Chương 12: Người phụ nữ bạn không được gặp số 3
Thông tin từ lâu đã luôn là nguồn tài nguyên quan trọng nhất.
Đó là vì tùy theo việc có sở hữu thông tin hay không mà người sẽ sống có thể sẽ chết và ngay cả người sẽ chết cũng có thể sẽ sống.
Bởi vậy, mọi quốc gia đều đã luôn dốc toàn lực vào việc nuôi dưỡng nhân lực phục vụ cho việc thu thập thông tin.
Cô, người xuất thân từ Đơn vị Tình báo của Đế quốc, cũng không phải ngoại lệ.
Các thành viên của Đơn vị Tình báo bao gồm cồ luôn ẩn mình, nghe trộm thông tin của người khác hoặc đi khai thác, đôi khi đóng giả làm Chủ quán rượu, thậm chí đôi lúc còn hành động như kẻ ăn mày trên phố.
Dù vậy, tất cả những thông tin đó đều trở nên vô nghĩa sau sự xuất hiện của Vết Thánh và Kẻ phản đồ.
Thông tin đã từng được bán cho những quốc gia láng giềng trở thành thứ đồ bỏ sau khi những quốc gia đó diệt vong.
Thông tin được sử dụng để nắm bắt điểm yếu của ai đó, nếu được tung ra sai cách trong lục địa chật hẹp nơi mọi người đang tập hợp đông đúc này, có thể gây ra hậu quả không thể đảo ngược.
Trong tình thế khi mà tất cả những sinh vật có tri giác đều nắm tay hòa thuận đối mặt với sự hủy diệt, họ đã qua bận rộn với việc thu thập thông tin từ bên ngoài mang về để quan tâm đến việc gây chia rẽ.
Cứ như thế, những thành viên đơn vị tình báo còn sống sót của tất cả các quốc gia được chia thành hai bộ phận lớn và thực hiện các nhiệm vụ tương ứng.
Liều mạng để thu thập thông tin ở bên kia lục địa, tại nơi đã nằm ngoài tầm với của nhân loại, hoặc nếu không thì là tiến vào địa điểm nhận được nhiều sự quan tâm nhất trên lục địa và khai thác thông tin của những người ở đó mang về.
Và nếu được hỏi về hy vọng được tất cả những con người đang tụ tập đông đúc trên lục địa này, đa số sẽ chỉ về một nơi,
Học viện Genua.
Dù vậy, ngay cả tại Học viện Genua đó cũng tồn tại những cá nhân cần phải cẩn thận.
Một ví dụ điển hình là học sinh đang ở trước mặt cô, Aiden Starfive.
“...”
Cô nghiến chặt răng và giơ còn dao găm ra.
Cô không thật sự tự tin trong việc chiến đấu.
Tình huống khẩn cấp.
Đó là cách duy nhất để miêu tả tình hình hiện tại.
Aiden Starfive.
Học sinh đang gây chú ý một cách khủng khiếp trong vài ngày vừa qua.
Cô không biết cậu ta đã nhận được Vết Thánh gì, nhưng ít nhất những thành tựu mà cậu ta đã thể hiện trong thời gian ngắn thật sự rất đáng kinh ngạc.
Chém hạ đứa con của gia tộc Frick khi cậu ta trở thành Kẻ phản đồ bằng một nhát kiếm duy nhất và thậm chí còn đánh bại Kẻ phản đồ đã trở thành một cái dạ dày khổng lồ.
Nhưng nếu chỉ có mỗi vậy thì cậu ta đã chỉ được coi là một cá nhân có năng lực mà Học viện có thể đề cử rồi.
Vấn đề là ngoài những việc đó, Nam Tước Frick đã gọi cậu ta là “đồng loại”.
Những đặc vụ tình báo am hiểu thông tin có thể suy luận ra được từ mỗi thông tin đó.
Rằng Aiden Starfive là một cá nhân nguy hiểm, hơn nữa còn là một kẻ không biết khi nào thì sẽ bộc phát.
Có lẽ việc giết chết Benjamin Frick có nghĩa rằng cậu ta đã hoàn toàn kế thừa.
Và điều đó—
“Thật đáng buồn.”
Giọng nói của cậu ta kéo Chủ quầy ra khỏi suy nghĩ của cô.
“Chúng ta đã quen biết nhau biết bao năm tháng rồi mà.”
“...Cái gì cơ?”
Ánh mắt của cô hướng về Aiden Starfive.
Giọng nói của cậu ta, vốn dĩ không có gì ngoài sự uy áp, đe dọa và sự vô cảm, đã trộn lẫn vào trong đó một cảm xúc vô cùng mờ nhạt.
Sự buồn bã.
Ngay lập tức, vô số ký ức lướt qua tâm trí cô.
Dù vậy, cô không có ký ức nào về việc từng gặp người đàn ông đó.
Gì đây, mối quan hệ giữa cô và người đàn ông đó thật sự sâu sắc đến vậy để mà cậu ta nói như thế sao?
Cậu ta nói là biết cô sao?
Cô đã từng gặp cậu ta tại một nơi nào đó mà bản thân không biết sao?
Hay là cậu ta đang nhắc đến ký ức từ khoảng thời gian trước khi cô trở thành một đặc vụ tình báo?
Ký ức của khi ấy mà bây giờ đã bị xóa đi sao?
Nhìn Chủ quầy đang cố gắng nhớ lại ký ức của mình, Aiden Starfive lắc đầu.
“Đã lỡ lời rồi.”
“...Cậu tìm đến đây có việc gì, Aiden Starfive?”
Cô nhìn chằm chằm người đàn ông, nắm đấm của cô siết chặt.
Nhưng cô cũng chẳng thể làm gì được khi mà giọng nói của mình đã dịu xuống hơn nhiều so với trước đó.
Bởi vì có lẽ đây là một mối duyên mà cô không thể nhớ được.
“...”
Aiden Starfive im lặng nhìn cô rồi đưa ra một viên đá nhỏ.
“...Đây là…!”
Và Chủ quầy đã phải tròn mắt ngay khi vừa nhìn thấy viên đá đó.
Viên đá mà Hoàng đế đã đang tìm kiếm không ngừng gần đây.
Viên đá mà Đơn vị Tình báo trực thuộc Hoàng đế đang thu thập với ưu tiên cao nhất.
Viên đá được dùng để cứu lấy Hoàng tử kế vị đang chết dần.
“Tại, tại, tại sao cậu lại đưa thứ này cho tôi …?”
Cô run rẩy nói và nhìn về phía Aiden Starfive,
“Cô đang hỏi rất nhiều đấy. Là vì cô tìm nó.”
Aiden Starfive trả lời câu hỏi của cô như thể đó là điều hiển nhiên.
“Cái gì…?”
Thứ cô đang tìm sao?
Đúng là cô đang tìm thứ đó.
Nhưng làm sao mà cậu ta có thể nói điều đó một cách hiển nhiên đến vậy cơ chứ?
Như thể việc cậu ta biết về tình trạng của Hoàng tử kế vị là điều hiển nhiên sao?
Đồng tử của cô rung lên dữ dội, nhưng cô vẫn chậm rãi cất lời.
“Phần thưởng mà cậu muốn là gì?”
Nếu đã mang đến một món đồ quý giá như này thì rốt cuộc cậu ta sẽ yêu cầu phần thưởng như nào đây?
Ngay từ đầu, khi mà cậu ta còn biết cả việc Hoàng tử kế vị đang ở trong tình trạng nguy kịch, liệu thông tin của Đơn vị Tình báo có thể thỏa mãn yêu cầu phần thưởng của cậu ta được không đây?
Chẳng lẽ là cơ thể của cô sao?
Cô vội vàng dùng tay che đi cơ thể mình.
“Mặc, mặc dù đã hứa trung thành với Hoàng đế Bệ hạ, tôi vẫn quyền tự quyết định với sự tự do của cơ thể mình—”
“Bình hồi phục cao cấp.”
Cô đã phải nghi ngờ tai mình.
“...Cái gì cơ?”
“Việc cô chỉ toàn hỏi đi hỏi lại từ nãy đến giờ thật sự rất khó chịu đấy. Là bình hồi phục cao cấp.”
Và rồi, Aiden Starfive lại nói như thể chứng minh rằng cô đã không nghe sai.
“...”
Bình hồi phục cao cấp.
Một món đồ cũng không phải là rẻ tiền, nhưng đấy là chỉ trong các phạm vi thuốc hồi phục thôi.
Nếu xét đến giá trị mà viên đá này mang lại, ngay cả khi cậu ta có hỏi ba trăm bình hồi phục cao cấp chứ không phải một bình thì cô vẫn sẽ mang đến với một nụ cười.
“...Thật, thật sự như vậy là đủ rồi sao?”
Chủ quầy nhìn cậu ta trong khi vuốt mái tóc đang rủ xuống của mình.
“Ta sẽ không hỏi lại lần nữa.”
Cạch, Aiden Starfive đặt viên đá xuống.
Một luồng không khí đáng sợ tỏa ra từ cơ thể của cậu ta, và hơi thở của cô bị nghẹn lại.
“Một bình hồi phục cao cấp. Ngay lập tức.”
“...Hiểu rồi”
Chủ quầy thay đổi suy nghĩ của mình trong khi rời đi để lấy bình hồi phục cao cấp.
Không lâu sau, một bình hồi phục được đặt lên quầy cùng với một tiếng tinh.
“...Là bình hồi phục thượng cấp.”
“Ta chưa từng hỏi một thứ như này.”
Aiden Starfive nhíu mày nói trước thiện ý của cô.
“Đây là tấm lòng của tôi nên cứ nhận lấy đi.”
“...”
Cậu ta giật lấy bình hồi phục rồi quay người rời đi.
Dõi theo tấm lưng của cậu ta, Chủ quầy chìm vào suy nghĩ.
Aiden Starfive.
Không nghi ngờ gì là cậu ta là một cá nhân rất nguy hiểm.
Nhưng mà, có lẽ cậu ta không phải người xấu.
“...”
Hoặc, cậu ta cũng có thể là một người đã từng ở trong ký ức bị mất của cô.
Một tuổi thơ thuần khiết mà bây giờ cô không nhớ ra được.
Với một vị đắng ngắt ở trong miệng, cô bắt đầu sắp xếp lại kho đồ.
Một ngày nào đó, nếu cậu ta lại tìm đến thì lúc đó mình sẽ phải cho cậu ta thêm chút nữa mới được, cô nghĩ.
Cô ấy không biết.
Rằng Aiden Starfive nghĩ rằng viên đá đó chỉ có giá bằng một bình hồi phục cao cấp mỗi viên khi cậu chơi game.
Cô ấy không biết.
Rằng người đã nhập vào Aiden Starfive không biết gì về tình hình hiện tại.
Cô ấy không biết.
Rằng vào năm sau, giá trị của viên đã sẽ giảm xuống đáy cùng với cái chết của Hoàng tử kế vị.
Cạch, cô chìm vào suy nghĩ trong khi đặt viên đá xuống.
Nếu có thể cứu sống Hoàng tử kế vị chỉ với thứ này, vậy thì ít nhất có thể tránh được một bước khỏi bi kịch khổng lồ rồi.
***
“Hehe…hehehe…”
Có thể may mắn được đến thế này sao?
Phải.
Tôi đúng là may mắn mà.
Nhìn bình hồi phục thượng cấp trong tay, tôi không thể ngừng cười.
Là bình hồi phục thượng cấp đấy.
Rõ ràng là tôi chỉ muốn một bình hồi phục cao cấp thôi.
Đây là cái người ta gọi là đãi ngộ nhân vật chính à?
Tất nhiên tôi là nhân vật chính giả, nhưng do là nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện nên tôi vẫn là nhân vật chính thôi.
Đổi một bình hồi phục thượng cấp từ một bình hồi phục cao cấp và thậm chí còn được Chủ quầy chú ý nữa.
Mặc dù lúc đầu đã bị hiểu lầm vì cái Vết Thánh chết tiệt này, tôi đã bằng cách nào đó giải quyết được ổn thỏa nhờ đã nỗ lực hết mình.
Không biết phải làm gì với tài năng giao tiếp xã hội này đây.
Nếu không phải vì Vết Thánh thì tôi đã có thể sống như một kẻ gian thần hoặc một kẻ kích động rồi.
Chỉ tiếc là không thể làm vậy.
Với suy nghĩ đó, tôi hướng về lớp.
Lớp học lúc nào cũng ồn ào hết.
Tất nhiên, ngay khi tôi vừa bước vào thì tất cả đều trở nên im lặng như thể đã hẹn trước.
Thật lòng thì có hơi buồn tủi chút, nhưng có thể làm gì được chứ?
Vết Thánh của tôi là như vậy mà.
“...”
Cơ mà, lần này thì hơi kỳ lạ.
Thông thường thì lớp học phải vô cùng ồn ào trước khi tôi đi vào cơ, nhưng lần này thì hoàn toàn không có âm thanh nào.
Đã có ai đó đi vào làm loạn à?
Với suy nghĩ đó, tôi bước vào lớp,
-Vút!
Và một nắm đấm bay đến ngay trước mắt tôi.
Suýt chút nữa thì tim đã ngừng đập luôn rồi.
Thật sự đấy, tôi đã vừa mới hét lên, ‘Oái!’.

Chỉ là vì Vết Thánh nên tôi đã không hét lên thôi.
“...”
Tôi hướng mắt nhìn người đang ở trước mặt mình.
Mái tóc hồng bay phấp phới, rồi là đôi đồng tử tràn đầy nhiệt huyết nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tìm thấy rồi! Aiden Starfive!”
Đôi mắt của cô ta sáng lên khi nhìn tôi, và cô ta nuốt nước bọt ngay khi mắt chúng tôi chạm nhau.
“Đúng, đúng là đáng sợ thật đấy nhỉ. Những người khác không hề nói sai ha.”
“...”
“Nhưng mà cậu thậm chí còn không chớp mắt ngay cả khi nhìn thấy đòn tấn công của tôi luôn, đúng là ghê gớm thật đấy!”
Mái tóc hồng bay phấp phới.
Tại sao nhân vật này lại ở đây?
“Nghĩa là.”
Như thể chẳng biết gì đến suy nghĩ của tôi, người phụ nữ mỉm cười nhìn tôi.
“Cậu, đấu luyện với tôi đi!”
Ayla Seed.
Nhân vật chính của Chương 6.
“Đừng nhẹ tay mà cứ đấu với tôi đi!”
Cùng với Lidia Straw và Laura Crown, người phụ nữ nằm trong trong top 3 nhân vật khốn khiếp mà ta tuyệt đối không bao giờ được gặp đang nhìn tôi với đôi mắt sáng lên.
