Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 3

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 201 - 300 - Chương 268: Nhà có cô con gái mới lớn

Hứa Hiểu Nguyệt mua đồ xong quay về, tiện thể vớt luôn bố Hứa vào nhà.

Đứng ngoài một lúc là được rồi, chẳng lẽ lại để ông đứng mãi ngoài đó.

Lúc hai người về đến nơi, vừa mở cửa đã thấy Hứa Hiểu Á đang thò cả hai tay vào chiếc giỏ tre, hình như đang tìm thứ gì đó.

Bố Hứa chớp lấy thời cơ, lập tức xáp lại: “Tiểu Á, tìm gì thế, để bố tìm giúp con nhé?”

Hứa Hiểu Nguyệt định kéo ông lại, nhưng nghĩ lại thì đây là cơ hội hiếm hoi trong ngày để bố có thể gần gũi với Tiểu Á hơn, nên lại thôi.

Thế là, cô cứ đứng đó khoanh tay hóng kịch hay.

“Ủa? Phụ thân đại nhân? Không cần đâu ạ, con tìm thấy rồi.”

Nói rồi cô dùng sức kéo một cái, phụt một tiếng, một chiếc bàn gỗ đặc khổng lồ đã được cô nhấc bổng bằng một tay.

“Phụ thân đại nhân tránh ra một chút ạ.”

“À? Ồ...”

Rầm!

Hứa Hiểu Á đặt chiếc bàn xuống đất, chấn động mạnh khiến bố Hứa giật mình lùi lại một bước.

Sau đó lại là hai tiếng rầm rầm, hai chiếc ghế cũng được lôi ra.

Bố Hứa: “...”

Ông chết lặng, ngây người một lúc lâu rồi mới bước tới, đẩy thử chiếc bàn.

Không nhúc nhích.

Vẫn không tin nổi, ông gồng hết sức mình nhấc lên.

“Nặng... thật đấy à...”

“Phụ thân đại nhân, sao vậy ạ? Có đè trúng thứ gì không?”

Hứa Hiểu Á có chút lo lắng bước tới, lại dùng một tay nhấc bổng chiếc bàn lên.

“...”

Con gái rượu nhà tôi mới lớn, đã có sức dời non lấp biển, khí thế ngất trời.

“Phụt! Ha ha ha!” Hứa Hiểu Nguyệt dựa vào cửa, ôm bụng cười bò, “Ha ha ha ha, bố, bố đừng coi Tiểu Á là người thường chứ. Đừng thấy chị ấy bé thế, chứ một đấm của chị ấy có thể tiễn một con trâu về trời đấy.”

Bố Hứa ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc: “Hay là... bố vẫn nên ra ngoài thì hơn.”

Đạo tâm vỡ nát. Phận làm trai coi như bỏ.

“Ấy, đừng mà bố, bố cứ ngồi một lát đi, trò chuyện với Tiểu Á là được rồi. Con vào bếp phụ mẹ một tay.”

Hứa Hiểu Nguyệt vào bếp, bố Hứa ngồi xuống sofa.

Còn Hứa Hiểu Á thì bắt đầu bày lại từng món đồ mà mình đã dọn đi.

Trước đó cô đã dọn sạch gần sáu phần mười đồ đạc trong nhà.

“Tiểu Á, có mệt không? Uống nước không con?”

“Ồ, được ạ.”

Cô vẫy tay một cái, ly nước tự động bay tới, cô tu ừng ực hai ngụm.

Bố Hứa nhìn ly nước trong tay mình, nghĩ ngợi một hồi rồi cũng tự mình uống hết.

Ông lại thử bắt chuyện mấy lần nữa nhưng đều không thành công, cuối cùng, bố Hứa nảy ra một ý.

“Tiểu Á, kể cho bố nghe về cái game các con chơi đi? Bố cũng thử rồi, mà khó quá, chơi không nổi.”

“Vậy để con dạy bố ạ!”

Về khoản này thì Tiểu Á rành nhất! Hứa Hiểu Nguyệt ban đầu cũng gần như là do cô dạy dỗ, bây giờ đã trở thành người chơi hàng đầu server Hoa Hạ.

Hai bố con ngồi cạnh nhau trên sofa, vừa xem video trên điện thoại vừa trò chuyện.

Một lúc sau, nụ cười hạnh phúc cuối cùng cũng nở trên môi ông bố.

Haiz, thế này mới phải chứ.

Không biết qua bao lâu, Hứa Hiểu Nguyệt gọi một tiếng: “Chuẩn bị ăn cơm!”

Hứa Hiểu Á đột ngột ngẩng đầu, thoắt cái đã biến mất, một giây sau đã ngồi ngay ngắn ở bàn ăn, ngay cả yếm cũng đã đeo xong.

Phải nói rõ, đây thật sự không phải Tiểu Á ham ăn, mà đơn giản là do tài nấu nướng của mẹ Hứa quá đỉnh, đổi lại là ai cũng sẽ như vậy thôi.

Hứa Hiểu Nguyệt là người thứ hai ngồi vào bàn, bố Hứa cũng theo sát phía sau.

Mẹ Hứa làm thế nào để nắm chắc quyền lực trong nhà, khiến những người khác răm rắp nghe theo?

Chính là dựa vào tài nấu nướng này.

Trước kia khi bốn người còn sống chung, trong nhà có xích mích.

Dù mẹ Hứa có đuổi bố Hứa ra ngoài, hay tẩn cho Tiểu Phong một trận khiến cậu dỗi bỏ đi, thì cứ đến giờ cơm, ba người nhất định sẽ ngồi ngay ngắn đúng giờ, chỉ đợi mẹ Hứa bưng món cuối cùng lên, rồi hô một tiếng “Ăn cơm”.

Sau một bữa cơm, bốn người lại vui vẻ hòa thuận, mọi mâu thuẫn đều tan thành mây khói.

Rất nhanh, mẹ Hứa bưng lên món ăn cuối cùng.

Cả ba người đều mong chờ hiệu lệnh khai tiệc.

Thế nhưng, mẹ Hứa ho khan một tiếng: “Hai người dẹp cái bộ dạng như sắp chết đói lại đi, cơm của hai người lát nữa mới bắt đầu.”

Bố Hứa và Hứa Hiểu Nguyệt: “Ai? Hai người nào ạ?”

“Hừ!” Mẹ Hứa hất cằm, “Tiểu Á, con ăn trước đi, bọn ta đợi.”

“Mẹ! Không được!” Hứa Hiểu Nguyệt lập tức đứng bật dậy, “Tuyệt đối không được! Để chị ấy ăn trước thì... chúng ta chỉ có nước húp canh thôi ạ!”

Mẹ Hứa nhíu mày: “Tiểu Nguyệt đừng quậy, Tiểu Á đang tuổi ăn tuổi lớn, đương nhiên phải ưu tiên con bé.”

Bố Hứa nghĩ ngợi, tuy không nỡ nhưng cũng cắn răng: “Không sao, bố đợi được.”

“Ba chọi một, quyết định vậy đi.”

“Vậy... con ăn đây ạ.”

“Ừm.”

Giây tiếp theo, Hứa Hiểu Á bắt đầu màn càn quét của mình.

Muỗng nhỏ quá, vứt đi, trực tiếp dùng phép không gian để gắp.

“Ái chà...”

Hít—...”

“Mẹ, không thể đợi nữa đâu!”

“Không sao, cứ xem đã. Tiểu Á đừng vội, ăn từ từ thôi.”

Rất nhanh, chín bát lớn trên bàn đã bị quét sạch một nửa.

“Mẹ!”

“Đừng ồn.”

Sau đó, trên bàn chỉ còn lại hai đĩa.

“Mẹ!!!”

“Được rồi, ăn đi.”

Hứa Hiểu Á nghĩ ngợi, rồi đặt chiếc đĩa đang lơ lửng giữa không trung xuống: “Chỗ này còn một nửa ạ.”

Ngay lập tức, hai đôi đũa lao tới, đĩa sạch bong.

“Hai đứa làm sao thế, mấy ngày rồi chưa ăn cơm à?”

“Con...” Hứa Hiểu Nguyệt liếc nhìn Hứa Hiểu Á, rồi gật đầu, “Đúng ạ, lâu quá rồi chưa được nếm tay nghề của mẹ.”

“Mình à, dạo này em có nấu nướng đâu...”

“Haiz, được rồi, bọn ta ở lại đây thêm vài ngày.”

“Tuyệt vời!”

“Tiểu Á, đủ không con? Không đủ thì lát nữa đi mua thêm ít đồ ăn, nấu tiếp.”

“Đủ rồi đủ rồi ạ, mẫu thân đại nhân, ngày mai hẵng bận rộn. Con cần phải từ từ thưởng thức.”

Có những thứ không thể ăn quá nhiều một lúc, cần thời gian để thẩm thấu.

“Được thôi, Tiểu Á nhà ta thật biết quan tâm.”

Hứa Hiểu Á ngoan ngoãn ngồi yên, nhìn ba người ăn tối, thỉnh thoảng còn đưa giấy ăn qua.

Cảm giác này rất tuyệt, chỉ là trước đây cô chưa có cơ hội để ý đến.

Có lẽ khi người khác nhìn cô ăn cơm, họ cũng có cảm nhận tương tự.

Sau bữa tối, Hứa Hiểu Á và Hứa Hiểu Nguyệt mời bố mẹ vào game chơi thử, chưa đầy một tiếng nữa là bảo trì kết thúc, server sẽ mở lại.

Lời của hai cô con gái vẫn khá có trọng lượng, đương nhiên chủ yếu là nhờ công của Tiểu Á, hai ông bà quyết định sẽ chơi cùng.

Tiểu Nguyệt lập tức ra ngoài mua thiết bị.

Game này tuy mỗi người bị ràng buộc với một tài khoản, nhưng thiết bị chơi game có thể thay thế, chúng chỉ là công cụ hỗ trợ mà thôi.

Cái gọi là dữ liệu game cá nhân, thật sự gắn chặt với mỗi người.

Nhưng mỗi bộ thiết bị chỉ có thể ràng buộc một lần, đổi thiết bị thì cái cũ sẽ mất hiệu lực vĩnh viễn.

Hai chị em đương nhiên biết bố Hứa đã lén bỏ ra hơn nghìn tệ để mua thiết bị, nhưng họ chọn cách giúp ông giữ bí mật, không cần thiết để bố mẹ vì chút tiền lẻ mà bực mình.

Hơn nghìn tệ, bây giờ thật sự chỉ là tiền lẻ, nhà có điều kiện rồi.

Chính xác mà nói, là có một phú bà loli rồi.

Cái loại có thể đưa cho bạn một chiếc thẻ đen làm tiền tiêu vặt, rồi nói “Hết thì lại đến tìm em” ấy.

(T/N: Tác giả thông báo có chút lỗi logic thời gian và sửa lại: bố mẹ đến vào chiều ngày hôm sau, server kết thúc bảo trì vào khoảng bảy giờ tối hôm trước.)