Bị Mắng Là “Nặng Nề” Rồi Bị Đá, Tôi Liên Tục An Ủi Cô Bạn Mỹ Nhân Cùng Lớp Đang Tuyệt Vọng... Kết Quả Là Cô Nàng Bắt Đầu Trút Thứ Tình Cảm Nặng Nề Đó Lên Người Tôi. Nhưng Vì Tôi Thích Con Gái Nặng Tình Nên Chẳng Sao Cả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 5

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3411

Web Novel - Chương 1: Chuyện Xảy Ra Vào Một Ngày Mưa Tầm Tã

Chương 1: Chuyện Xảy Ra Vào Một Ngày Mưa Tầm Tã

Tháng Sáu, mùa mưa. Bầu trời bị bao phủ bởi những lớp mây đen kịt, từng hạt mưa lớn xối xả trút xuống tạo thành những tiếng rào rào vang động. Trên sân vận động, những vũng nước lớn nhỏ hiện ra trông chẳng khác nào những cái ao tầng tầng lớp lớp.

Trong giờ sinh hoạt cuối ngày, tôi ngồi thẫn thờ nhìn cảnh tượng đó qua cửa sổ lớp học. Giáo viên đang thông báo điều gì đó, nhưng chắc cũng chẳng có gì quan trọng. Đối với tôi, trận mưa xối xả ngoài kia đáng để tâm hơn nhiều.

Những ngày như thế này, tốt nhất là không nên la cà mà hãy về nhà thật sớm. Bật điều hòa lên cho tan bớt cái không khí ẩm thấp, rồi cứ thế nằm ườn trên giường, thong thả lướt YouTube trên điện thoại là nhất.

Hơn nữa, trong lòng tôi cứ dấy lên một dự cảm chẳng lành. Những ngày có linh tính thế này, tốt nhất là nên tự nhốt mình trong nhà.

Trong khi tôi còn đang mông lung suy nghĩ thì thầy giáo cũng kết thúc bài nói. Lớp trưởng hô khẩu lệnh, giờ sinh hoạt chính thức khép lại.

Ngay lập tức, đám bạn cùng lớp đồng loạt vớ lấy cặp sách, lũ lượt kéo nhau ra khỏi phòng. Nghe đâu có cảnh báo thiên tai nên các hoạt động câu lạc bộ cũng bị hủy bỏ.

“Ichika, mai gặp nhé. Ông đi bộ về đúng không? Cẩn thận đấy.”

“Ơ bồ.”

Cậu bạn vẫy tay chào rồi bước ra khỏi lớp. Tôi cũng khẽ vẫy tay đáp lại.

…Tên tôi là Kokonoe Ichika.

Chỉ nhìn vào cái tên “Ichika”, đôi khi người ta hay nhầm tôi là con gái, nhưng tôi là một thằng con trai chính hiệu. Nghe đâu vì tôi sinh vào một ngày hè nóng nực nên bố mẹ mới đặt tên như vậy.

Ngoại trừ việc hơi tự ti về cái tên của mình ra, tôi chẳng có đặc điểm gì nổi bật, chỉ là một nam sinh lớp 11 bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

“...Thôi, mình cũng về thôi.”

Chờ cho phần lớn bạn học đã rời đi và lối ra vào lớp học đã thoáng hơn, tôi mới chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.

Việc tôi đợi mọi người về hết mới đi chẳng có lý do gì sâu xa cả. Đơn giản là tôi không muốn chen chúc trong cái cảnh xôi hỏng bỏng không ngoài hành lang thôi.

Tôi ra khỏi lớp, xuống cầu thang và đi tới sảnh chính.

“Oa… Mưa khiếp thật đấy.”

Thay từ dép đi trong nhà sang giày thể thao, ngay khoảnh khắc định bước ra sân trường, tôi ngẩng lên nhìn trời rồi khựng lại. Cảm giác mưa còn nặng hạt hơn lúc nãy nhìn từ cửa sổ lớp học. Thế này thì dù có che ô, việc bị ướt là khó tránh khỏi.

“Ơ kìa… Ô của mình đâu rồi?”

Tôi lục lọi trong cặp để tìm chiếc ô gấp đáng lẽ phải mang theo, nhưng chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

“À… Mình cất trong tủ cá nhân rồi.”

Tôi sực nhớ ra ngay. Lúc đến trường, thấy để ô trong cặp vướng víu quá nên tôi đã ném béng nó vào tủ cá nhân ở cuối lớp.

Thế là tôi lại phải thay giày, xỏ lại dép đi trong nhà rồi chạy thục mạng lên cầu thang để quay lại lớp.

Lớp học giờ đã không còn bóng người. Không gian tĩnh lặng chỉ còn vang lên rõ mồm một tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài.

Căn phòng vốn dĩ luôn ồn ào bởi những tiếng tán gẫu của đám bạn, nay bỗng trở nên cô quạnh đến lạ thường.

“Vừa vừa phải phải thôi chứ! Cô nặng nề quá đấy!”

“Tớ chỉ vì nghĩ cho Rei nên mới…”

Vừa lấy được chiếc ô gấp từ tủ đồ, đang định rời lớp để về hẳn thì tai tôi bỗng nghe thấy tiếng quát tháo của ai đó.

Vì cứ đinh ninh là không còn ai nên tôi giật bắn mình, suýt chút nữa thì đánh rơi cả ô.

Có vẻ như có ai đó đang tranh cãi ở lớp bên cạnh. Tò mò không biết có chuyện gì, tôi rón rén ngó nghiêng nhìn vào.

Ở đó có một đôi nam nữ.

Trong hai người đang cãi vã, tôi nhận ra bạn nữ.

Jyuujouji Futaba. Cô ấy là bạn cùng lớp với tôi. Một mỹ nhân nổi tiếng với phong thái nhẹ nhàng, thanh tao, thậm chí còn được mệnh danh là “nữ sinh số một muốn được hẹn hò cùng”.

Còn về phía nam sinh, tôi nhớ mang máng là đã từng chạm mặt vài lần khi đi lướt qua nhau, nhưng tên thì tôi không biết. Chắc là học lớp bên cạnh.

Cậu nam sinh kia trừng mắt nhìn Jyuujouji như thể nhìn kẻ thù giết cha, rồi lại gầm lên một lần nữa.

“Thế nên tôi mới bảo là nặng nề đấy! Cô là mẹ tôi à? Hay là người yêu? Đều không phải đúng không! Chỉ là đứa bạn thanh mai trúc mã phiền phức thôi mà cứ thích xía vào chuyện của người khác, khó chịu chết đi được!”

“Sao… sao cậu lại nói vậy…”

Đôi mắt Jyuujouji nhòa đi vì lệ sau khi bị mắng xối xả. Tôi chẳng biết nguyên nhân cuộc cãi vã là gì, nhưng tôi thấy cậu ta nói như vậy là quá đáng.

“Tôi chịu đựng hết nổi rồi. Lúc nào cũng bám đuôi theo tôi! Cô có hiểu cảm giác của tôi không, vì cô mà tôi còn chẳng kiếm nổi một cô bạn gái đấy! Hả!? Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!”

“Á!”

Cậu nam sinh ném thẳng cuốn sách giáo khoa đang cầm trên tay về phía Jyuujouji. Cuốn sách va vào bảng đen tạo ra một tiếng bành khô khốc rồi rơi xuống sàn.

May mắn là nó không trúng người Jyuujouji, nhưng nếu trúng thì chắc chắn cô ấy đã bị thương.

“Đi chỗ khác đi! Biến đi cho khuất mắt đồ sao chổi!”

“Rei… hức… hức…”

Cậu ta tiếp tục ném thêm sách vở về phía cô ấy. Không chịu nổi nữa, Jyuujouji vùng chạy khỏi lớp học.

“Ơ, khoan…”

Tôi vô tình lướt qua Jyuujouji khi cô ấy lao ra khỏi phòng.

Cô ấy vừa nức nở vừa dùng ống tay áo đồng phục cố lau đi những giọt nước mắt lớn đang tuôn rơi. Nhưng dù có lau thế nào, nước mắt vẫn cứ như vỡ đê, trào ra không dứt từ đôi mắt ấy.

Cô ấy chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái dù tôi đang đứng ngay cửa, cứ thế chạy biến đi đâu mất.

‘Hức… hức… oa… oa…’

Một mảnh ký ức cũ bỗng tái hiện trong não bộ tôi. Nỗi hối hận lớn nhất trong đời tôi.

“...Phiền thật đấy. Mưa to thế này lẽ ra mình phải về sớm mới đúng.”

Nhưng tôi không thể cứ thế bỏ mặc cô ấy đang khóc mà đi về được.

Tình cảnh hiện tại quá giống với lúc đó. Nếu bây giờ tôi giả vờ như không biết gì mà cứ thế quay lưng đi, tôi chắc chắn sẽ lại phải hối hận.

Tôi không muốn lặp lại nỗi hối hận đó thêm lần thứ hai.

“...Được rồi.”

Hạ quyết tâm tìm Jyuujouji, tôi chạy khắp các hành lang trường học. Trên đường đi, dù bị giáo viên nhắc nhở phải về sớm, tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

Sau khoảng 20 phút chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng thấy cô ấy.

Cô ấy không ở trong tòa nhà, mà đang ngồi khóc dưới làn mưa xối xả ở một góc sân giữa trường. Bảo sao tôi tìm khắp trong nhà mà chẳng thấy bóng dáng đâu.

Tôi bật ô lên, chậm rãi tiến về phía cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!