Một lúc sau, Hứa Hiểu Phong trở về nhà trọ để chuẩn bị log out.
Trước khi thoát game, cô liếc qua bảng xếp hạng cấp độ.
Hạng nhất là Phong Hỏa Liên Thiên, cấp 6. Phía sau cũng có mấy người cấp sáu.
Còn Hứa Hiểu Phong vẫn đang ở cấp 5, vị trí trên bảng xếp hạng đã tụt xuống thứ bốn mươi ba.
Nhưng không sao, cho dù offline thì cô vẫn nhận được điểm kinh nghiệm. Ngày mai online lại chắc chắn sẽ lên cấp 6, thứ hạng sẽ tăng lên rất nhiều.
Thoát game, ý thức quay trở lại. Hứa Hiểu Phong ngồi dậy từ trên giường, liếc nhìn đồng hồ chưa đến hai giờ sáng.
Hứa Hiểu Phong vươn vai một cái, toàn thân vẫn không cảm thấy mệt mỏi, nhưng tinh thần có hơi uể oải.
Cảm giác này hơi giống với cảm giác MP bị cạn kiệt trong game khiến Hứa Hiểu Phong nhất thời có chút không phân biệt được hiện tại là trong game hay ngoài đời thực.
Anh lết vào phòng vệ sinh, vốc một vốc nước lạnh rửa mặt, cố xua tan đi cái cảm giác kỳ quái đó.
"Mẹ nó, game này làm thật vãi, chơi cứ như đang mơ vậy."
Điều này lại càng đúng đối với một người chơi có thể đóng vai NPC và phần lớn thời gian đều đóng vai NPC như Hứa Hiểu Phong.
Giờ đây khi giấc mơ đã tàn, anh không khỏi nghi ngờ, rốt cuộc đây là Hứa Hiểu Phong mơ thấy mình thành loli, hay là cô bé loli mơ thấy mình biến thành Hứa Hiểu Phong.
Thôi dẹp!
Hứa Hiểu Phong gầm lên trong đầu, xua tan đi những suy nghĩ hoang đường.
"Ngày mai phải lôi con em gái đi chơi một ngày, thư giãn một chút mới được."
Hứa Hiểu Phong đến trước cửa phòng em gái, định bụng lại rủ nó đi ăn khuya.
Tuy nhiên khi đến trước cửa lại để ý thấy cửa phòng em gái không hề đóng. Anh thò đầu vào xem, không ngờ lại thấy em gái mình vẫn còn đang đội mũ bảo hiểm.
Ái chà! Con bé này lại có lúc cày game chăm thế cơ à. Mặt trời mọc ở đằng Tây rồi sao?
Hứa Hiểu Phong suy nghĩ một chút rồi lại đăng nhập vào game.
Anh vừa vào game đã phát hiện mình quả nhiên đang ngủ trên giường, bèn cứ thế rúc trong chăn gửi tin nhắn cho em gái: "Em gái à, đi ăn khuya không. Anh mời."
Đợi một lúc bên kia mới trả lời: "Ăn gì mà ăn? Anh lên cấp chưa? Nhiệm vụ làm xong hết rồi à?"
"Em gái, em bị sốt úng não à? Hôm nay bị sao thế? Cày game chăm chỉ vậy?"
Hứa Hiểu Phong lại nhìn cấp độ của đối phương. Ồ hô, cấp 5, đã là cấp độ của nhóm người chơi top đầu rồi.
Tốc độ này so với ngày hôm trước chỉ biết nằm ườn ra, có thể nói là tiến bộ vượt bậc. Đương nhiên, phần lớn nguyên nhân trong đó là do chiến lược anh đưa cho rất tốt, có không ít nhiệm vụ kinh nghiệm.
"Bởi vì em đột nhiên cảm thấy anh trai nói đúng, trước đây là em quá lười biếng rồi."
"Rõ ràng."
"Em phải nhanh chóng lên cấp 10 để đến thành chính tìm em gái chơi."
"Em gái? Em gái nào?"
Hứa Hiểu Phong cẩn thận suy nghĩ lại bảy cô tám dì nhà mình, hình như cũng không có em họ nào quen biết cả.
"Em gái này này."
Hứa Hiểu Nguyệt gửi qua một tấm ảnh.
Một cô bé loli tóc vàng mũ đỏ đang ngồi trên ghế, chống cằm nhìn về phía trước.
Đù, đây chẳng phải là mình sao!
Hứa Hiểu Phong trong lòng kinh hãi. Em gái mình bị sao thế, bí mật cỡ này mà cũng đoán ra được?
Nhưng nghĩ lại thì anh lại thấy bình thường. Con bé này tám phần là bệnh cũ tái phát.
Giống như Hứa Hiểu Nguyệt biết anh trai mình có cái nết gì, anh cũng biết em gái mình có cái nết gì.
Cứ thấy thứ gì đáng yêu là không nhịn được mà lao vào nựng. Trong đó, đồ sống được ưu tiên hơn đồ chết, trẻ con được ưu tiên hơn động vật, và bé gái là nhất.
Cho nên...
...Thôi bỏ mẹ! Mình thành con mồi của chính em gái mình rồi!
Chả trách con bé chết tiệt này hôm nay lân la hỏi mình cả đống thứ, lúc đó bận bù đầu không phản ứng kịp, giờ nghĩ lại, đây hoàn toàn là đang do thám tình báo mà!
May mà lúc đó mình mơ mơ màng màng cho qua chuyện.
Nhìn cô em gái đầy nhiệt huyết của mình, Hứa Hiểu Phong suy nghĩ một chút, vẫn nhắc một câu: "Em gái à, em có nghĩ đến một khả năng đây là NPC của làng tân thủ, em đến thành chính cũng không gặp được đâu."
Bên kia lập tức im lặng.
Xem ra con bé này hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề này. Thiên phú chơi game này đúng là không còn gì để nói.
Hứa Hiểu Phong bất lực thở dài, sau đó gửi tin nhắn bổ sung: "Nhưng mà anh hỏi rồi, nghe nói một thời gian nữa cô bé sẽ theo chú đến Hoàng Đô."
Bên kia lập tức sống lại: "Hửm? Hai người thân nhau thế cơ à?"
"Đúng vậy, thực ra ngày đầu tiên vào game anh đã gặp cô bé rồi, sau đó tạo quan hệ tốt, bây giờ thân lắm."
Sau này em gái chắc chắn sẽ phải giao tiếp với NPC là mình, để tránh nó rơi vào những cái bẫy mình đào cho đám cá voi, Hứa Hiểu Phong bèn trực tiếp dựng nên một hình tượng như vậy để tiện giúp em gái gỡ mìn.
"Hay cho anh, dám diễn với em à. Đúng là cái nết không đổi, ra tay cũng nhanh thật."
Hứa Hiểu Phong cũng bị sự mặt dày của em gái mình làm cho kinh ngạc.
Câu này mà nó cũng dám nói ra à. Ai mới là người cái nết không đổi chứ? Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, thật là trời đất đảo điên!
Nhưng lời này anh không thể nói ra, hình tượng đã dựng rồi, không thể sụp đổ.
Vì tương lai của con em gái, ông anh đây đúng là lo vỡ cả tim.
"Nếu em còn muốn biết thêm tin tức gì về NPC đó, thì đừng có lải nhải với anh."
"Hiểu rồi! Anh trai uy vũ!"
"Mà này em gái, làng tân thủ bên em không có NPC nào đáng yêu à?"
"Có thì có, nhưng so với em gái này thì kém xa, mà đứa nào đứa nấy cũng chảnh chọe. Nhưng anh xem em gái này đi, nhan sắc không chỉ ăn đứt cả chục người, mấu chốt là đối với ai cũng rất thân thiện, đúng là một thiên thần nhỏ."
Chảnh chọe là bình thường, nói cho cùng vẫn là vấn đề độ hảo cảm. Còn mình thân thiện, đương nhiên là vì tiền rồi!
"Nói mới nhớ, anh trai, lúc nãy anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em. Anh đã thân với NPC này như vậy rồi thì nói xem thực tế cô bé như thế nào đi."
Hứa Hiểu Phong suy nghĩ một lúc mới trả lời: "Thực tế chắc là đáng yêu gấp mười lần trong ảnh, đúng chuẩn thiên thần nhỏ rồi."
"Wow, thế thì anh sướng quá rồi."
Sướng cái con khỉ! Mẹ nó chứ, đây là chính ông đây, sướng cái nỗi gì? Hứa Hiểu Phong thầm chửi trong lòng.
"Đi thôi đi thôi, offline ăn khuya, mai chơi tiếp."
Nói xong Hứa Hiểu Phong liền offline.
Không đợi bao lâu, phòng của Hứa Hiểu Nguyệt cũng có động tĩnh.
"Anh trai, em nói thật, vận may này của anh chắc là tu mấy kiếp mới có được. Em gato quá."
"Đi ăn khuya đã, ăn xong rồi hẵng gato."
Hứa Hiểu Phong đi ra ngoài trước, nhưng lại quay đầu nhìn sắc mặt em gái có chút ủ rũ.
"Trông em không được khỏe lắm?"
"Chơi game lâu như vậy, bình thường mà."
"Nhưng anh cảm thấy rất khỏe, hôm nay anh còn chơi lâu hơn em nữa."
"Anh là thằng nghiện game nặng, một ngày chơi 24 tiếng cũng không vấn đề gì."
Bản thân Hứa Hiểu Phong hoàn toàn không cho là vậy. Trước đây ngồi trước máy tính chơi game khác, lâu rồi cũng cần nghỉ ngơi.
Nhưng game này có chút không giống.
"Em gái à, anh hỏi chút, lúc em ở trong game, em có cảm thấy mình đang chơi game không?"
Hứa Hiểu Nguyệt nhìn Hứa Hiểu Phong bằng ánh mắt kỳ quặc: "Chứ còn gì nữa?"
"Có lẽ là do anh hơi lạ, câu hỏi vừa rồi cứ coi như anh bị chập mạch đi, đi ăn khuya thôi."
Hứa Hiểu Phong lắc đầu, tiếp tục đi ra ngoài.
"Anh trai, tin tức anh nói với em, em có thể nói cho bạn bè biết không? Bọn họ cũng rất thích em gái tóc vàng."
Tuy cô và Hứa Hiểu Phong thường xuyên đấu khẩu, nhưng chuyện trong game vẫn đều nghe theo anh trai, dù sao thì anh trai chơi game rất giỏi.
"Ờ... không có gì, cứ nói đi."
