Tôi nhìn Lidia Straw đang vừa cười tủm tỉm vừa dẫn Laura Crown đến trước mặt tôi.
Hình như là đã có hiểu nhầm trong giao tiếp rồi.
Rõ ràng là tôi đã nhờ cô ta tìm người nào khả nghi nếu có, nhưng tại sao cô ta lại mang Laura Crown đến vậy?
“Đúng như cậu bảo, tớ đã dẫn đến rồi đây!”
Tôi bảo dẫn cái người này đến khi nào?
Lidia Straw đánh vào lưng Laura Crown, và Laura Crown ngơ ngác nhìn tôi rồi vội vàng lắc đầu.
“Tôi, tôi không biết gì hết!’
Cô ta lắc đầu như thể bản thân đã phạm tội gì đó vậy.
“...”
Dĩ nhiên, tôi cũng không nghĩ là cô ta sẽ biết gì.
Ngay từ đầu thì trong kế hoạch của tôi đã chẳng có việc dẫn người phụ nữ này đến rồi.
Không, hai người phụ nữ kia đơn giản là không có ở trong kế hoạch của tôi, và sau này cũng sẽ không có.
Một con khốn điên rồ và boss Chương 2 ấy hả?
Nhìn bộ đôi chưa từng gặp nhau một lần nào trong game gốc lại đang nhìn nhau như này không hiểu sao lại khiến tôi khó chịu.
Là bởi vì hình ảnh Kẻ phản đồ hiện lên trong đầu sao?
Hay là vì cảm giác như thể những tai họa đang gặp gỡ nhau nên mới như vậy?
Dù sao đi nữa, dẫn hai đứa này theo cũng chẳng có gì tốt.
Tôi có nên lịch sự truyền đạt rằng nguy hiểm lắm nên hãy tránh ra không nhỉ?
“Biến đi.”
Trước lời của tôi, Lidia mở to mắt còn Laura thì gật đầu và quay người đi.
“Hiểu rồi.”
“Ủa?”
Rồi Lidia cứ thế nắm lấy Laura.
“Cái, cái gì hả?”
“Dạo gần đây tôi đã dành thời gian với cậu ấy nên bây giờ cũng đã hiểu được đại khái lời cậu ấy nói rồi.”
Nói luyên thuyên cái gì vậy.
Nếu hiểu tôi nói gì thì cô đã không dẫn Laura Crown đến rồi.
“Đừng có sủa bậy nữa.”
“Thấy chưa, tôi nói đúng rồi mà.”
Rốt cuộc là đúng ở đâu vậy?
Ngay khi tôi phóng nguồn năng lượng với ý nói rằng ‘Biến đi.’, mặt của Lidia Straw liền trở nên tái nhợt và cô ta hạ tầm mắt xuống.
Con người là sinh vật thích nghi sao?
Sao cảm giác như là cô ta đã kháng cự cảm giác uy áp mà tôi tỏa ra tốt hơn trước đây vậy nhỉ.
Hay là cô ta đã quen rồi?
Không, tôi cần những nhân vật tốt và có năng lực như Hội trưởng Hội học sinh đến tìm mình ấy, chứ không phải một quả bom như cô.
“...Không biết gì hết, tôi đi đây.”
Laura Crown vừa lẩm bẩm vừa rời đi về sau.
Tôi nhìn Lidia Straw với ánh mắt như đang hỏi là, ‘Cô không đi đi à?’, và ngay khi vừa chạm mắt với tôi, Lidia Straw liền gật đầu vẫn với khuôn mặt tái nhợt và đáp lại.
“Vâng, vâng! Tớ tuyệt đối sẽ không rời đi đâu! Xin đừng lo lắng!”
Không phải.
Tôi bảo là biến đi.
Đang nói là tôi ghét cô mà.
Không, không phải ghét mà là tôi sợ cô.
“Nếu bây giờ không rời đi ngay lập tức—
“Bị cô lập rồi.”
Trước khi tôi có thể nói xong, giọng nói của Laura Crown vang đến từ phía sau.
Cô ta đã rời đi rồi quay lại trong khoảng thời gian đó à?
Cơ mà, bị cô lập ấy hả?
Tôi chậm rãi quay lại nhìn cô ta, và khi mắt chúng tôi chạm nhau, Laura lại hạ mắt xuống và lẩm bẩm.
“Tôi đã bị chặn bởi một thứ gì đó không thể biết được.”
“...”
Nếu là thứ gì đó thể biết được thì…
“Có vẻ là Kẻ phản đồ.”
Laura lẩm bẩm, và Lidia mở to mắt.
“Xin đừng lo! Bởi vì Ai, Ai, Ai, Aiden…không, bạn Starfive đã chém hai Kẻ phản đồ chỉ với một đòn mà!”
“...Thì ra tin đồn là thật à.”
Laura lẩm bẩm trước lời của Lidia.
Tôi nhìn cửa sổ trạng thái, để cuộc trò chuyện của hai người kia đi từ tai này qua tai còn lại.
[Hiệu ứng xấu: Bong gân nhẹ]
Tôi nhìn cửa sổ Hiệu ứng xấu vẫn còn đang lơ lửng.
Cường hóa đòn tấn công thì…
[Cường hóa đòn tấn công khả dụng: 2 lần]
2 lần?
[Kính sợ: 29%]
Không phải sẽ được Cường hóa đòn tấn công cứ mỗi 5% sao?
Vậy thì chẳng phải tôi nên có bốn lần Cường hóa đòn tấn công à?
Mấy tên này, mỗi việc tính toán vài con số thôi cũng không làm được sao?
Tôi không thể kìm lại được cơn giận trước tình huống gây khó dễ rõ rành rành này.
Cũng vì vậy mà giọng nói của tôi phát ra sắc lạnh hơn bình thường.
“Báo cáo đi.”
“...Gì?”
“Đừng để ta phải nói đến lần thứ hai.”
Trước lời của tôi, Laura nhắm chặt mắt rồi bắt đầu giải thích.
Ngay khi cô ta lắc túi xu, tiếng leng keng liền phát ra.
“Đối phương là Kẻ phản đồ. Có lẽ là một học sinh ở Học viện này đã biến đổi.”
“...”
“Và, nơi này dường như là trong bụng của kẻ đó.”
“Trong bụng?”
“...Đúng vậy, có thể xem như chúng ta đang ở trong dạ dày nhỉ.”
Laura vừa đổ mồ hôi lạnh vừa trả lời, quan sát vẻ mặt của tôi.
Làm sao mà có thể tốt như—Không.
Đương nhiên là phải vậy rồi.
Laura có kỹ năng <Mua chuộc> mà.
Đó là một kỹ năng tốt bởi vì nhờ nó mà cô ta có thể biết được kỹ năng của boss hay đám quái nhỏ.
Thì ra cô ta đã nhận ra được vì toàn bộ không gian này được coi là một cơ thể sống à.
Thế thì hiểu rồi.
Tôi chậm rãi gật đầu, và sự nghi vấn liền nổi lên khuôn mặt của Laura đang nhìn tôi như vậy.
“...Anh không thấy kỳ lạ à?”
“Nói gì cơ?”
“...Không.”
Cô ta chậm rãi lắc đầu.
Nhạt nhẽo thật đấy.
Nghĩ vậy, tôi sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Sau khi nghe Laura nói, tôi đã ngay lập tức nắm bắt được tình hình.
Kẻ phản đồ cũng có nhiều loại.
Một số đơn thuần chỉ là cơ thể sống giống như Benjamin, và có một số khác thì trở thành một yếu tố môi trường khổng lồ giống như Kẻ phản đồ đang bao xung quanh chúng tôi bây giờ.
Vì sau này còn có cả Kẻ phản đồ trở thành mê cung xuất hiện nữa cơ.
Trước tiên thì hãy trực tiếp đi xác nhận nào.
Tôi bước đi, và hai người kia theo sau tôi.
Điều bất ngờ là ngoài ba người chúng tôi ra thì không nhìn thấy bất cứ một ai khác cả.
Với một Kẻ phản đồ khổng lồ đến thế này thì không phải nên có khoảng một người bị mắc kẹt ngoài chúng tôi ra sao?
Ngay từ đầu cũng có mấy người đã chạy vào để tránh tôi nữa.
Có hơi kỳ lạ đấy.
***
Chúng tôi đã nhìn xung quanh được bao lâu rồi nhỉ.
Đúng như Laura nói, mọi con đường đều đã bị chặn.
Không, gọi là bị chặn có đúng không nhỉ.
Bức tường thịt đang cựa quậy.
Những bức tường thịt đang cựa quậy trong khi phô ra hình dáng quái dị của chúng.
“Tất cả đều như này nhỉ.”
Laura vừa lẩm bẩm vừa nhìn tôi và Lidia.
“Có thể xuyên qua được không?”
“...”
Nếu chỉ hỏi là có thể xuyên qua được hay không thì đúng là có thể làm được.
Hãy thử nghĩ đến <Dark Fantasy Saga> nào.
Việc chém ra bên ngoài từ bên trong Kẻ phản đồ đã trở thành yếu tố môi trường là khả thi.
Có lẽ nếu sử dụng Kiếm thuật bị nguyền rủa thì cũng có thể chém được đấy chứ.
Làm thì vẫn làm được, nhưng mà…
“Được.”
“Cái gì, vậy thì mau nhanh chóng xuyên qua chỗ này—”
“Nhưng ta không làm.”
Vẻ mặt của hai người kia hiện vẻ thắc mắc khi nghe thấy lời của tôi.
Trong khi nhìn khuôn mặt của cả hai, tôi nhớ lại video đã xem được trên cộng đồng <Dark Fantasy Saga>.
Đó là khoảnh khắc mà một người chơi đã phá hủy một Kẻ phản đồ loại môi trường nổi tiếng được gọi là Đại Thụ Lâm Thiên Quốc.
Nhân vật của người chơi đó đã phá hủy Đại Thụ Lâm Thiên Quốc, và đồng thời khi nhân vật đó đi ra bên ngoài.
Ngay lập tức, nhân vật đó chỉ còn lại một mình trên màn hình tối với thông báo <Bạn đã rơi vào bóng tối vĩnh hằng.>.
Người chơi, đồng đội biến mất hết và chẳng thể sử dụng phím nào khác ngoài phím di chuyển, đã chửi thề.
Nhân vật đó đã cứ thế lang thang không ngừng trong bóng tối vô tận suốt hàng giờ đồng hồ, cho đến khi người chơi tắt video và kết thúc sự kiện đó.
Kể từ ấy, nhiều nhân chứng cũng đã gợi ý rằng không nên tùy tiện xuyên qua bên ngoài của boss loại môi trường.
Nếu cái thứ được gọi là Bóng tối vĩnh hằng ấy thật sự tồn tại ngay cả ở thế giới này, việc thử mở nơi này ra là quá mạo hiểm trong trong tình hình hiện tại.
“Nói là không làm sao…?”
Laura nhìn tôi với vẻ mặt hoài nghi, và Lidia cũng nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.
Việc như này thì có muốn giải thích cũng không được nhỉ.
Biết quá nhiều theo một cách nào đó cũng sẽ gây nghi ngờ mà.
Phải làm như nào đây—
“À!”
Lidia vỗ tay bộp một cái.
“Quả nhiên, đúng là bạn…Starfive!”
“Cái gì?”
Laura lẩm bẩm như thể không hiểu gì.
Tất nhiên, phản ứng của tôi cũng giống hệt vậy.
Cái đứa này lại chuẩn bị nói linh tinh gì nữa đây.
“Cậu đang lo lắng cho tất cả những người còn lại đúng chứ!”
“...”
Laura Crown nhìn tôi với ánh mắt như đang nói là, ‘Tên này ấy hả?’.
Tất nhiên, cô ta liền hạ mắt xuống sàn ngay khi chúng tôi vừa chạm mắt.
“Có thể là còn có những người khác bị mắc kẹt ở đây ngoài chúng ta ra mà, và nếu chỉ chúng ta thoát ra thì những người đó sẽ gặp rắc rối còn gì!”
“...Không, vậy thì chúng ta chỉ cần ra ngoài và gọi viện trợ thôi mà.”
Laura nói rất đúng.
Cứ đi gọi giáo sư đến là được rồi còn gì?
“Không phải đâu.”
“Cái gì?”
Nói gì vậy?
Lidia chậc chậc một tiếng rồi lắc đầu.
“Trong lúc đó lỡ như những người còn lại bị thương thì sao? Dù sao thì bạn…Starfive! Cậu ấy có thể xử lý Kẻ phản đồ chỉ trong một đòn mà, nên mục tiêu là nhanh chóng giải quyết gốc rễ vấn đề và giảm bớt số thương vong dù chỉ được một người đi nữa nhỉ!”
“...Thật là như vậy sao?”
Laura nhìn tôi với vẻ kinh ngạc.
Không, sai bét.
Tuyệt đối không phải.
Nhưng để mà nói không phải ở đây thì có hơi.
Chắc cứ im lặng thôi.
“...Hừm.”
Tôi nhắm mắt khoanh tay.
“Thấy chưa! Tôi nói đúng mà!”
Lương tâm của tôi cắn rứt, nhưng tôi chỉ im lặng đứng đó.
“...Được rồi.”
Và rồi, Laura đã đang nhìn tôi như vậy liền đứng dậy và lấy ra gì đó từ trong túi.
Một vài đồng xu.
“Tôi thích cái thái độ đó.”
Cô ta lẩm bẩm trong khi vẫn không nhìn thẳng vào tôi.
“Vì tôi cũng phải cứu thần dân của mình mà.”
Thần dân.
Câu chuyện của Laura Crown lướt qua tâm trí tôi.
Công chúa của vong quốc.
Người sống sót duy nhất của Vương quốc Crown.
Không, ít nhất thì đó là bản thân cô ta nghĩ vậy.
“Không có gì trên thế giới này là quan trọng hơn tiền bạc và mạng sống của tôi.”
Cô ta điềm tĩnh lẩm bẩm và tung ba đồng xu lên trời.
Cùng với tiếng leng keng vui tai, những đồng xu đang bay trên không trung cứ thế biến mất như thế đã bị ai đó lấy đi.
Tôi biết kỹ năng này.
<Tìm kiếm mục tiêu>
Kỹ năng của Laura giúp tìm người mà cô ta muốn bằng cách sử dụng tiền.
Đôi mắt của Laura sáng lên ánh vang kim và cô ta hướng mắt về một phía.
“Nhưng điều đó không có nghĩa là ba đồng xu đắt hơn mạng người,”
Cô ta lẩm bẩm và hướng mắt về trước.
“Hướng này.”
Cô ta sải bước về trước cùng với thanh rapier đã được rút ra, và hai chúng tôi đi theo sau cô ta.
Đúng là một đội hình mất cân bằng mà.
Một người đàn ông đáng lẽ phải chết trong phần hướng dẫn, một người phụ nữ chắc chắn nằm trong top 3 nhân vật mọi người chơi đều ghét phải gặp làm boss, và một người phụ nữ sẽ trở thành boss Chương 2.
Nói thật thì không phải là mất cân bằng đâu.
Chỉ là tôi buồn nôn thôi.
Một đội hình trong mơ được lập ra bởi những người bạn tôi ước là không bao giờ gặp phải.
“Nên là.”
Laura đang bước đi nhìn tôi và Lidia.
“Mấy người sẽ trả ba đồng xu đó nhỉ?”
“...”
“...”
Chúng tôi cũng nhìn Laura.
Cô ta vừa xoắn ngọn tóc vừa lẩm bẩm như thể bản thân đang hào phòng.
“...Nếu là một đồng thì tôi có thể trả được.”
“...”
“...”
“...Vậy, vậy thì…nếu tính cả phần của tên đó nữa thì tôi chỉ có thể trả được hai đồng thôi…”
Tôi sẽ xem xét.
“Câm miệng.”

[Đội trưởng / Aiden Starfive]
[Thành viên tổ đội / Lidia Straw]
[Thành viên tổ đội mới / Laura Crown]
