Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 1 - 100 - Chương 42: Hai tên Lão Lục

Đối với người chơi, phải sau cấp 10 mới mở được bản đồ Hoàng Đô, khi đó họ sẽ dùng trận pháp dịch chuyển để đi đến. Một khi đã đến chủ thành Hoàng Đô thì không thể quay về làng tân thủ được nữa.

Nhưng đó là luật chơi dành cho người chơi, còn đối với NPC ư? Thì chẳng khác nào đi dạo thôi.

Phong và Edward đã hẹn năm giờ chiều cùng nhau thẳng tiến Hoàng Đô, vì trước đó cô bé còn phải đi làm.

Rất nhanh, một ngày làm việc đã trôi qua.

Lượn lờ, tấu hài với danmaku, thu tiền, một ngày trôi qua trong chớp mắt.

Đến gần cuối giờ, Phong thẳng tay giải tán đám đông, livestream cũng tắt luôn.

Còn lý do ư?

Loli đi làm thì cần quái gì lý do!

Cô bé tìm thấy Edward đang trùm mũ kín mít đứng trong góc hóng chuyện từ nãy, rồi cứ thế bước thẳng lên trận pháp dịch chuyển.

Thậm chí cô còn lười dọn cả tấm vải trải trên trận pháp và mớ bàn ghế lỉnh kỉnh, dù sao thì mai cũng phải bày ra lại.

Trận pháp dịch chuyển vẫn hoạt động như bình thường, dù sao thì những thứ bày biện bên trên phần lớn chỉ để làm màu, che mắt thiên hạ mà thôi.

Nhưng ánh mắt của Edward lại vô tình hữu ý liếc xuống mặt đất, cho đến khi ánh sáng trắng loé lên rồi tắt lịm tại chỗ.

Đúng là hết nói nổi con bé này. Có lúc thì cảnh giác đến đáng sợ, có lúc lại ngây thơ đến lạ lùng.

Edward thầm nghĩ, lặng lẽ thở dài.

Bởi vì ông đã nhìn ra trận pháp vẽ trên mặt đất thực chất chỉ là đồ hàng mã, chẳng có chút tác dụng nào. Mấu chốt nằm ở chính con bé.

Cũng may là ông không có ý đồ xấu gì, chứ nếu đổi lại là kẻ khác, nhìn thấy một kho báu di động như vậy đã sớm tóm Phong đi rồi.

Sau ánh sáng trắng, Phong xuất hiện ở một quảng trường khác.

Nơi này lớn hơn quảng trường của Thành Lạc Diệp gấp bội, nền gạch được lát cũng sang trọng và tinh xảo hơn hẳn.

Trên quảng trường có thể thấy lác đác bóng người qua lại, xa hơn nữa là những công trình kiến trúc đủ màu sắc với độ cao khác nhau.

Bầu trời lúc này đã nhá nhem tối nhưng cảnh sắc của Hoàng Đô không vì thế mà trở nên ảm đạm, ngược lại còn tràn đầy sức sống.

"Oa, đây chính là Hoàng Đô Phỉ Thúy sao! Tráng lệ quá đi!"

Phong ra vẻ y hệt một con nhà quê lần đầu lên tỉnh, mắt chữ A mồm chữ O.

Mặc dù trong game cô đúng là con nhà quê thật, nhưng ngoài đời, hay nói đúng hơn là trong mấy game khác, cảnh tượng hoành tráng cỡ nào mà cậu chả thấy rồi.

Những thứ hư cấu đó dù không thể so sánh với cảm giác chân thực như đang ở đây, nhưng cũng giúp nâng cao tầm mắt ít nhiều.

Cho nên... cô bé đang diễn!

Edward khẽ cười đáp: "Nơi này đúng là Thành Lạc Diệp không thể so bì được. Sau này nếu con muốn định cư ở đây thì phải chuẩn bị cho thật kỹ đấy."

"Vâng vâng!"

Phong gật đầu lia lịa, ánh mắt không ngừng láo liên trông y hệt một em bé tò mò.

"Được rồi được rồi, để chú dẫn con đi dạo một vòng trước đã."

Edward suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn chìa tay ra.

Phong không chút do dự mà nắm lấy.

Hai người nắm tay nhau đi trên phố, trông hệt như một cặp chú cháu thực thụ.

Cả hai đi dạo suốt hai tiếng đồng hồ mà cũng chỉ đi được một nửa khu phía Đông của ngoại thành Hoàng Đô.

Thành Phỉ Thúy có dân số thường trú lên đến cả trăm triệu người, chiếm một diện tích cực lớn.

Theo khu vực, Thành Phỉ Thúy được chia thành nội thành và ngoại thành, cùng với Hoàng Thành ở trung tâm. Nội thành và ngoại thành lại được chia thành bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc.

Với diện tích lớn như vậy, tất nhiên cũng có rất nhiều trận pháp dịch chuyển được thiết lập. Người dân bình thường đi lại có lẽ cũng phải dùng đến dịch chuyển.

Nhưng lần này Edward chủ yếu là muốn dẫn Phong đi làm quen với môi trường nên đã đi bộ ròng rã hai tiếng khiến chân cô bé sắp rụng rời.

"Hôm nay đến đây thôi. Tối nay con định ở đâu?"

"Về Thành Lạc Diệp thôi ạ, cháu chỉ đến dò đường trước thôi."

"Ừm."

"Chú ơi, sau này chú có chuyển đến Hoàng Đô không ạ?"

"Tạm thời chưa."

Phong thở phào nhẹ nhõm. Nếu Edward cũng đến đây, chắc chắn cô bé làm việc gì cũng sẽ bị bó tay bó chân.

Nhưng cô bé đâu biết rằng Edward đã âm thầm đi theo cô một thời gian rồi.

"Nếu đã vậy, chú giới thiệu người quen cho cháu đi ạ. Tốt nhất là viết cho cháu một lá thư giới thiệu."

"Được."

Nghe vậy, mặt Phong thì vui vẻ, nhưng trong lòng thì sướng rơn.

Cô bé đặc biệt yêu cầu thư giới thiệu chứ không phải giới thiệu trực tiếp. Chỉ cần cầm được thư trong tay, đến lúc đó xoay xở thế nào hoàn toàn là do cô quyết định.

Thế là cô bé nhanh chóng chuyển chủ đề: "À, đúng rồi, sao chú lại phải đội mũ trùm đầu vậy ạ?"

Mũ trùm đầu của Edward che kín mặt, gần như chỉ để lộ đôi mắt.

"Thói quen khi ra ngoài thôi. Chúng ta về đi."

Edward cũng lặng lẽ lảng sang chuyện khác.

Thế là, hai tên Lão Lục bụng dạ đầy mưu mô đã đạt được thỏa thuận hòa giải trên bề mặt.

Cả hai đều tự cho rằng mình đang ở tầng trên, còn đối phương thì ở tầng trệt. Nhưng thực tế, có khi một người đã ở tầng thượng, còn người kia thì đào cả tầng hầm rồi.

Nếu suy nghĩ kỹ hơn nữa, thì...

Thôi dẹp, cái 'bánh ngàn lớp' này chồng nữa chắc sập nhà. Cứ coi như đường ai nấy đi, mưu ai nấy tính cho lành.

Lúc hai người quay về Thành Lạc Diệp đã gần tám giờ tối.

Phong vẫy tay chào tạm biệt Edward, sau đó chui vào nhà mình, rất nhanh đã offline.

Edward đợi cho đến khi ánh đèn trong cửa sổ tắt hẳn, chờ thêm một lúc nữa mới rời đi.

Edward về đến nhà tìm Phù Lị Đạt.

"Lị Đạt, mấy hôm nữa con bé đến Thành Phỉ Thúy rồi, anh có lẽ sẽ đi theo. Em..."

"Em cũng đi, em có thể giúp anh."

Edward ngập ngừng, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ trầm giọng nói một câu: "Anh... xin lỗi em."

Phù Lị Đạt dịu dàng vuốt ve má Edward: "Ngốc ạ, xin lỗi em làm gì chứ? Được ở bên anh là em mãn nguyện rồi."

Edward hít một hơi thật sâu, gật đầu: "Ừm..."

Phù Lị Đạt nhìn Edward, im lặng một lúc, cuối cùng lên tiếng hỏi: "Mấy hôm trước anh đi đâu vậy?"

Nếu là trước đây, cô sẽ không bao giờ hỏi những câu như thế này.

Edward có việc của riêng mình, có mục tiêu của riêng mình, ông trước nay đều không nói cho người khác, cũng không muốn người khác hỏi đến.

Phù Lị Đạt sẽ không làm những việc khiến ông không vui.

Thế nhưng, bầu không khí lần này có lẽ là một cơ hội. Cộng thêm lời nói của con bé kia sáng nay, khiến cô có chút để tâm.

Edward suy nghĩ một lúc rồi trả lời đơn giản: "Trước đó Tai Thú xuất hiện rất kỳ lạ, tôi đi điều tra một chút. Phát hiện không ít thành trì hẻo lánh đều đã xuất hiện Tai Thú."

"Ở thành Lam Nguyệt gặp phải một con Tai Thú còn sót lại nên tiện tay diệt trừ."

"Anh không sao chứ..."

"Tai Thú bậc Đồng trung cấp, tiện tay là giải quyết được."

"Vậy thì tốt rồi." Phù Lị Đạt thở phào nhẹ nhõm, "Vậy anh điều tra được gì không?"

"Không. Đợi tin tức từ Hoàng Thành đi. Chắc hai ngày nữa là có."

Mặc dù ông không điều tra được thông tin gì về Tai Thú, nhưng lại biết được rằng Tai Thú đã gây ra thiệt hại cho một số thành trì.

Trong đó thảm nhất phải kể đến thành Lam Nguyệt, thành trì bị phá hủy một phần tư.

Nếu không phải ông kịp thời đến diệt trừ Tai Thú, tình hình có lẽ còn thảm hơn.

Dù sao thì những nơi Tai Thú xuất hiện đều là các thành trì hẻo lánh như Thành Lạc Diệp, những thành trì này trong tình hình bình thường căn bản không có cường giả trấn giữ, quân phòng thủ cũng không đủ.

Ví dụ như thành Lam Nguyệt, thành chủ mạnh nhất cũng chỉ cấp Bạc, cuối cùng chết dưới móng vuốt của con Tai Thú có sức mạnh kỳ lạ và cường đại.