuẩn bị trước thẻ VIP Tối Thượng, nhưng cô có thể in tại chỗ mà!
Thẻ màu trắng là thẻ dùng một lần, màu xanh lá là VIP Bạc, màu xanh dương là VIP Vàng, màu tím tương ứng với Kim Cương, vậy thì cái màu vàng kim tôi nói là Tối Thượng thì nó chính là Tối Thượng!
Nhét thẻ trắng vào giỏ tre nhỏ của mình, lúc lôi ra nó đã vàng óng ánh. Không ai rành mạ vàng hơn tôi!
Vậy thì bây giờ vấn đề đã được đẩy sang cho Phong Hỏa Liên Thiên.
Đối với cái VIP Tối Thượng đột nhiên xuất hiện này, anh ta... vẫn phải mua. Cày độ hảo cảm là quan trọng, số tiền này tiêu thì tiêu thôi, sẽ không lỗ đâu.
"Tối Thượng thì Tối Thượng, cho anh một cái."
Tuy nhiên anh ta đã nghĩ thông, nhưng phó hội trưởng của anh ta thì chưa.
"Anh Thiên, thế này không đúng. Chúng ta đã tính toán trước rồi, mười ngày cày cật lực, kể cả dịch chuyển chạy map làm nhiệm vụ cũng không tiêu hết ba nghìn vàng đâu. Ban đầu nói mua cái VIP Kim Cương tuy có lãng phí, nhưng để dự phòng lúc cần cũng có thể chấp nhận được. Nhưng đột nhiên lòi ra cái bản Tối Thượng này thì hoàn toàn là lãng phí. Chúng ta có tiền cũng không phải là..."
"CÁI GÌ?!" Phong Hỏa Liên Thiên đột nhiên gầm lên cắt lời phó hội trưởng, "Ngay cả chạy map làm nhiệm vụ cũng phải để em gái dịch chuyển? Bọn họ không có chân à? Đây chẳng phải là tăng thêm gánh nặng công việc cho em gái sao! Lỡ em ấy mệt thì làm thế nào!"
"Hả?" Cú gầm này làm phó hội trưởng ngơ ngác.
"Không phải, anh Thiên, chúng ta đang nói chuyện kinh doanh mà, hợp lý hóa chi tiêu là chuyện bình thường thôi. Hơn nữa trọng điểm là không cần thiết phải mua VIP Tối Thượng."
"Cậu không hiểu đâu, cứ nghe tôi là chuẩn rồi, tiền này đáng tiêu thì phải tiêu." Nói rồi Phong Hỏa Liên Thiên đã trả tiền xong, nhận được tấm thẻ VIP Tối Thượng của mình.
"Nhắc nhở thành viên trong hội, ngoài việc dịch chuyển tiếp tế cần thiết ra, cố gắng đừng tăng thêm gánh nặng công việc cho em gái người ta."
